Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 169: CHƯƠNG 166: TỬ NHÂN HOA

- Chú Tần.

An Tĩnh nhìn vẻ mặt phẫn nộ của Tần Vũ Phu, có chút kỳ quái, ai có thể khiến Tần Vũ Phu tức giận như vậy?

Tên của Tần Vũ Phu có hai chữ "Vũ Phu", nhưng ông lại không phải là người dễ nổi nóng. Lần duy nhất An Tĩnh thấy Tần Vũ Phu tức giận là khi cô còn rất nhỏ.

Sở dĩ Tần Vũ Phu tức giận như vậy, không phải vì không cứu được bốn học viên kia. Nếu thật sự không có cách nào, thì đừng nói là bốn học viên, dù cho toàn quân bị diệt trong chiến tranh, Tần Vũ Phu cũng sẽ không nổi giận để tránh ảnh hưởng đến khả năng phán đoán của mình.

Thế nhưng bây giờ rõ ràng có cách cứu, mà lại chỉ có thể trơ mắt nhìn bốn học viên chết đi, hơn nữa còn chết dưới mệnh lệnh của mình, đây mới là điều ông không thể chấp nhận nổi.

- Tiểu Tĩnh, cháu tới đây làm gì?

Tần Vũ Phu nhìn An Tĩnh, sắc mặt trở nên ôn hòa hơn nhiều.

- Chú Tần, bọn cháu muốn xem thi thể của năm bạn học kia.

An Tĩnh nói thẳng mục đích của mình.

Tần Vũ Phu nói:

- Thi thể thì có gì hay mà xem. Tiểu Tĩnh, cháu và bạn học tới văn phòng của chú trước đi, đợi chuyện này xong xuôi, chú Tần sẽ qua nói chuyện với cháu sau.

- Đốc thống Tần, hai chúng cháu đều đã từng tiến vào Kiến trúc Thanh Đồng, cũng từng sờ qua cây đại thụ có thể biến sắc kia.

Chu Văn tiến lên nói.

Tần Vũ Phu đáp:

- Tình huống mà các cháu phản ánh, quân đội đã phái người điều tra nhiều lần. Trong Cấm Thành đúng là có Kiến trúc Thanh Đồng, nhưng bên trong lại không có cây đại thụ nào như lời các cháu nói cả.

- Bọn cháu đều nhìn thấy cây đại thụ đó, nhiều người như vậy, không thể nào cùng nhìn lầm được ạ?

Lý Huyền nói.

- Chuyện này chú biết rồi, chú sẽ phái người tiếp tục điều tra. Ở đây còn nhiều việc cần xử lý, các cháu ra ngoài chờ đi.

Tần Vũ Phu chỉ mải nghĩ cách thuyết phục Nghiêm Chân, làm sao để cứu được cả năm học viên.

- Đốc thống Tần, khi năm người Vương Lộc chạm vào gốc cây đó, cây đại thụ đều biến thành màu đỏ, mà bây giờ họ lại cùng chết một cách kỳ lạ. Mười mấy học viên khác khi chạm vào đại thụ thì nó lại biến thành màu khác. Hiện tại nhóm Vương Lộc đã chết, những học viên còn lại không biết ngày nào đó cũng sẽ chết theo hay không? Nếu không làm rõ nguyên nhân cái chết của Vương Lộc, e rằng sau này sẽ có thêm nhiều học viên phải chết hơn.

Chu Văn nói.

Nghiêm Chân nghe vậy bèn mỉm cười:

- Cậu học viên này nói không sai. Nếu bây giờ không làm rõ nguyên nhân cái chết, sau này sẽ còn nhiều người chết hơn. Hiện giờ để tôi giải phẫu bọn họ cũng là để tránh cho nhiều học viên khác phải chết trong tương lai. Ngài mau quyết định đi.

- Không được giải phẫu!

Tần Vũ Phu còn chưa trả lời, Chu Văn đã nói trước một bước.

Nhìn thi thể của năm người Vương Lộc, hắn càng thêm chắc chắn rằng họ chưa thực sự chết. Khi hắn đến gần, năm nụ hoa trong game liền trở nên lộng lẫy và bắt mắt hơn, mơ hồ có dấu hiệu sắp nở.

Tần Vũ Phu, Nghiêm Chân, thậm chí cả An Tĩnh và Lý Huyền đều có chút nghi hoặc nhìn Chu Văn, không hiểu vì sao cậu lại kích động như vậy.

Chu Văn biết, lúc này hắn chỉ có thể đánh cược một phen. Muốn Tần Vũ Phu nghe lời một học viên mười mấy tuổi như mình thì căn bản là chuyện không thể nào, huống chi chính hắn cũng không rõ tình hình hiện tại ra sao, làm sao có thể thuyết phục được Tần Vũ Phu.

Vì vậy, hắn chỉ có thể đánh cược. Nếu có thể làm một người trong số họ sống lại, Tần Vũ Phu tự nhiên sẽ không đồng ý giải phẫu thi thể của bốn người kia nữa.

