Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1529: CHƯƠNG 1527: VIÊN BẢO THẠCH TRÊN NHẪN

Ma Anh muốn đưa tay tháo chiếc nhẫn trên tay thiếu nữ, nhưng lại do dự một chút rồi rụt tay về. Cô bé quay đầu nhìn Chu Văn, trong đôi mắt to tròn ánh lên vẻ cầu khẩn.

"Sát Ma, có biết lai lịch của thiếu nữ này không?" Chu Văn hỏi Sát Ma bên cạnh.

"Chưa từng thấy, ít nhất là chưa từng xuất hiện trong cuộc chiến thời thần thoại." Sát Ma nhìn kỹ một hồi rồi trầm ngâm nói: "Nhưng được bảy con Ác Ma bất thường này bảo vệ, chắc chắn lai lịch cực lớn. Nếu có thể không động vào thì tốt nhất đừng đụng."

Chu Văn cũng cảm thấy nếu không động vào được thì tốt nhất đừng đụng. Cô gái này rất giống Điềm Điềm, nếu cô ta thật sự mạnh như Điềm Điềm, thì việc muốn lấy đồ từ trên người cô ta là chuyện không thể nào.

Có điều, thiếu nữ này trông như không còn sức sống, động tĩnh lớn như vậy mà cũng không đánh thức được cô ta, có lẽ đã chết rồi, cũng đáng để thử một lần.

Cúi đầu nhìn Ma Anh, thấy ánh mắt tràn đầy mong chờ của cô bé, Chu Văn vẫn quyết định thử một phen.

Chu Văn hiểu rõ trong lòng, thứ mà ngay cả Ma Anh cũng không lấy được, dù cấp bậc của mình cao hơn Ma Anh, nhưng muốn lấy được e rằng cũng không an toàn.

Triệu hồi khôi giáp Tù Long mặc lên người, Chu Văn ngưng tụ toàn bộ sức mạnh để phòng ngự, lúc này mới đưa tay tháo chiếc nhẫn trên tay thiếu nữ.

Bảy con Ác Ma ở phía dưới nhe răng gầm gừ, ra vẻ muốn ăn tươi nuốt sống Chu Văn. Ma Anh lườm chúng một cái, chúng lập tức rụt lại, chỉ dám hung hăng nhìn chằm chằm Chu Văn từ bên dưới.

Bùm!

Chu Văn vừa chạm ngón tay vào chiếc nhẫn thì đã cảm nhận một luồng sức mạnh kinh khủng hất văng hắn ra. Thân thể hắn như một viên đạn bay thẳng vào vách tường.

May mà Chu Văn kịp thời triệu hồi Trứng Hỗn Độn, Trứng Hỗn Độn nảy bật qua lại giữa các bức tường, một lúc lâu sau mới từ từ dừng lại.

"Tại sao lực lượng này lại mạnh hơn nhiều so với lúc Ma Anh lấy vậy?" Chu Văn phun ra một ngụm máu.

Lúc Ma Anh lấy nhẫn, tuy cũng bị một lực đẩy văng ra, nhưng lực đó rõ ràng yếu hơn rất nhiều so với lúc Chu Văn chạm vào, nếu không với cơ thể của Ma Anh, sợ là ngay cả lực bật ra trong nháy mắt cũng không chịu nổi.

Chu Văn một lần nữa quay lại chiếc bàn, nhìn thiếu nữ tóc bạc không rõ sống chết, cau mày suy tư.

Khả năng hồi phục của cơ thể hắn khá tốt, vết thương đang dần lành lại, nhưng dù có lành hẳn mà vẫn dùng cách cũ, e rằng cũng không thể nào tháo được chiếc nhẫn xuống.

Ma Anh vẫn nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn, rõ ràng cô bé vô cùng để tâm đến nó.

Chu Văn lại nhìn chiếc nhẫn một lúc. Chiếc nhẫn làm bằng kim loại, không biết là kim loại gì, viên bảo thạch cũng không phải kim cương, trong suốt lấp lánh, ẩn chứa những tia màu lam nhàn nhạt.

Rõ ràng là trong suốt, nhưng dù nhìn từ góc độ nào cũng không thể thấy được bên trong viên bảo thạch.

"Ngươi muốn chiếc nhẫn, hay là muốn viên bảo thạch?" Chu Văn hỏi Ma Anh.

"Bảo thạch." Ma Anh vội đáp.

"Vậy thì dễ rồi." Chu Văn trực tiếp triệu hồi Kim Giao Tiễn, ra lệnh cho nó dùng kỹ năng Nhất Đao Lưỡng Đoạn chém vào phần vòng kim loại của chiếc nhẫn.

Coong!

Chỉ nghe một tiếng kim loại va chạm, Kim Giao Tiễn có thể chém đứt cả sinh vật và vũ khí cấp Địa Ngục vậy mà lại không thể để lại một vết xước nào trên chiếc nhẫn kim loại.

Ngược lại, Kim Giao Tiễn bị bật ra, sượt qua mặt Chu Văn, nếu không phải hắn né nhanh thì thiếu chút nữa đã gọt bay nửa cái đầu của hắn.

Kim Giao Tiễn cắm thẳng vào vách tường, chỉ chừa lại phần đuôi bên ngoài, rung lên một hồi lâu mới tự bay ra.

Chu Văn có chút thất vọng, sức phá hoại mạnh mẽ như Kim Giao Tiễn mà cũng không làm chiếc nhẫn bị thương, xem ra muốn lấy được nó là rất khó.

