Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 146: CHƯƠNG 144: MƯỜI PHÚT

- Nếu cậu nghi ngờ tiêu chuẩn của học viên Học viện Tịch Dương chúng tôi, vậy thì tôi và cậu đấu một trận là được.

Trước bia Húc Nhật Đông Thăng, một giọng nói lạnh lùng vang lên. Mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy An Tĩnh mặt không cảm xúc bước đến trước mặt Ước Hàn.

Ước Hàn mỉm cười nhẹ:

- Cô An, tôi nghĩ cô đã hiểu lầm rồi. Tôi không hề nghi ngờ năng lực dạy học cùng thực lực của học viên Học viện Tịch Dương. Những học viên có thực lực chân chính như hội trưởng Vi, Huệ Hải Phong, Phong Thu Nhạn, Vương Lộc cùng cô An đây, tôi đều vô cùng tôn kính. Ngay cả Chu Văn, tôi vốn cũng rất tôn kính, nên mới muốn chiêm ngưỡng thử cái gọi là thiên tài trăm năm khó gặp. Có điều, thái độ hiện tại của các vị lại khiến tôi có chút hoài nghi. Chuyện này vốn không liên quan gì đến tôi, nhưng vì tôi đã trở thành sinh viên trao đổi của Học viện Tịch Dương, vậy thì trong khoảng thời gian này, tôi cũng là một thành viên của Học viện Tịch Dương, tôi không muốn danh dự của học viện bị vấy bẩn.

- Cậu không dám đấu với tôi một trận à?

An Tĩnh nhìn Ước Hàn, nói.

Ước Hàn vẫn chỉ mỉm cười:

- Cô An, cô đang bảo vệ Chu Văn hay là bảo vệ Học viện Tịch Dương? Chẳng lẽ Chu Văn thật sự không có thực lực, đã dùng thủ đoạn để giành lấy vị trí vốn nên thuộc về người khác?

Lời của Ước Hàn khiến đám học viên Học viện Tịch Dương đang vây xem không nhịn được mà xì xào bàn tán, hiển nhiên bọn họ cũng có hoài nghi.

Ngay từ khi Chu Văn giành được suất tham dự, đã có người nghi ngờ, nhưng vì không có bằng chứng nên không ai nói ra. Bây giờ bị Ước Hàn vạch trần, những nghi ngờ trước đó lại càng được khuếch đại.

- Tuyệt đối không có chuyện này, Học viện Tịch Dương chúng tôi tuyệt đối không cho phép học viên gian lận, một khi phát hiện sẽ lập tức bị đuổi học.

Một nhân viên của học viện lập tức giải thích, nhưng dù anh ta có nói năng đanh thép thế nào cũng không thể xóa tan sự hoài nghi trong lòng các học viên.

- Trừ phi Chu Văn xuất hiện đấu với tôi một trận, chứng minh cho mọi người thấy cậu ta không hề kém chín học viên kia, nếu không thì khó mà khiến người khác tin phục được.

Ước Hàn mỉm cười nói.

- Cậu muốn chứng minh thế nào, đánh bại cậu sao?

An Tĩnh đang định lên tiếng thì đột nhiên một giọng nói khác vang lên.

Mọi người quay đầu nhìn lại, thấy Chu Văn đã bước tới, đứng trước bia Húc Nhật Đông Thăng.

- Bắt cậu phải đánh bại tôi thì đúng là làm khó cậu rồi. Quyền cước, binh khí, sức mạnh thể chất... hay thậm chí là cả Phối sủng, cậu cứ tùy ý chọn một loại. Chỉ cần cậu trụ được mười phút mà không thua thì coi như cậu thắng.

Ước Hàn dồn ép Chu Văn, không cho cậu đường lui.

- Tên khốn Ước Hàn này đúng là thâm độc thật.

Lý Huyền đứng bên dưới, thấp giọng chửi một câu.

Bây giờ hắn đã hiểu rõ, Ước Hàn đến học viện mà không lập tức khiêu chiến Chu Văn là có dụng tâm cực kỳ hiểm ác.

Nếu ngay từ đầu, Ước Hàn và Chu Văn đấu một trận, dù Chu Văn không phải đối thủ của hắn thì cũng chỉ cần nhận thua là xong.

Còn bây giờ, nếu Chu Văn không trụ nổi mười phút, vậy thì không chỉ Chu Văn mất mặt, mà danh dự của Học viện Tịch Dương cũng sẽ bị tổn hại.

Cho nên hiện tại, dù thế nào đi nữa Chu Văn cũng phải trụ được mười phút, và trong mười phút đó, Ước Hàn muốn làm gì thì làm.

Đương nhiên, Ước Hàn sẽ không dám giết Chu Văn, nhưng hắn hoàn toàn có thể cho Chu Văn một bài học nhớ đời.

- Chu Văn, cậu không cần phải chứng minh gì cho hắn cả.

An Tĩnh đương nhiên hiểu dụng ý của Ước Hàn, liền lên tiếng nói với Chu Văn.

