- Phát hiện được gì không?
Vương Lộc cũng nhảy lên, vừa đánh giá kiến trúc dưới chân vừa hỏi.
- Kiến trúc này hơi kỳ quái, bốn phía đều không có cửa sổ hay cửa ra vào, hơn nữa bên ngoài không phải gạch xanh bình thường mà hình như được đúc bằng một loại thanh đồng đặc biệt.
Chu Văn nói.
- Đúng là có chút kỳ quái thật.
Vương Lộc ngồi xổm xuống sờ thử, gật đầu nói:
- Không sai, là kim loại, quả nhiên rất quái dị.
Hành động của hai người đã thu hút đám người Lý Huyền lại gần. Sau khi Vương Lộc kể lại tình hình, ai nấy đều cảm thấy kiến trúc này quả thực có điểm kỳ lạ.
- Mọi người tránh ra, để tôi thử xem có phá vỡ được nó không.
Một nam sinh của hội Đại Hải trực tiếp triệu hồi ra một cây thiết chùy khổng lồ, rồi bất ngờ giáng mạnh xuống bức tường kim loại.
Nam sinh kia đã ở cấp Truyền Kỳ, lại là người thiên về sức mạnh. Kết hợp với Phối sủng biến thành Thiết chùy và dùng Nguyên Khí kỹ nện thẳng vào bức tường, đáng lẽ dù nó được đúc bằng kim loại nguyên khối cũng phải bị cậu ta đục thủng một lỗ.
Thế nhưng, cú nện này không những không phá được tường mà cậu ta còn bị lực phản chấn hất văng, thiết chùy trong tay bay đi, bàn tay máu me đầm đìa.
- Cứng quá!
Mọi người đều kinh ngạc. Nếu xét về sức mạnh thuần túy trong học viện Tịch Dương, nam sinh kia phải xếp trong top đầu, chỉ tiếc là các phương diện khác không nổi trội nên không lọt vào top 10.
Nếu chỉ đơn thuần xếp hạng về sức mạnh, cậu ta có thể đứng trong top 3. Một người như vậy tung ra một đòn toàn lực mà không thể làm bức tường kim loại suy suyển chút nào, độ cứng của nó quả thật không tầm thường.
Càng như vậy, mọi người lại càng hứng thú. Ai nấy đều thử đủ mọi cách, nhưng đáng tiếc vẫn không tài nào khám phá được bên trong tòa kiến trúc kia rốt cuộc có thứ gì.
- Đó là Tử Thành.
Một giọng nói đột nhiên vang lên.
Chu Văn nhìn theo hướng phát ra âm thanh, phát hiện người nói là một nam sinh tóc dài, trông rất lịch sự, nhã nhặn, trên người toát ra khí chất thư sinh.
Có lẽ vì khí chất của nam sinh này quá trầm lặng, nên giữa đám đông học viên, cậu ta không hề nổi bật, đến nỗi ban đầu Chu Văn cũng không để ý đến.
- Khương Nghiên, cậu nói kiến trúc kỳ quái này tên là Tử Thành à? Cậu biết lai lịch của nó sao?
Vi Qua nhìn về phía Khương Nghiên hỏi.
Khương Nghiên là thành viên của Hội học sinh, nhưng chỉ là thành viên bình thường chứ không phải nòng cốt, nên chẳng mấy ai chú ý đến cậu ta.
- Vào thời Lưỡng Chu, khi con người vẫn chưa chinh phục được các vùng đất hoang dã, có rất nhiều người sùng bái quỷ thần, các hoạt động tế trời diễn ra thường xuyên. Hình thức mai táng cũng đặc biệt được coi trọng, nhất là với thành viên hoàng tộc. Vào cuối thời Đông Chu, một vị Chu Vương vì quá sợ hãi cái chết nên đã cho người xây dựng Tử Thành, đem một phần máu thịt của mình đặt vào trong đó, giả vờ như mình đã chết. Mục đích của việc này là để che giấu thiên cơ, hy vọng tránh được tử kiếp. Đáng tiếc, thiên mệnh khó trái, vị vua Đông Chu đó cuối cùng vẫn không thoát khỏi cái chết.
Trong mắt Khương Nghiên thoáng hiện một tia chế giễu.
Dừng một chút, Khương Nghiên lại nói:
- Căn cứ vào sử sách ghi lại, Tử Thành được đúc hoàn toàn bằng thanh đồng, không có cửa ra vào…
Mọi người nghe Khương Nghiên giải thích, càng nghe càng cảm thấy có lý, rằng kiến trúc thanh đồng kỳ quái này chính là Tử Thành trong truyền thuyết.
- Tưởng là thứ gì hay ho, hóa ra chỉ là một ngôi mộ giả.
