Sở hữu Mệnh cách Đại Ma Thần, Chu Văn chẳng cần dùng bất kỳ Nguyên Khí Kỹ nào, cũng không cần mượn sức từ Phối sủng hệ bay, mà có thể trực tiếp lơ lửng giữa không trung, tự do bay lượn như đi trên đất bằng.
Mỗi loại Mệnh cách đều có công dụng độc đáo và sức mạnh kinh người, nhưng Chu Văn lại cảm thấy những năng lực này dường như không thật sự thuộc về mình.
Chu Văn đang ở nhà nghiên cứu công dụng của Mệnh cách và Nguyên Khí Quyết thì đột nhiên nghe tiếng chuông cửa.
Cứ ngỡ là Lý Huyền, ai dè lúc mở cửa ra lại là Phong Thu Nhạn.
- Cậu tới đây làm gì?
Chu Văn hơi ngạc nhiên hỏi.
- Huấn luyện viên, tôi mong ngài có thể lập cho tôi kế hoạch tu luyện giai đoạn hai.
Phong Thu Nhạn nói chắc nịch.
- Lần trước chẳng phải tôi đã nói với cậu rồi sao? Phải hoàn thành kế hoạch giai đoạn một thì mới tính đến giai đoạn hai được chứ?
Chu Văn vốn chẳng có ý định lừa gạt gì Phong Thu Nhạn, nên chỉ định tìm cớ từ chối cho xong.
Nhưng hắn chưa kịp nói dứt lời, Phong Thu Nhạn đã lên tiếng:
- Huấn luyện viên, cảnh giới đao chậm, tôi đã luyện thành rồi.
- Cái gì? Cậu luyện thành rồi á?
Chu Văn trợn tròn mắt nhìn Phong Thu Nhạn, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Kế hoạch huấn luyện lần trước chẳng qua chỉ là do hắn tiện mồm bịa ra, phần lớn là đoán mò. Vậy mà Phong Thu Nhạn chỉ dựa vào mấy lời chém gió đó mà thật sự luyện thành cảnh giới đao chậm, chuyện này đúng là khó tin!
- Tôi đã luyện thành rồi, để tôi biểu diễn cho ngài xem.
Phong Thu Nhạn rút đao ra, biểu diễn ngay trước mặt Chu Văn.
Trước kia, đao pháp của Phong Thu Nhạn nhanh đến mức mắt thường không thể nhìn rõ, tựa như một tia chớp lóe lên rồi vụt tắt.
Bây giờ, tốc độ vung đao vẫn nhanh như cũ, nhưng lại mang đến cho người xem một cảm giác nặng nề, trầm ổn, như thể lưỡi đao đang mang sức nặng ngàn cân.
Nhát đao này khiến người ta có thể nhìn thấy rõ ràng quỹ đạo của nó, trông thì rất chậm, nhưng trên thực tế tốc độ còn nhanh hơn trước kia gấp nhiều lần.
- Cử Khinh Nhược Trọng?
Chu Văn nói ra cảm nhận của mình về nhát đao vừa rồi.
Phong Thu Nhạn gật đầu nói:
- Huấn luyện viên quả nhiên phi phàm, chắc chắn đã sớm biết đến cảnh giới Cử Khinh Nhược Trọng. Nếu không có sự chỉ điểm của ngài, tôi không biết phải mất bao lâu nữa mới có thể lĩnh ngộ được cảnh giới này.
Chu Văn không biết phải dùng từ gì để diễn tả tâm trạng của mình lúc này, chỉ thầm nghĩ: "Phong Thu Nhạn ơi là Phong Thu Nhạn, cậu đúng là thiên tài! Mấy thứ này đều do cậu tự ngộ ra cả, tôi còn biết nói gì nữa đây?"
- Huấn luyện viên, mong ngài lập cho tôi kế hoạch tu luyện tiếp theo.
Phong Thu Nhạn nói với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
Không đợi Chu Văn kịp phản ứng, Phong Thu Nhạn đã dúi một cọc tiền dày cộp vào tay hắn, ước chừng phải hơn hai vạn, gấp ba lần mức học phí cao nhất hiện nay.
- Tôi biết ngài làm huấn luyện viên không phải vì tiền, khoản học phí này chỉ là chút thành ý của tôi thôi.
Phong Thu Nhạn nói.
"Nhưng tôi làm vì tiền thật mà?" Chu Văn thầm gào thét trong lòng. Hắn đang rất cần tiền, và số tiền này thực sự khiến hắn động lòng.
- Gần đây tôi hơi bận, e là không có thời gian lập kế hoạch cho cậu đâu…
Chu Văn cố tìm cớ đuổi Phong Thu Nhạn đi.
Nào ngờ Phong Thu Nhạn lập tức đáp lời:
- Không sao ạ, khi nào ngài có thời gian thì chỉ dạy cho tôi sau cũng được. Nếu không có thời gian, tôi có thể chờ.
