Thấy Chu Văn và Tiểu Hùng vẫn không có động tĩnh gì, Cự Hùng nổi nóng, đẩy cả hai sang một bên rồi tự mình đứng trước bàn đá. Nó chụm hai vuốt lại làm động tác ôm, sau đó đưa lên hạ xuống mấy lần trong không trung rồi quay đầu lại gầm lên mấy tiếng với Chu Văn và Tiểu Hùng.
"Đây là có ý gì? Đích thân thị phạm, dạy chúng ta cách phá hoại, bảo chúng ta ôm cái hồ lô và bàn đá này rồi quật xuống đất sao?" Chu Văn nhìn động tác của Cự Hùng, dường như ý của nó là bảo bọn họ ôm hồ lô và bàn đá lên rồi ném mạnh xuống đất.
Trong lúc Chu Văn còn đang suy nghĩ, Cự Hùng lại gầm lên với hai người họ thêm hai tiếng nữa, dùng móng vuốt đẩy họ, suýt nữa thì đẩy cả hai ngã dúi dụi lên bàn đá.
Chu Văn thầm nghĩ: "Con Tiểu Hùng kia ngốc nghếch, chắc là không lĩnh hội được ý của Cự Hùng rồi, đây chính là lúc để mình thể hiện."
"Gàooo!" Nghĩ vậy, Chu Văn bèn bắt chước dáng vẻ của Cự Hùng, gầm lên một tiếng, còn giơ hai vuốt lên đấm vào ngực mình.
Nhưng nghĩ lại, động tác đó trông giống của tinh tinh, loài gấu làm gì có chiêu này, hắn vội vàng buông tay xuống, liếc trộm Cự Hùng một cái.
May mà Cự Hùng không để ý, Chu Văn lúc này mới yên tâm lại, duỗi móng vuốt ra, ôm lấy cái hồ lô trước, định bụng ôm nó lên rồi đập xuống.
Dù sao có Cự Hùng ở đây, Lão Quân Đài có muốn tính sổ thì cũng phải tính lên đầu Cự Hùng.
Chu Văn tự nhận mình phá hoại cũng rất chuyên nghiệp, chuẩn bị ôm tảng đá hồ lô lên rồi quật mạnh xuống đất.
Thế nhưng hắn vừa dùng sức, tảng đá hồ lô kia vậy mà không hề nhúc nhích, không có vẻ gì là sẽ bị nhấc lên.
Tảng đá hồ lô chỉ cao chừng hai thước, trông có vẻ không nặng lắm mới phải. Chu Văn vì muốn ra vẻ trước mặt Tiểu Hùng nên chỉ dùng rất ít sức. Thấy không nhấc nổi, hắn bèn âm thầm dùng thêm chút lực nữa.
Kết quả là cái hồ lô vẫn không động đậy, cứ như thể bị hàn chết trên bàn đá bên dưới.
Chu Văn lại dùng thêm chút sức, thử đi thử lại mấy lần, lần nào kết quả cũng như nhau, cái hồ lô không có ý định nhúc nhích.
"Tảng đá hồ lô này là sao vậy? Chẳng lẽ thứ này là bảo bối gì à? Nhưng nếu thật sự là bảo bối thì sao lại đặt tùy tiện ở bên ngoài, phải cất trong đại điện mới đúng chứ." Chu Văn đánh giá tảng đá hồ lô, nhất thời có chút không rõ lai lịch của thứ này.
Bây giờ Chu Văn có hơi hối hận, đáng lẽ phải tìm hiểu kỹ về những thứ trên Lão Quân Đài trước.
Chu Văn cũng không ngờ tình hình lại thành ra thế này, vốn dĩ Lão Quân Đài không có gì nguy hiểm, hắn đến đây chủ yếu là để thu phục Cự Hùng, ai ngờ lại ra nông nỗi này.
Tiểu Hùng ở bên cạnh dường như bị bộ dạng của Chu Văn thu hút, nó lèn cái thân hình mập mạp của mình tới, đẩy Chu Văn sang một bên, rồi dùng cả bốn móng vuốt ôm lấy tảng đá hồ lô.
"Đến ta còn ôm không nổi, ngươi mà ôm được mới là lạ." Chu Văn thầm nghĩ.
Nhưng bây giờ Tiểu Hùng chủ động nhảy ra cũng coi như giúp hắn giải vây, Chu Văn vẫn rất cảm kích nó.
Nhân lúc Tiểu Hùng đang ôm cái hồ lô, Chu Văn quan sát nó một chút, thấy trên hồ lô có điêu khắc hoa văn mây và rồng. Rồng lượn trong mây, thấy đầu khó thấy đuôi, toát ra một khí chất thanh linh phiêu dật.
Tiểu Hùng đúng là một tên ngốc, nó ôm tảng đá hồ lô, hoàn toàn không có ý định nhấc lên mà còn há miệng định gặm thử, dường như muốn xem thứ này có ăn được không.
Nó gặm hai lần nhưng không suy suyển, còn không cam lòng dùng chân trước ôm hồ lô khoa tay múa chân, như thể muốn xem có thể nuốt chửng cái hồ lô không.