- Cháu cảm thấy họ vẫn chưa chết, không nên giải phẫu.

Chu Văn chỉ vào thi thể của nhóm Vương Lộc.

Tần Vũ Phu sững sờ, không khỏi cẩn thận đánh giá Chu Văn. Ông chinh chiến cả đời, sớm đã quen nhìn người chết, hơn nữa với Nguyên Khí Quyết của mình, ông mới có thể cảm ứng được năm người Vương Lộc vẫn chưa chết.

Vậy mà một học viên như Chu Văn, giỏi lắm cũng chỉ mới đạt tới cấp Truyền Kỳ, lại có thể nhận ra năm người Vương Lộc chưa chết, điều này khiến ông có chút kinh ngạc.

- Cậu tên là gì? Vì sao lại nói họ chưa chết?

Tần Vũ Phu nhìn Chu Văn hỏi.

Chu Văn không trả lời câu hỏi đầu tiên, mà nói thẳng:

- Cháu và họ đã cùng gặp cái cây đó. Hơn nữa, cảm giác của cháu nhạy bén hơn người thường rất nhiều, cháu có thể cảm nhận được trên người họ có khí tức của cái cây kia. Khí tức của đại thụ đã ngăn chặn khí tức của họ, cho nên mới xuất hiện hiện tượng chết giả. Nếu có thể loại bỏ khí tức của đại thụ, có lẽ họ sẽ sống lại được.

- Cậu thực sự có thể cảm nhận được khí tức của họ?

Tần Vũ Phu không khỏi đánh giá lại Chu Văn, trong lòng càng thêm xem trọng vài phần.

Trong mắt ông, khí tức mà Chu Văn nói chính là sinh cơ. Sinh cơ không thể nhìn thấy, cũng không thể chạm vào, chỉ có người tu luyện một số Nguyên Khí Quyết đặc thù hoặc có năng lực đặc biệt nào đó mới có thể cảm nhận được.

Vậy mà Chu Văn lại có thể cảm nhận được sự tồn tại của sinh cơ. Tuy chưa biết thật giả ra sao, nhưng điều này lại hoàn toàn khớp với tình hình của nhóm Vương Lộc.

- Vâng ạ.

Chu Văn gật đầu nói.

- Theo như lời cậu nói, ta đã biết, sẽ nghĩ cách cứu bạn học của các cậu, các cậu về đi.

Tần Vũ Phu tuy xem trọng Chu Văn nhưng cũng không nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy Chu Văn tương đối nhạy bén.

Chu Văn biết một học viên như hắn không thể chỉ dùng lời nói mà thuyết phục được Tần Vũ Phu, hơn nữa hắn cũng không có kế hoạch nào khả thi để cứu nhóm Vương Lộc.

Vừa xoay người chuẩn bị rời đi, Chu Văn liền lấy điện thoại ra xem, đồng thời ra lệnh cho nhân vật tí hon trong game chém vào một nụ hoa.

Vốn dĩ hắn còn hơi do dự, không biết có nên chặt đứt nụ hoa yêu dị này không. Dù sao đây cũng là một hành động mạo hiểm, nhỡ đâu chặt đi lại làm hại đến nhóm Vương Lộc, vậy thì chẳng khác nào chính tay hắn đã giết họ.

Có điều, hiện giờ quân đội cũng không có cách nào hay hơn, hành động tiếp theo tám chín phần mười là sẽ giải phẫu. Mà một khi đã giải phẫu thì chắc chắn là chết không thể nghi ngờ, chi bằng cứ để hắn thử một lần, ít nhất vẫn còn một tia hy vọng sống.

Chu Văn thông qua cảm giác của nhân vật tí hon, cố gắng cảm nhận khí tức trên năm nụ hoa, mơ hồ có thể phân biệt được những luồng khí tức khác nhau, tương ứng với năm thi thể trên giường.

Hắn có thể phán đoán sơ bộ được nụ hoa nào thuộc về Vương Lộc, sau đó điều khiển nhân vật tí hon dùng Trảm Tinh Đao Khí chém về phía một nụ hoa khác.

Người bình thường đều sẽ ưu tiên bảo vệ người thân cận với mình. Người có thể ưu tiên bảo vệ người lạ, hoặc đối xử bình đẳng với tất cả, chỉ có thể là Thánh Nhân.

Chu Văn không phải Thánh Nhân, vì vậy hắn quyết định chém nụ hoa thuộc về người mà hắn không quen biết nhất.

Trảm Tinh Đao Khí sắc bén chém lên nụ hoa, nhưng nụ hoa và cành lá chỉ khẽ rung lên vài cái chứ không hề bị chặt đứt.

Chu Văn lập tức thầm thấy căng thẳng. Trảm Tinh Đao Khí là một trong những thủ đoạn tấn công mạnh nhất của hắn, vậy mà ngay cả nó cũng không thể làm tổn thương nụ hoa, e rằng các Nguyên Khí Kỹ khác cũng khó mà có tác dụng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!