Sắc mặt Chu Văn trở nên phức tạp, nhất thời không biết nói gì. Do dự một lúc, hắn mới nghiến răng nói thật với Phong Thu Nhạn:
- Phong Thu Nhạn này, thật ra ngay từ đầu, tôi chỉ muốn kiếm chút học phí từ cậu thôi. Những lời chỉ bảo lần trước đều là do tôi chém gió cả. Cậu luyện thành được cảnh giới đao chậm là nhờ vào thiên phú và ngộ tính hơn người của cậu, chẳng liên quan gì đến tôi hết. Tôi thật sự xin lỗi, tôi sẽ trả lại toàn bộ học phí lần trước cho cậu, mong cậu đừng để bụng…
Chu Văn thực sự không muốn lừa dối Phong Thu Nhạn nữa, bèn kể hết mọi chuyện, định bụng trả lại tiền và không dạy tiếp.
Ai ngờ Phong Thu Nhạn lại chẳng tin, còn dúi thêm tiền vào tay Chu Văn rồi nói:
- Huấn luyện viên, nếu ngài không có thời gian, tôi có thể từ từ chờ. Nếu ngài cảm thấy thiên phú của tôi quá kém, không muốn dạy nữa cũng không sao. Tôi sẽ đi theo ngài, ngài không cần chỉ dạy gì cả, cứ để tôi tự mình lĩnh hội là được.
- Ý tôi không phải vậy…
Chu Văn giờ không biết phải giải thích thế nào cho phải.
- Huấn luyện viên, ngài không cần nói thêm gì nữa. Tôi biết ngài là người tu hành cực kỳ khắc khổ, quý trọng từng giây từng phút để tu luyện, nếu không đã chẳng tiến bộ nhanh đến vậy. Để ngài phải tốn thời gian lập kế hoạch cho tôi, là do tôi ích kỷ rồi. Nhưng ngoài ngài ra, không ai đủ tư cách làm huấn luyện viên của tôi cả, nên mong ngài đừng từ chối. Tôi biết thời gian của ngài rất quý giá, vậy nên ngài không cần dạy dỗ gì đâu, cứ để tôi đi theo và tự học hỏi là được.
- Ngài yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không làm phiền hay ảnh hưởng đến ngài.
Phong Thu Nhạn nhìn Chu Văn bằng ánh mắt vô cùng kiên định.
"Tên này… điên thật rồi…"
Chu Văn chết lặng nhìn Phong Thu Nhạn, hắn nhận ra mình hoàn toàn bất lực trong tình huống này.
- Tôi nói cho cậu biết, tôi thật sự không có gì để dạy cậu cả.
Chu Văn nói một cách yếu ớt.
- Huấn luyện viên, ngài yên tâm, tôi sẽ không làm phiền ngài tu luyện đâu.
Phong Thu Nhạn vẫn kiên định.
- Tùy cậu thôi. Nhưng tôi nói trước, tôi chẳng dạy được gì cho cậu đâu. Cậu đã muốn ở lại thì phải trả tiền đấy.
Chu Văn nói.
- Thường ngày tôi không tiêu xài nhiều, tiền tiêu vặt gia đình cho cũng không dùng đến, chắc còn dư khoảng hơn một trăm vạn. Nếu ngài cần thì cứ lấy hết đi.
Phong Thu Nhạn nói.
- Không cần.
Chu Văn bất đắc dĩ lắc đầu, quay người đi vào nhà, ngồi phịch xuống ghế sô pha tiếp tục chơi game.
Phong Thu Nhạn cũng đi theo vào, đóng cửa lại rồi đứng nhìn Chu Văn chơi game.
- Tôi chơi game, cậu cũng nhìn à?
Chu Văn đặt điện thoại xuống, ngẩng lên hỏi Phong Thu Nhạn.
- Tôi muốn quan sát toàn bộ quá trình tu luyện của ngài, chơi game chắc cũng là một phần trong đó. Ngài đang chơi game gì vậy? Tôi cũng tải về chơi thử.
Phong Thu Nhạn nói với vẻ mặt nghiêm túc.
- Đây là game tôi tự làm, vẫn còn trong giai đoạn phát triển, chưa phát hành chính thức. Bí mật kinh doanh đấy.
Chu Văn cảm thấy mình sắp phát điên đến nơi.
- Thì ra là vậy.
Phong Thu Nhạn gật gù, không nhìn vào màn hình điện thoại của Chu Văn nữa, mà đi tới phía đối diện, kéo một chiếc ghế ra ngồi xuống, mắt không rời khỏi Chu Văn.
Chu Văn mặc kệ hắn, thầm nghĩ chắc cậu ta ngồi một lúc là chán rồi tự đi thôi. Dù sao Phong Thu Nhạn cũng không nhìn màn hình điện thoại của mình, nên hắn lại tiếp tục cày phó bản.