Chu Văn cũng muốn thử xem có thể sao chép được mấy món đồ xịn trên người mình hay không, như chiếc điện thoại bí ẩn chẳng hạn, nếu có thể nhân bản ra mấy cái thì đúng là biến thái thật.
Coi như không nhân bản được điện thoại bí ẩn, làm ra mấy thanh Lục Tiên Kiếm với Tuyệt Tiên Kiếm cũng ngon chán.
Đương nhiên, Chu Văn không thật sự làm vậy. Hắn phải tìm hiểu rõ ràng thứ nguyên lĩnh vực này rốt cuộc là cái quái gì đã rồi mới dám lấy Lục Tiên Kiếm ra thử, nếu không lỡ có sự cố gì thì đúng là lợi bất cập hại.
Nhìn hai Tiểu Lý đang đi trong đội, Chu Văn luôn cảm thấy chuyện này có gì đó kỳ quặc. Nếu thật sự cái gì cũng có thể sao chép, mang lại lợi ích vô biên, thì thứ nguyên lĩnh vực này chẳng phải là quá bá đạo rồi sao?
Thật ra, người của Vương gia cũng đang vô cùng thấp thỏm, dù sao lợi ích này quá lớn, lớn đến mức khiến người ta khó tin.
Nếu không phải vì Vương Lộc sở hữu năng lực may mắn cực mạnh, dù biết có lợi ích như vậy, họ cũng chưa chắc đã dám đến.
Mọi người trong đoàn đều theo đuổi suy nghĩ riêng, đi thêm một vòng quanh hồ nước mặn. Khi quay lại khu vực để hành lý lúc trước, quả nhiên họ phát hiện ở đó đã xuất hiện hai đống hành lý y hệt nhau.
Mở ra xem, mọi thứ quả nhiên đều có thêm một bản sao. Tuy nhiên, những món đồ mà Tiểu Lý đã sao chép một lần trước đó thì chỉ xuất hiện thêm một cái.
"Xem ra có hai khả năng, một là vật phẩm sao chép không thể bị sao chép tiếp, hai là cùng một loại vật phẩm sẽ chỉ bị sao chép một lần." Chu Văn lẩm bẩm.
"Sao chép một lần cũng được rồi, một lần một cái, mười lần là mười cái. Chúng ta cứ ở đây thêm mấy ngày, Trứng phối sủng nào cũng không thiếu, sự trỗi dậy của Vương gia đã ở trong tầm tay..." Người của Vương gia ai nấy đều vô cùng phấn khích.
Đã có người thử ấp Trứng phối sủng được sao chép, kết quả là nó giống hệt Trứng phối sủng bình thường, không có bất kỳ khác biệt nào.
Đến lúc này, không còn ai nghi ngờ giá trị của những quả Trứng phối sủng nhân bản nữa, họ chỉ muốn sao chép thêm thật nhiều Trứng phối sủng và vật phẩm khác.
Vấn đề duy nhất khá phiền phức là Tiểu Lý. Hai Tiểu Lý vẫn không phân biệt được thật giả, chỉ đành tạm thời trông chừng cả hai để tránh xảy ra chuyện gì.
"Gia chủ, không sai đâu, thứ nguyên lĩnh vực này chính là phúc địa của Vương gia chúng ta. Cứ để lại hết những thứ mang theo đi, cố gắng sao chép ra nhiều thứ nhất có thể, ai biết nơi này có giới hạn thời gian hay không..." Một lão nhân của Vương gia nói với Vương Lộc.
"Không vội, cứ làm theo kế hoạch đã định, trước mắt cứ để lại một phần đã." Vương Lộc lắc đầu nói.
Có người còn muốn khuyên thêm, nhưng bị Vương Lộc cắt ngang: "Kế hoạch là để đảm bảo lợi ích của gia tộc, nếu không làm theo kế hoạch, xảy ra vấn đề thì ai trong các người chịu trách nhiệm?"
Mọi người nhà họ Vương nhìn nhau, cuối cùng vẫn tuân theo mệnh lệnh của Vương Lộc, chỉ để lại một phần đồ đạc rồi lại tiếp tục đi vòng quanh hồ.
"Cậu thấy sao?" Vương Lộc đi bên cạnh Chu Văn, khẽ hỏi.
"Nơi này rất có thể là một thứ nguyên lĩnh vực hệ thời không. Vừa rồi tôi đã để lại vài quả Trứng phối sủng cấp thấp ở đó, lần sau quay lại chắc sẽ có chút phát hiện." Chu Văn nói.
"Ý cậu là sao?" Vương Lộc không hiểu.
Vương Lộc đã thấy Chu Văn để lại mấy quả Trứng phối sủng ở đó từ đầu. Những quả trứng đó cũng đã được sao chép, đi thêm một vòng nữa thì cũng chỉ có thêm một bản sao mà thôi, dường như chẳng có gì khác biệt, không biết phát hiện mà Chu Văn nói là gì.