- Nếu cậu đã không tự tin như vậy thì thế này đi, tôi sẽ không ra tay. Chỉ cần cậu trụ được mười phút trước một con Phối sủng của tôi mà không bại, vậy tính là cậu thắng. Một trong mười người đứng đầu của Học viện Tịch Dương, chắc không đến mức không làm nổi chuyện cỏn con này chứ?

Ước Hàn nhìn Chu Văn đầy chế nhạo.

- Mười phút sao?

Chu Văn nhìn Ước Hàn hỏi.

- Không sai, chính là mười phút.

Ước Hàn thấy Chu Văn có vẻ đồng ý, khóe miệng không khỏi nhếch lên, lộ ra nụ cười khinh miệt.

- Mười phút dài quá.

Chu Văn lắc đầu nói.

- Ồ, vậy cậu nghĩ mình có thể trụ được bao lâu?

Ước Hàn hứng thú nhìn Chu Văn, trước mặt bao nhiêu người mà Chu Văn lại tỏ ra yếu thế như vậy, thực sự có chút nằm ngoài dự đoán của hắn.

- Một phút!

Chu Văn nghiêm túc suy nghĩ rồi đưa ra một con số.

Chu Văn vừa dứt lời, đám học viên của Học viện Tịch Dương đều cúi gằm mặt. Mẹ kiếp, mất mặt quá thể! Dù gì cũng là một trong mười người đứng đầu Học viện Tịch Dương, vậy mà lại tự nhận chỉ có thể cầm cự được một phút trước Phối sủng của Ước Hàn. Đối với Học viện Tịch Dương mà nói, đây thực sự là một sự sỉ nhục.

- Một phút đúng là hơi ít, nhưng cậu đã mở lời rồi thì cứ vậy mà làm đi.

Ước Hàn cười như không cười nói.

Hắn thầm nghĩ: “Coi như chỉ có một phút, tao vẫn có thể đánh cho mày tàn phế. Dám đối xử như vậy với chị của tao, món nợ này, tao nhất định sẽ tính sổ rõ ràng.”

Học viện có sân đấu chuyên dụng, dưới sự dẫn dắt của nhân viên học viện, hai người nhanh chóng lên đài.

Chuyện này đã sớm lan truyền khắp Học viện Tịch Dương, rất nhiều học viên kéo đến vây xem. Thế nhưng giáo viên lại có mặt rất ít, ngoài Vương Phi và một vài nhân viên duy trì trật tự ra thì gần như không thấy bóng dáng lãnh đạo nào của học viện.

Các lãnh đạo cấp cao của học viện cũng đoán được vị trí top mười của Chu Văn là do đâu mà có, chẳng qua vì nể mặt nhà họ An nên mới không truy cứu. Trong mắt họ, Chu Văn đấu với Ước Hàn chắc chắn sẽ thua, nên chẳng ai muốn đến đây để mất mặt cả.

- Chu Văn sẽ không sao chứ?

Phương Nhược Tích có chút lo lắng hỏi.

- Chỉ có một phút thôi, lão Chu chắc chắn không sao đâu, nhưng mà...

Lý Huyền nói.

- Nhưng mà cái gì?

Phương Nhược Tích hỏi dồn.

- Nhưng mà tao thấy chuyện này không đơn giản như vậy. Tính lão Chu vốn ôn hòa, chẳng tranh giành với đời. Nhưng trong xương cốt lại ẩn chứa sự ngạo mạn, cậu ấy không nên...

Lý Huyền không nói hết câu.

Hắn thấy Phong Thu Nhạn đang ngồi ở bên cạnh, bèn hỏi:

- Tiểu Phong, cậu từng giao đấu với Ước Hàn rồi, cậu thấy hắn thế nào?

- Ước Hàn rất mạnh, một phút quả thực rất khó.

Phong Thu Nhạn nói.

Lý Huyền, Phương Nhược Tích và Điền Hướng Đông đều sững sờ, Điền Hướng Đông càng không thể tin nổi:

- Tên Ước Hàn đó mạnh đến vậy sao? Chu Văn không trụ nổi một phút luôn à?

Phong Thu Nhạn nhàn nhạt nói:

- Muốn đánh bại Ước Hàn trong một phút, đúng là rất khó. Nhưng huấn luyện viên đã làm vậy, hẳn là có lý do của cậu ấy.

Điền Hướng Đông và Lý Huyền há hốc mồm, miệng như có thể nhét vừa một quả trứng gà, mắt trợn trừng nhìn Phong Thu Nhạn như thể đang nhìn người ngoài hành tinh.

- Tôi không nghe lầm đấy chứ? Cậu nói Chu Văn muốn đánh bại Ước Hàn trong một phút ư? Ý của Chu Văn khi nói một phút là thế này sao?

Điền Hướng Đông cảm thấy đầu óc mình có chút hỗn loạn.

Lý Huyền lại vỗ đùi một cái:

- Tao đã nói mà! Với cái tính của lão Chu, sao có thể lên đài chịu mất mặt được chứ? Không sai, chắc chắn là như vậy rồi!

Trong lúc mấy người họ đang bàn tán, Ước Hàn đã triệu hồi Phối sủng của mình. Vừa nhìn thấy con Phối sủng, không ít học viên đã hét lớn tên của nó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!