- Không nhớ rõ nữa, chắc cũng mấy chục lần rồi.
Chu Văn đáp.
- Kéo nhiều lần như thế mà vẫn không lên được, sao không thử cách khác? - Vương Minh Uyên nhìn Chu Văn, có vẻ hứng thú hỏi.
- Em muốn kéo thử lên xem sao. - Chu Văn nói.
Vương Minh Uyên nghe xong bèn cười:
- Cậu thú vị thật đấy. Hải Phong, ba đứa kể xem, lần đầu các trò kéo xích sắt thế nào?
Huệ Hải Phong trả lời đầu tiên:
- Lúc em kéo xích sắt, vì nó quá lạnh nên em đã tăng tốc, kéo nó lên thành công trước khi tay bị đông cứng.
Ánh mắt Vương Minh Uyên lại lướt qua, Khương Nghiên đang cầm sách nói:
- Em cũng thấy xích sắt quá lạnh, nên đã kéo chậm lại, đợi sương lạnh tan bớt, xích sắt không còn buốt giá nữa mới từ từ kéo lên.
Chung Tử Nhã nghe xong thì bĩu môi, nhưng cũng không nói gì.
Vương Minh Uyên nói:
- Tử Nhã là đứa phá luật nhất. Cậu ta thấy kéo không nổi liền dùng thẳng Nguyên Khí Kỹ để lôi xích sắt lên.
- Nói đi cũng phải nói lại, trong năm học trò của ta, có ba đứa không kéo lên được ngay lần đầu. Nhưng kéo nhiều lần đến thế mà vẫn không xong thì cậu là người đầu tiên đấy. - Vương Minh Uyên nhìn Chu Văn cười nói.
- Người còn lại không kéo lên được là ai ạ? - Chu Văn tò mò hỏi.
- Một đàn anh của cậu, tốt nghiệp rồi. - Vương Minh Uyên thản nhiên đáp, không nhắc đến tên, rồi nói tiếp với Chu Văn:
- Quy củ của ta là người mới phải kéo được xích sắt lên thì mới được nghỉ.
- Vâng ạ.
Chu Văn lại một lần nữa bước tới trước Long Tỉnh, vươn tay nắm lấy dây xích, bắt đầu kéo lên.
Chỉ là hắn dường như chẳng rút ra bài học gì, cũng không học hỏi kinh nghiệm của các đàn anh, vẫn giữ nguyên nhịp độ cũ. Kết quả, dĩ nhiên là vẫn không thể kéo xích sắt lên được.
Vương Minh Uyên chỉ cười mà không nói gì, sau đó cũng không để ý đến nữa. Ông tự mình vào phòng riêng thay đồ, rồi mặc tạp dề, rửa ít rau củ, bắt đầu nấu cơm.
Chẳng bao lâu sau, cơm nước đã xong xuôi. Bữa ăn không có nhiều món, lại tương đối thanh đạm, về cơ bản đều là đồ chay, món mặn duy nhất là trứng gà luộc.
Mấy người học trò vây quanh bàn ăn, Chu Văn cũng buông xích sắt xuống, đi tới ngồi cùng, mặc kệ cái gọi là quy tắc.
Vương Minh Uyên không nói gì thêm, lấy thêm một bộ bát đũa cho Chu Văn. Mỗi người được một bát cháo và một quả trứng gà.
Ăn cơm xong, Chu Văn lại đi kéo xích sắt. Vương Minh Uyên và đám Huệ Hải Phong cũng tự làm việc của mình, ngoài những lúc trao đổi khi cần thiết thì mấy người cũng không nói chuyện nhiều.
Chu Văn đến đây để học chưởng pháp, vậy mà bây giờ lại biến thành phu kéo xích. Mãi đến trưa hôm sau, Chu Văn mới thành công kéo được đoạn xích sắt dài gần hai trăm mét lên.
Đuôi xích vừa được kéo lên, Chu Văn lập tức ngẩn người.
Phía cuối sợi xích có một cái móc câu, nhìn kỹ sẽ phát hiện, đây không phải móc câu cá bình thường mà có hình dạng của một chiếc mỏ neo.
Hơn nữa, tạo hình mỏ neo này Chu Văn đã từng thấy hai lần, một lần là ở cửa hàng Tây Nguyên, một lần là trên vỏ chiếc đồng hồ quả quýt của Cổ Điển.
Chỉ có điều, trên chiếc mỏ neo này không có hình người phụ nữ, hơn nữa phần móc câu cũng rất sắc bén, trông có vẻ được dùng như một cái móc thật sự.
Chu Văn đưa tay sờ lên bề mặt móc câu, phát hiện có dấu vết bị mài mòn, không khỏi khẽ nhíu mày.
- Rồng là loài cực kỳ tham lam, đặc biệt là tham ăn.
