Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1760: CHƯƠNG 1757: PHONG TÌNH CỦA MỘT KIẾM

"Cậu chắc chắn muốn xem kiếm pháp của tôi chứ?" Chu Văn nhìn cô gái, hỏi với vẻ hơi bất đắc dĩ.

"Đương nhiên, tôi sao có thể nuốt lời được? Đã cược thì phải cược tới cùng." Chu Văn càng không muốn dồn cô gái vào đường cùng thì cô ta lại càng lấn tới, cứ ngỡ mình đã nắm được điểm yếu của hắn.

"Được thôi, hy vọng cô sẽ không hối hận." Chu Văn đã không còn đường lui, cũng chẳng muốn lui nữa.

"Tuyệt đối không hối hận." Cô gái nói chắc như đinh đóng cột.

Chu Văn cũng không nhiều lời thêm, vẫy tay một cái, một thanh trường kiếm bình thường xuất hiện trong tay hắn.

"Tôi phải làm thế nào thì cô mới công nhận kiếm pháp của tôi đủ tốt?" Chu Văn nhìn về phía cô gái hỏi.

"Không, không phải tốt, mà là phải giống hệt kiếm pháp của cô ấy, đồng thời còn phải giỏi hơn." Cô gái sửa lại, rồi nói tiếp: "Thế này đi, cậu cứ dốc toàn lực chém một kiếm về phía tôi, tự tôi sẽ biết kiếm pháp của cậu có giỏi hơn cô ấy hay không."

"Không được." Chu Văn lắc đầu.

"Sao thế? Cậu muốn nuốt lời à?" Cô gái chế nhạo.

"Đương nhiên là không, tôi chỉ sợ cô thua rồi lại giở trò ăn vạ, sống chết không nhận." Chu Văn nói.

"Tôi đường đường... sao có thể ăn vạ được chứ? Tôi là loại người đó sao?" Cô gái tức thì đầu bốc khói.

"Cô là loại người nào thì tôi không biết, chỉ biết vừa rồi có người quỵt nợ đấy." Ánh mắt Chu Văn nhìn cô gái rõ ràng đang muốn nói, cô là người thế nào, trong lòng tự mình không rõ hay sao?

Cô gái vốn định cãi lại, nhưng nghĩ đến chuyện vừa rồi mình hình như có hơi đuối lý, lời đến khóe miệng liền biến thành: "Vậy cậu nói xem phải làm thế nào?"

"Đao kiếm không có mắt, khó tránh ngộ thương, nên thôi khỏi cần xuất kiếm làm gì. Thế này đi, dù gì thua thì cô cũng phải bái tôi làm thầy, vậy tôi dạy dỗ cô trước luôn. Cô cứ tùy tiện dùng kiếm pháp nào cũng được, tôi sẽ chỉ ra sai lầm cho." Chu Văn ném thanh kiếm trong tay cho cô gái...

"Ngươi muốn dạy ta dùng kiếm?" Cô gái bắt lấy thanh kiếm, trừng to mắt nhìn Chu Văn, khóe mắt giật giật, như thể vừa nghe được chuyện gì khó tin nhất trên đời, lại giống như vừa nghe một câu chuyện cười nhạt nhẽo đến cực điểm.

"Không sai." Chu Văn gật đầu khẳng định.

"Tốt, tốt lắm." Cô gái tức quá hóa cười, trong lòng thầm mắng: "Đúng là thứ nhân loại không biết trời cao đất dày, cuồng vọng tự đại, lại dám mạnh miệng đòi dạy ta dùng kiếm. Ta đường đường là Thánh nữ của Thánh Điện Quỹ Tích, kiếm pháp của ta mà ngươi cũng đòi xem hiểu à?"

"Vậy ngươi xem cho kỹ đây." Cô gái nén giận trong lòng, không tranh cãi nữa mà rút kiếm chém thẳng về phía Chu Văn.

Hành động này của cô ta khiến tất cả mọi người giật nảy mình, bởi vì nhát kiếm này quá nhanh, hơn nữa nó lại giống hệt như đúc với kiếm pháp mà Tần Trăn đã sử dụng, gần như không thể nhìn ra bất kỳ khác biệt nào.

Ngay cả Lý Huyền, Minh Tú và Phong Thu Nhạn cũng đều biến sắc.

Chỉ xem một lần mà có thể sử dụng kiếm pháp của Tần Trăn giống y như đúc, sự tương đồng này không chỉ đơn thuần là động tác, mà ngay cả khí thế và kiếm ý cũng không hề sai lệch. Năng lực này quả thực không phải của con người.

Hoặc có lẽ, cô gái này đã sớm ngấm ngầm tính kế Chu Văn, cho nên mới nghiên cứu thấu đáo kiếm pháp mà Chu Văn đã dạy cho Tần Trăn đến thế.

Bất kể là khả năng nào, cô gái này đều là kẻ đến không có ý tốt.

Chu Văn thấy năng lực của cô gái, chẳng những không kinh ngạc mà ngược lại còn xác nhận được thân phận của cô ta.

Lúc trước khi thấy cô gái đi cùng Tiêu, Chu Văn đã đoán già đoán non cô ta là người của một trong lục đại Thánh Điện. Bây giờ về cơ bản có thể xác định, cô gái này hẳn là giống như Tiêu, đều đến từ Thánh Điện Quỹ Tích.

Dưới sự hỗ trợ của Sư Vực, Chu Văn nhìn thấu triệt hơn người thường, đây không phải là giống như đúc, mà là được đúc ra từ cùng một khuôn.

