Huyện Dương Thành trước khi Bão Thứ Nguyên bùng nổ cũng có dân số mấy chục vạn người, bây giờ số người còn ở lại trong huyện thành chưa đến năm vạn. Đây còn là vì vùng thứ nguyên gần huyện Dương Thành không nhiều lắm, hơn nữa cũng rất ít khi xuất hiện sinh vật phá cấm.
Huyện Dương Thành cũng có vài vùng thứ nguyên, nhưng đều không mấy nổi danh, cũng chưa từng nghe nói gây ra động tĩnh gì quá lớn. Trước khi đến đây, Chu Văn đã tra một chút tài liệu về huyện Dương Thành, hắn suy đoán nếu núi Côn Lôn thực sự ở gần đây, thì nơi có khả năng nhất chính là núi Tích Thành.
Truyền thuyết kể rằng núi Tích Thành là nơi Thương Canh cầu mưa, người dân địa phương lại gọi nó là Thánh Vương Bình, vì vách đá bốn phía trông như tường thành, ở giữa lõm xuống như cái chậu, lại có bốn cổng ở bốn hướng nên mới có tên như vậy.
Núi Tích Thành có địa hình Karst điển hình, trên núi có vô số phễu đá vôi lớn nhỏ, nơi đây còn có câu nói: "Bảy mươi hai cái Độc Long Oa, một trăm hai mươi bốn cái Quỷ Thôi Ma, ba trăm sáu mươi cái Tiểu Thiết Oa", nghe nói hang động lớn nhất ở đây có thể chứa được hơn vạn người.
Thế nhưng từ sau Bão Thứ Nguyên, núi Tích Thành càng trở nên phức tạp hơn, người đi vào mười người thì tám chín người bị lạc bên trong, mà cũng chẳng ai thấy có sinh vật thứ nguyên nào ở đó.
Những vùng thứ nguyên vừa không có sản vật từ sinh vật thứ nguyên, lại không thể thăm dò được ngọn ngành như thế này thực sự có quá nhiều, bình thường rất ít người sẽ chủ động đi khám phá.
Chu Văn nghi ngờ nơi này chính là núi Côn Lôn mà Lưu Vân nói tới, là bởi vì trong tài liệu tìm được trên mạng, trước kia thật sự có người nói nơi này là núi Côn Lôn trong truyền thuyết thời viễn cổ.
Nhưng cách nói này chỉ lưu truyền trong phạm vi nhỏ, người biết cũng không nhiều, Chu Văn cũng là sau khi tìm kiếm trên mạng mới thấy được, trước đó hoàn toàn không biết còn có cách nói này.
"Tiểu sư đệ, nhìn cậu hồng quang đầy mặt thế kia, dạo này phất lên ghê nhỉ." Chu Văn còn đang quan sát huyện Dương Thành thì Lưu Vân không biết từ đâu chui ra, cười hì hì sáp lại.
"Xem ra cậu sống không tốt lắm." Chu Văn nhìn Lưu Vân một lượt, phát hiện gã này hình như vẫn chưa thăng cấp Thiên Tai.
"Hết cách rồi, lão già kia không cho tôi vào dị thứ nguyên, chỉ có thể tự mình lăn lộn, cũng không biết bao giờ mới thăng cấp Thiên Tai được. Theo tôi thấy, tài nguyên trong dị thứ nguyên không dùng thì phí, hưởng tài nguyên mà không cần làm việc chẳng phải sướng hơn sao." Lưu Vân càm ràm.
Lão già mà Lưu Vân nói, Chu Văn biết chính là Tỉnh Đạo Tiên. Nghe nói Lưu Vân hình như là cháu của Tỉnh Đạo Tiên, nhưng thật giả thế nào thì Chu Văn cũng không rõ.
"Rốt cuộc tình hình bây giờ thế nào?" Mặc dù Chu Văn rất tò mò Tỉnh Đạo Tiên dạo này đang làm gì, nhưng hắn biết có hỏi cũng vô ích, nên dứt khoát không hỏi nữa.
"Cậu không mang con chim nhỏ kia theo à?" Lưu Vân đánh giá Chu Văn một hồi, đột nhiên buông một câu như vậy.
"Mang nó theo làm gì?" Chu Văn nhíu mày, Lưu Vân chủ động nhắc tới chim nhỏ, rõ ràng là có tính toán gì đó.
"Tôi chưa nói cho cậu biết sao? Trong núi Côn Lôn có một con Phượng Hoàng, con chim nhỏ nhà cậu chắc cũng là loài Phượng Hoàng nhỉ? Dẫn nó tới, biết đâu lại nhận được họ hàng, không cần đánh cũng lấy được kiếm." Lưu Vân nói.
"Cậu nói cho tôi biết trong núi Côn Lôn có Phượng Hoàng từ bao giờ?" Chu Văn lườm gã một cái, nói tiếp: "Với lại Phượng Hoàng với Phượng Hoàng chưa chắc đã là họ hàng, làm gì có chuyện tốt như vậy."
Chu Văn đời nào lại mang chim nhỏ đến nơi nguy hiểm như núi Côn Lôn, đợi nó thăng cấp lên Thiên Giới thì còn tạm được.
"Tôi cũng chỉ nói vậy thôi, chúng ta đi xem tình hình trước đã, nếu cậu nắm chắc thì chúng ta làm một vố lớn, còn nếu cậu không chắc thì chúng ta lui về bàn bạc kỹ hơn." Lưu Vân nói xong liền quay người đi về hướng núi Tích Thành.