"Nếu ngươi mà ăn được thứ này, ta xin bái ngươi làm một trang hảo hán!" Chu Văn đang nghĩ ngợi thì đột nhiên thấy hồ lô kia vậy mà tỏa ra hào quang rực rỡ.
Từng luồng kim quang từ trong hoa văn mây lộ ra, tảng đá hồ lô vốn đặc ruột lúc này trông như thể có thứ gì đó ở bên trong.
Tảng đá hồ lô tự nhiên không thể có lỗ hổng, nhưng bây giờ trên đỉnh hồ lô lại có kim quang lấp lánh, sau đó liền thấy một vật màu vàng từ trong kim quang ở miệng hồ lô phun ra.
Chu Văn chỉ vừa thấy thứ phun ra là một viên đan dược tỏa kim quang thì Tiểu Hùng đã há miệng, một ngụm nuốt chửng viên đan dược.
Nuốt xong, Tiểu Hùng còn chép chép miệng, trông có vẻ vẫn chưa đã thèm.
Ăn một viên vẫn chưa thỏa mãn, Tiểu Hùng lại ôm hồ lô gặm tiếp, cũng không biết nó làm thế nào mà chỉ một lát sau, lại có một viên đan dược nữa phun ra.
Tiểu Hùng há miệng nuốt ngay, Chu Văn còn chưa kịp nhìn rõ viên đan dược đó trông như thế nào, chỉ biết là nó đều lóe kim quang.
Có lẽ vì đã ăn đan dược, Chu Văn thấy bộ lông trên người Tiểu Hùng rõ ràng xuất hiện ánh vàng kim nhàn nhạt, hơn nữa còn tỏa ra một mùi thơm.
"Viên đan dược bay ra từ trong hồ lô này... sẽ không phải là Kim Đan của Thái Thượng Lão Quân đấy chứ..." Chu Văn trợn mắt đến mức con ngươi sắp lồi ra ngoài.
Tiểu Hùng cứ gặm tới gặm lui ở đó, một lúc lại văng ra một viên đan dược, một lúc lại bật ra một viên, khiến Chu Văn nhìn mà thèm nhỏ dãi.
Đây là địa bàn của Thái Thượng Lão Quân, đan dược văng ra từ đây rất có thể đều là tiên đan, cho dù không phải Cửu Chuyển Kim Đan lừng danh thì cũng chắc chắn không phải vật phàm.
Bây giờ Chu Văn mới hiểu, Cự Hùng không phải dẫn bọn họ đến để phá hoại, mà là đến để ăn tiên đan.
Chu Văn bây giờ thật sự muốn tự tát mình hai cái, cơ hội tốt như vậy mà lại không nắm bắt, rõ ràng là hắn đã ôm cái hồ lô trước.
"Ai mà biết được lại thành ra thế này, con Cự Hùng kia vừa đến đã thô bạo như vậy, ta còn tưởng nó muốn..." Chu Văn lòng đầy hối hận, nhưng cũng vô dụng, chỉ có thể đứng một bên chờ đợi, hy vọng Tiểu Hùng mau buông hồ lô ra, để hắn cũng được nếm thử vài viên tiên đan.
Nhưng sức ăn của Tiểu Hùng dường như rất lớn, nó ăn liền bảy, tám viên đan dược mà vẫn chưa có vẻ gì là no, vẫn đang cắn loạn xạ ở đó.
"Ăn ăn ăn, chỉ biết ăn thôi, mi nhìn thân hình của mi xem thành cái dạng gì rồi, sau này làm sao mà tìm được nửa kia của đời mình, còn có cô gấu nào thèm để ý đến mi nữa? Tỉnh lại đi, đừng ăn nữa, giảm béo đi chứ." Chu Văn không ngừng lẩm bẩm trong lòng.
Không biết là Tiểu Hùng nghe được tiếng lòng của hắn, hay là thật sự ăn no rồi, nó vậy mà buông tảng đá hồ lô ra, lăn lộn trên mặt đất, lăn qua lăn lại rồi lăn sang một bên, nằm ngửa thở dốc, cái bụng phập phồng lên xuống, trông như đã ăn no căng.
Chu Văn mừng rỡ, vội vàng bò tới, dùng móng vuốt ôm lấy hồ lô, cũng chẳng thèm để ý trên hồ lô toàn là nước miếng của Tiểu Hùng, tự mình cũng há miệng ra gặm.
Tảng đá hồ lô, Chu Văn dĩ nhiên không gặm nổi, hắn cũng chỉ bắt chước động tác của Tiểu Hùng mà thôi.
Một lát sau, chỉ thấy trên hồ lô lóe lên kim quang, một viên đan dược từ bên trong phun ra.
Chu Văn thấy thế thì mừng rỡ vô cùng, vội vàng há miệng, nuốt chửng viên đan dược đang lơ lửng giữa không trung.
Viên đan dược vừa vào bụng, lập tức có một luồng sức mạnh kỳ dị khuếch tán trong dạ dày của hắn, cảm giác vô cùng kỳ lạ, không biết là nóng hay là lạnh...