Vương Minh Uyên cầm một quả Trứng phối sủng tới, dùng dây thừng buộc chặt quả trứng vào móc câu.
- Thả xuống đi, hy vọng lần sau sẽ có thu hoạch. - Vương Minh Uyên chuẩn bị xong xuôi, nhìn vào Long Tỉnh sâu không thấy đáy mà nói.
Chu Văn lại thả xích sắt xuống. Chờ xong việc, hắn mới đến trước mặt Vương Minh Uyên hỏi:
- Thưa thầy, còn việc gì cần em làm không ạ?
- Sau này cậu phụ trách kéo xích sắt, những việc khác thì tùy ý. Ta nghe Tiểu Phi nói, cậu muốn học chưởng pháp à? - Vương Minh Uyên ôn hòa nói.
- Vâng ạ. - Chu Văn gật đầu.
- Người tu hành hiện nay đa phần luyện binh khí, dù có luyện thể thì cũng là luyện quyền luyện cước, hiếm có ai luyện chưởng. Dù sao thì quyền cước dễ học khó tinh, còn chưởng pháp thì khó học dễ tinh, hai cái không phân cao thấp, luyện đến cực hạn thì đều như nhau. Chẳng qua đại đa số mọi người thích đi từ dễ đến khó, nên quyền cước mới thịnh hành như vậy, còn chưởng pháp quá khó nhập môn, nên người luyện nó rất ít. - Vương Minh Uyên trầm ngâm nói.
- Nếu em muốn luyện chưởng pháp, vậy phải làm thế nào mới nhập môn được ạ?
Dù Chu Văn có Hôi Tẫn Chưởng, nhưng đó chỉ là phương pháp vận lực chứ không phải chiêu thức kỹ xảo. Thứ mà hắn muốn học bây giờ chính là chiêu thức và kỹ xảo.
- Vậy phải xem cậu muốn luyện loại chưởng pháp nào. "Quyền là ngoại công, chưởng là nội công". Quyền pháp phát lực từ ngoài vào trong, còn chưởng pháp lại tấn công thẳng vào bên trong. Người xưa có câu, "thà chịu mười quyền, không dính một chưởng", ý nói chưởng kình sẽ đả thương trực tiếp vào nội tạng, trúng một chưởng sẽ gây ra tổn thương cực kỳ nghiêm trọng. Có điều, nội gia chưởng pháp đều rất khó nhập môn, cần phải khổ luyện trong thời gian dài. Nếu cậu chỉ muốn học chiêu thức, ta có vài loại chưởng pháp tương đối ổn, nhập môn cũng khá đơn giản. Trên đó đều có chú giải của ta, cậu có thể tự mình dựa theo đó để luyện tập.
Vương Minh Uyên vừa nói vừa đưa cho Chu Văn một cuốn sổ tay.
Chu Văn mở ra, thấy bên trong ghi đầy nội dung về chưởng pháp, hơn nữa đều là chữ viết tay. Nhiều chỗ còn có chú giải tỉ mỉ, vừa nhìn là có thể hiểu ngay.
Nét chữ của Vương Minh Uyên thanh tú mà phóng khoáng, quả là nét chữ đẹp hiếm thấy. Dù Chu Văn không biết thưởng thức thư pháp cũng thấy chữ này vô cùng đẹp, khiến người đọc cảm thấy dễ chịu.
- Cảm ơn thầy, em sẽ xem kỹ nội dung, sau đó lại xin thầy chỉ dạy thêm.
Chu Văn vốn đến đây vì chưởng pháp, nên cuốn sổ tay này đối với hắn quả thực như báu vật.
Vương Minh Uyên cũng không nói gì thêm, tự mình đi làm việc nghiên cứu.
…
Mỗi ngày Chu Văn đều kéo xích sắt một lần. Rõ ràng trên móc câu có treo Trứng phối sủng, thế nhưng lần nào kéo lên, Trứng phối sủng cũng đều biến mất.
Điều này khiến Chu Văn có chút tò mò, muốn dùng điện thoại để vào Long Tỉnh xem thử tình hình. Có điều dạo này hắn đang bận nghiên cứu chưởng pháp mà Vương Minh Uyên đưa cho nên cũng không chủ động mở điện thoại.
Trong cuốn sổ ghi chép có bảy loại chưởng pháp, tuy chiêu thức khác nhau nhưng về cơ bản đều có nét tương đồng. Những điểm tinh túy đều được Vương Minh Uyên chú thích rõ ràng.
Mỗi chưởng pháp được trích ra một chiêu, bảy loại chưởng pháp tổng cộng có bảy chiêu. Bảy chiêu này được Vương Minh Uyên gọi chung là Thất Tán Chưởng, mỗi chiêu đều vô cùng xảo diệu và mang phong cách hoàn toàn khác biệt.
✦ Thiên Lôi Trúc . com — Dịch bằng AI (Cộng đồng Thiên Lôi Trúc) ✦