"Núi Côn Lôn mà cậu nói không phải là núi Tích Thành đấy chứ?" Chu Văn vừa đi vừa hỏi.
"Chính là chỗ đó không sai, bây giờ đường vào trong không dễ đi đâu, cũng chỉ có thần trộm đệ nhất thiên hạ như tôi mới có thể dẫn người ra vào tự do, chứ đổi lại là người khác, dù là thần tiên trên trời, e là cũng vào được mà không ra được." Lưu Vân dương dương đắc ý, cứ như thật sự có chuyện đó vậy.
"Lâu như vậy rồi, bản lĩnh của cậu chẳng tiến bộ mấy, nhưng tài chém gió thì ngày càng lợi hại đấy." Chu Văn trêu chọc.
"Lần này thật sự không phải tôi chém gió đâu. Trong thần thoại, núi Côn Lôn là nơi nào chứ? Là quê hương của vạn tiên, thần tiên bình thường ở núi Côn Lôn nói trắng ra cũng chỉ là một sơn dân bình thường thôi..." Hai người vừa đi vừa tán gẫu, rất nhanh đã đến trước núi Tích Thành.
Thế núi Tích Thành không quá hiểm trở, một dãy núi tựa như mãnh hổ đang ngủ say cuộn thành một vòng, trông thật sự có chút giống một tòa thành bằng núi.
"Núi Tích Thành có bốn cổng, hiện tại cũng chính là bốn lối vào của vùng thứ nguyên. Nhưng nếu thật sự đi vào từ bốn cổng này, vậy thì cậu vĩnh viễn đừng hòng thấy được dáng vẻ thật sự của núi Tích Thành." Lưu Vân dẫn Chu Văn đi về một hướng khác, chứ không đi về phía cổng núi gần nhất.
"Tại sao?" Chu Văn nghi hoặc hỏi.
"Bốn cổng sáng, năm cổng tối, thực tế núi Tích Thành có tổng cộng chín cổng. Trong Sơn Hải Kinh không phải đã nói sao, Côn Lôn chi khư, rộng tám trăm dặm, cao vạn trượng. Trên có cây lúa, dài năm tầm, to năm ôm. Có chín giếng, dùng ngọc làm lan can. Có chín cổng, mỗi cổng có Thú Khai Minh trấn giữ... Nếu núi Tích Thành thật sự là núi Côn Lôn, đương nhiên phải có chín cổng." Lưu Vân đáp.
"Cái gì gọi là nếu như?" Chu Văn khẽ nhíu mày.
"Tôi cũng chỉ suy đoán thôi, tuy đoán chắc cũng đúng tám chín phần, nhưng mọi chuyện đều có cái vạn nhất mà, tôi làm việc luôn cẩn trọng, không thể nói chắc như đinh đóng cột được." Lưu Vân nói bừa.
Chu Văn đang định nói gì đó thì Lưu Vân đã dừng lại bên một đầm nước cạnh vách núi, chỉ vào đầm nước nói: "Đến rồi, chính là chỗ này, đây là một trong chín cổng của núi Côn Lôn, đi vào từ đây mới có thể thấy được dáng vẻ thật sự của nó."
"Không vội, chúng ta đi dạo một vòng trước đã. Cậu không phải nói có tổng cộng chín cổng sao? Vậy dẫn tôi đi xem hết cả chín cổng đi." Chu Văn liếc nhìn đầm nước, không thấy hình bàn tay nhỏ ở gần đó.
Có vào núi Côn Lôn hay không, Chu Văn thật ra cũng không đặc biệt để tâm, nhưng hình bàn tay nhỏ thì nhất định phải tìm cho bằng được.
"Ngoài bốn cổng ở bốn hướng ra, tôi cũng chỉ biết mỗi cái cổng này thôi, mấy cổng khác đều ẩn trong bóng tối, nhất thời tôi cũng không tìm ra được. Với lại, mấy cổng đó có gì đáng xem đâu? Vào được là được rồi mà?" Lưu Vân thấy Chu Văn quay người bỏ đi, dường như có chút vội.
"Cậu vội cái gì?" Chu Văn quay người lại đánh giá Lưu Vân.
"Tôi vội sao?" Lưu Vân cười ha hả.
"Vội." Chu Văn gật đầu rất nghiêm túc, hắn cảm thấy Lưu Vân có gì đó là lạ, chắc chắn có chuyện gì đó đang giấu hắn.
"Ai, chẳng phải tôi đang vội muốn lấy được thanh kiếm đó sao. Cậu xem Nhân Hoàng uy phong cỡ nào, nếu tôi có được thanh kiếm đó, thành tựu tương lai chắc chắn không dưới Nhân Hoàng, biết đâu còn kiếm được cái danh hiệu Trộm Hoàng nữa... Này này... cậu đừng đi mà..." Lưu Vân thấy Chu Văn vậy mà quay người đi thật, liền vội vàng đuổi theo.
Trong lúc hai người Chu Văn đang đi dạo quanh núi Tích Thành, có một người phụ nữ mặc áo xanh đang đi về phía ngọn núi. Rõ ràng chỉ là cách ăn mặc hết sức bình thường, trông cũng không có gì nổi bật, nhưng nếu nhìn kỹ, lại không tài nào nhìn rõ được dung mạo của nàng, thậm chí đến cả dáng người ra sao cũng khó mà hình dung...