Chu Văn giải thích: "Những quả Trứng phối sủng đó và bản sao của chúng, mỗi loại tôi đều chỉ để lại một quả ở đó."
Vương Lộc vốn cực kỳ thông minh, nghe Chu Văn nói vậy liền lập tức hiểu ra: "Cậu để lại một phần Trứng phối sủng gốc và một phần Trứng phối sủng đã được sao chép. Nếu lát nữa tất cả chúng đều được sao chép lần nữa, nghĩa là việc sao chép không có giới hạn, chỉ là mỗi lần cùng một loại vật phẩm chỉ có thể được sao chép một cái. Còn nếu có một phần không được sao chép, vậy tức là vật phẩm sao chép không thể bị sao chép lại."
Chu Văn gật đầu: "Nếu thật sự là sức mạnh thời không đang tác động, thì dù để lại bản gốc hay bản sao, đáng lẽ đều phải sao chép ra được bản mới. Không, không nên nói là sao chép, có lẽ dùng từ không gian song song để hình dung thì đúng hơn, những vật đó đều đến từ không gian song song chứ không phải được sao chép. Nếu bản sao không được sao chép lại, vậy thì khó nói rồi. Dĩ nhiên, bây giờ cũng chỉ là suy đoán, vẫn phải xem kết quả thế nào đã."
"Thấy những thứ được sao chép đó, cậu không động lòng chút nào à?" Vương Lộc nhìn Chu Văn dò hỏi.
Ngay lúc này mà Chu Văn vẫn có thể suy nghĩ nhiều chuyện như vậy, không hề bị ảnh hưởng chút nào, khiến Vương Lộc vô cùng kinh ngạc.
Bản thân Vương Lộc vận may cực tốt, bình thường cũng không thiếu thốn gì, nhưng khi thấy những vật phẩm được sao chép, ý chí của cô vẫn có chút dao động. Sở dĩ cô kiên trì làm theo kế hoạch cũng chỉ là để phòng ngừa bất trắc.
Dù vậy, cô cũng không có tâm tư suy nghĩ nhiều đến thế, không được bình tĩnh như Chu Văn.
"Động lòng chứ, sao lại không, nhưng mà..." Chu Văn có vẻ hơi do dự, không nói hết lời.
"Tiện thì nói, không tiện thì thôi." Vương Lộc nói.
"Cũng không có gì không tiện, tôi chỉ sợ cô nghĩ nhiều thôi." Chu Văn suy nghĩ một lát rồi nói.
"Vậy cứ nói thẳng đi, tôi tuyệt đối tin cậu." Vương Lộc nghiêm túc nói.
"Tôi chỉ sợ chính mình tin nhầm, thà rằng mình nghĩ sai còn hơn." Chu Văn cười khổ một tiếng, không đợi Vương Lộc hỏi tiếp đã nói: "Không giấu gì cô, dựa theo kinh nghiệm trước đây của tôi, cứ mỗi lần tôi bước vào một thứ nguyên lĩnh vực xa lạ nào đó là y như rằng sẽ có chuyện xảy ra, lần nào cũng cực kỳ mạo hiểm. Cho nên dù tôi có động lòng đến mấy, trong lòng vẫn luôn có chút dè chừng."
"Tôi còn tưởng chuyện gì, làm tôi hết cả hồn. Yên tâm đi, có tôi ở bên cạnh, vận may của cậu sẽ tốt lên thôi." Vương Lộc cười nói.
"Tôi thì không lo gì, chỉ sợ cô lo thôi." Chu Văn cười đáp.
Hai người vừa đi vừa nói, một lúc sau, cả đoàn lại tiếp cận nơi để đồ. Từ xa, Chu Văn đã thấy ở đó lại có thêm một đống đồ vật, những quả Trứng phối sủng hắn để lại cũng ở trong đó.
"Một quả... hai quả... sáu... không đúng... có một nửa không được sao chép..." Chu Văn thầm đếm trong lòng, không khỏi nhíu mày.
Theo suy đoán lúc trước, nếu là sức mạnh thời không đang tác động, những quả Trứng phối sủng hắn để lại, bất kể là bản gốc hay bản sao, đều phải xuất hiện bản mới. Nhưng bây giờ rõ ràng có một nửa không được sao chép ra.
"Vật phẩm sao chép không thể bị sao chép lại sao? Nói cách khác, chỉ có bản gốc mới có thể liên tục được sao chép? Rốt cuộc đây có phải là sức mạnh hệ thời không không vậy?" Vương Lộc cũng nhìn thấy những quả Trứng phối sủng của Chu Văn, lập tức hiểu ra vấn đề.