Ma Anh muốn chiếc nhẫn như vậy, có lẽ đó là thứ cô bé vô cùng cần, rất có thể sẽ giúp cô bé tiến hóa, Chu Văn cũng không muốn từ bỏ dễ dàng như vậy.

Việc tiến hóa của Ma Anh thực sự quá khó khăn, cô bé không ăn mấy thứ kết tinh, những thứ bình thường cũng không thể giúp cô bé tiến hóa. Khó khăn lắm mới tìm được một thứ cô bé cần, nói gì thì nói cũng phải thử lại lần nữa.

Chu Văn suy nghĩ một chút, lại triệu hồi Lục Tiên Kiếm ra, dồn toàn lực chém vào vòng nhẫn.

Coong!

Cả Chu Văn và Lục Tiên Kiếm đều bị hất bay ra, trên chiếc nhẫn vẫn không có lấy một vết xước.

"Chiếc nhẫn này rốt cuộc là cái gì? Thiếu nữ này thật sự là Satan sao?" Chu Văn càng cảm thấy khả năng thiếu nữ này là Satan rất cao.

Trong nhiều truyền thuyết, Satan đều là quái vật như rắn khổng lồ hoặc rồng đỏ, nhưng thiếu nữ trước mắt lại xinh đẹp lạ thường. Nếu cô ta là Satan, Chu Văn càng tin vào truyền thuyết Satan và Lucifer là một.

"Điềm Điềm là Thượng Đế, vậy thì Lucifer, thiên thần sa ngã kia, chính là thiếu nữ này, dường như cũng hợp lý, dù sao thiên thần cũng do Thượng Đế tạo ra, có lẽ Lucifer được tạo ra theo hình dáng của chính Thượng Đế." Chu Văn thầm nghĩ một hồi, quyết định thử lại lần nữa.

Nếu không thể dùng vũ lực chặt đứt chiếc nhẫn, Chu Văn chỉ có thể nghĩ cách tháo nó khỏi ngón tay của thiếu nữ.

May mà Chu Văn luyện rất nhiều loại Nguyên Khí Quyết, hắn vận chuyển các loại Nguyên Khí Quyết khác nhau, hy vọng có một loại sức mạnh nào đó có thể khiến lực lượng trên chiếc nhẫn hoặc trên người thiếu nữ không bài xích hắn, có lẽ sẽ thành công tháo được nhẫn.

Bùm!

Hỗn Độn Đệ Nhất Trật Tự thất bại, Chu Văn bị hất bay ra ngoài.

Bùm!

Đạo Quyết cũng không thành công.

Bùm bùm!

Luyện Khí Quyết, Yêu Thần Huyết Mạch Đồ Lục, Ma Thần Kỷ... các loại Nguyên Khí Quyết lần lượt thất bại, chỉ cần chạm vào chiếc nhẫn, Chu Văn sẽ lập tức bị hất văng ra.

Chu Văn lau vết máu bên khóe miệng, một lần nữa đi đến bên cạnh thiếu nữ. Lần này hắn vận chuyển Cổ Hoàng Kinh, đây đã là loại Nguyên Khí Quyết cuối cùng của hắn, nếu ngay cả Cổ Hoàng Kinh cũng không được, e rằng chỉ có thể từ bỏ.

Hào quang Nhân Hoàng trên người Chu Văn nở rộ, khiến cả người hắn như biến thành một bóng ảnh mờ ảo. Hắn vươn bàn tay tỏa sáng rực rỡ, ngón tay một lần nữa chạm vào chiếc nhẫn.

Bùm!

Chu Văn bị hất bay ra ngoài còn nhanh hơn bất kỳ lần nào trước đó, tốc độ tựa như ánh sáng, đến nỗi không kịp triệu hồi Trứng Hỗn Độn đã đâm sầm vào tường.

Một tiếng nổ lớn vang lên, ngay cả bức tường dày mấy mét, kiên cố vô cùng cũng bị Chu Văn đâm sập.

Khôi giáp Tù Long trên người Chu Văn cũng bị đâm nứt ra từng vết, phần lưng còn vỡ tan một mảng lớn.

"Phụt!" Máu tươi trong miệng Chu Văn tuôn trào, hắn giãy giụa mấy lần cũng không đứng dậy nổi, chỉ cảm thấy toàn thân như sắp vỡ vụn, không biết đã gãy bao nhiêu cái xương.

Ma Anh đi đến bên cạnh Chu Văn, nhìn vết thương trên người hắn, ánh mắt lộ vẻ lo lắng, cô bé lắc đầu với Chu Văn, dường như muốn nói rằng đừng thử nữa, cô bé không cần viên bảo thạch đó nữa.

Chu Văn triệu hồi một viên Đan Tinh cấp Thần Thoại, hóa thành đan dược nuốt vào, vết thương trên người nhanh chóng hồi phục, chỉ một lát sau đã gần như hoàn toàn.

Chu Văn đứng dậy, định đi về phía thiếu nữ thì bị Ma Anh kéo lấy vạt áo.

"Không cần." Ma Anh nhìn Chu Văn, liên tục lắc đầu, ánh mắt vô cùng kiên định.

"Đã thử nhiều lần như vậy rồi, không ngại thêm lần này nữa." Chu Văn vẫn muốn thử lại lần nữa, không sử dụng bất kỳ sức mạnh nào khác, chỉ dùng Mê Tiên Kinh thử một lần...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!