Một nam sinh nói.
- Chuyện đó cũng chưa chắc.
Khương Nghiên thản nhiên nói:
- Vị Chu Vương kia vì muốn lừa gạt cả trời đất quỷ thần, không chỉ đặt máu thịt của mình vào mà còn chôn theo rất nhiều bảo vật, thậm chí có thể đã chôn sống cả sủng phi của mình.
- Nói như vậy, bên trong có khả năng chứa kho báu?
Ánh mắt của không ít học viên sáng lên.
- Nếu sử sách ghi lại không sai, bên trong chắc chắn sẽ có đồ bồi táng. Có điều nơi này đã biến thành một vùng dị thứ nguyên, không biết bên trong đã biến đổi thế nào, có khi còn xuất hiện sinh vật dị thứ nguyên cũng nên.
Khương Nghiên nói.
- Khương Nghiên, cậu có biết cách nào để mở Tử Thành không?
Vi Qua nhìn Khương Nghiên hỏi.
Đây là lần đầu tiên Vi Qua thấy được mặt kiến thức uyên bác này của Khương Nghiên, dường như khác hẳn với người mà hắn từng biết.
- Các người đi về phía nam của Tử Thành, đào dọc theo bức tường xuống dưới. Nếu đây thật sự là Tử Thành thời Đông Chu, vậy thì ở đó sẽ có lối vào.
Khương Nghiên nói.
Vi Qua liền sắp xếp người làm theo lời Khương Nghiên. Sau khi đào sâu xuống khoảng bảy tám mét, quả nhiên họ thấy trên bức tường kim loại xuất hiện một cái lỗ.
Đào xuống thêm một đoạn nữa, một cửa hang hình tròn lộ ra, thông thẳng vào bên trong thành. Chỉ có điều đường hầm khúc khuỷu, đứng từ bên ngoài không thể nhìn thấy tình hình bên trong.
- Có ai tình nguyện vào trong xem trước không?
Vi Qua hỏi.
- Người khác có vào hay không tôi không biết, nhưng tôi chắc chắn sẽ vào xem thử. Có điều, tôi không muốn là người đầu tiên.
Lý Huyền nói.
Sau một hồi bàn bạc, cuối cùng Huệ Hải Phong là người đầu tiên đi vào, bốn câu lạc bộ đều cử vài người đi theo.
Chu Văn vốn không định vào, nhưng lại bị Lý Huyền kéo đi cùng. Một lúc sau, giọng của Huệ Hải Phong từ phía trước vọng ra:
- Mọi người vào đi, bên trong không có nguy hiểm gì cả.
Lúc Chu Văn và Lý Huyền bò vào, Vi Qua, Phong Thu Nhạn và Lý Vị Ương đã vào bên trong Tử Thành từ trước.
Chu Văn vốn tưởng rằng sẽ thấy xương khô, quan tài và mấy thứ linh tinh tương tự, nhưng khi vào trong rồi mới phát hiện, hoàn toàn không có những thứ đó. Bên trong Tử Thành chỉ có duy nhất một cái cây.
Cây đó chỉ cao chừng hai mét, toàn thân từ cành lá đến gốc rễ đều có màu đen tuyền, điểm xuyết những đường vân màu trắng kỳ lạ, trông hệt như một bức tranh thủy mặc được vẽ bằng mực đen trên giấy trắng.
- Khương Nghiên, có chuyện gì vậy? Không phải cậu nói đây là Tử Thành, bên trong chôn cất máu thịt và đồ bồi táng của Chu Vương sao? Tại sao chỉ có một cái cây thế này?
Vi Qua chất vấn Khương Nghiên.
Khương Nghiên thản nhiên đáp:
- Tôi đã nói rồi, đó đều là những gì sử sách ghi lại. Sau khi trải qua Bão Dị Thứ Nguyên, việc bên trong xảy ra biến đổi cũng là chuyện bình thường.
- Vậy cậu có biết đây là cây gì không?
Có người lại hỏi.
- Không biết.
Khương Nghiên trả lời dứt khoát.
Mọi người đều có chút thất vọng. Dù không thật sự trông mong đào được bảo bối gì, nhưng bây giờ bên trong chỉ có một cái cây trơ trọi, sự tò mò của họ lập tức tan biến, ít nhiều có chút hụt hẫng.
- Chỉ có một cái cây thôi sao, hại chúng ta mất bao nhiêu thời gian.
Một thành viên của hội Đại Hải tỏ ra rất khó chịu, liền đá một phát vào thân cây.
Sau cú đá đó, cái cây đen kia bỗng rung lên, rồi tỏa ra ánh sáng trắng rực. Chỉ trong nháy mắt, toàn bộ thân cây đã hoàn toàn biến thành màu trắng.