Đây không phải là luyện thành, mà là sao chép được. Chỉ có Thánh Điện Quỹ Tích chuyên nghiên cứu sức mạnh quỹ tích mới giỏi những thứ này.

Thanh kiếm trong tay cô gái chém về phía Chu Văn với một tư thế vô cùng bá đạo, kiếm quang lấp lánh đan xen, tựa như sấm sét lại như những vết nứt, bao trùm toàn bộ cơ thể Chu Văn, khiến người xem kinh hồn bạt vía.

Thế nhưng Chu Văn lại không hề nhúc nhích, mãi cho đến khi cô gái thu kiếm lùi lại, hắn vẫn không hề động một đầu ngón chân.

Bản thân Chu Văn không sợ, nhưng những người đứng xem bên cạnh thì căng thẳng đến mức lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Kiếm của cô gái kia chỉ cần chệch đi một chút thôi là cái đầu của Chu Văn đã không còn.

May mắn là chuyện đó đã không xảy ra, Chu Văn vẫn bình an vô sự.

"Ngươi không sợ ta chém bay đầu ngươi à?" Nhìn Chu Văn không hề nhúc nhích, đáy mắt cô gái cũng thoáng vẻ kinh ngạc, cảm thấy gã này cũng thật to gan.

"Tại sao phải sợ? Chẳng phải chúng ta đã nói rồi sao? Chỉ là chỉ giáo thôi, không phải quyết đấu, cô cũng sẽ không làm tôi bị thương, tôi sợ cái gì chứ." Chu Văn bình tĩnh nói.

Đương nhiên trong lòng Chu Văn không nghĩ vậy. Hắn không né vì chắc chắn cô gái không thể làm mình bị thương, nói thế chẳng qua là để lấy lời nói trói buộc cô ta, hy vọng lúc thua cô ta sẽ không lật lọng.

Cô gái này tâm tư vẫn còn khá đơn thuần, làm sao nghĩ tới Chu Văn lại có nhiều mưu mô xảo quyệt đến vậy, chỉ thầm nghĩ gã Chu Văn này tuy không tốt đẹp gì nhưng cũng khá giữ chữ tín.

"Kiếm pháp cậu xem xong rồi đấy, giờ mời cậu chỉ giáo đi." Cô gái ném trả thanh kiếm lại cho Chu Văn, nhìn hắn cười như không cười.

Cô ta sao chép kiếm pháp của Tần Trăn không sai một ly là để chứng minh, rốt cuộc kiếm pháp này có phải do Chu Văn dạy cho Tần Trăn hay không.

"Kiếm pháp đã đến cảnh giới này thì lời nói không thể nào miêu tả được, chỉ có thể thân giáo. Vi sư sẽ thị phạm cho ngươi một lần, xem xong tự khắc ngươi sẽ biết mình sai ở đâu." Lời của Chu Văn khiến cô gái tức muốn chết, cứ như thể cô ta đã thua chắc và nhất định phải bái hắn làm thầy vậy.

Thế nhưng cô gái không có thời gian để phản bác, bởi vì thanh kiếm trong tay Chu Văn đã chém xuống phía cô ta.

Bá đạo, quyết đoán. Nếu nói sự bá đạo của Tần Trăn giống như nữ hoàng chốn nhân gian, mang theo quyền uy tối thượng không thể chống lại, quân lâm thiên hạ, không gì cản nổi.

Vậy thì một kiếm này của Chu Văn chính là sự bá đạo không cần bất cứ lý lẽ nào.

Tiên nhân bấm ngón tay tính toán, món bảo vật này có duyên với ta, các ngươi mau lui ra.

Tiên nhân lại bấm ngón tay tính toán, mệnh của ngươi đã tận, hôm nay bản tiên thay trời hành đạo, chém ngươi.

Hoàng đế giết người ít nhất còn phải tìm một tội danh vô lý, còn kiểu của tiên nhân này thì căn bản không cần lý do. Lão tử chính là thiên mệnh, lão tử nói ngươi đáng chết thì ngươi phải chết.

Sự bá đạo như vậy, phàm nhân chỉ có thể ao ước chứ vĩnh viễn không thể làm được.

Nhưng sự bá đạo đó lại không phải là kiếm ý của Chu Văn, kiếm ý của hắn còn tuyệt hơn.

Trảm tiên, trảm tiên, cho dù ngươi là Tiên hay là Trời, một kiếm chém phăng là xong, đâu cho phép ngươi dài dòng.

Đây chính là bá của các loại bá, gọi tắt là "ba bá". Ngươi ngang ngược à, ta còn ngang ngược hơn ngươi. Ba của ngươi thì vẫn mãi là ba của ngươi thôi, đánh ngươi không cần phải thương lượng.

Cô gái vốn đã quyết định sẽ giống như Chu Văn, đứng yên không nhúc nhích để thể hiện phong độ của mình. Cô ta am hiểu sức mạnh quỹ tích, nếu Chu Văn muốn gây bất lợi, chỉ cần hắn vừa ra tay là cô ta có thể phán đoán được quỹ tích, lúc đó né cũng không muộn.

Thế nhưng khi Chu Văn chém ra một kiếm này, cô ta kinh hãi phát hiện mình không thể nào dự đoán được quỹ tích của kiếm chiêu này, không cách nào xác định được liệu cuối cùng nó có chém trúng người mình hay không.

Vẻ hoảng hốt lập tức hiện lên trên mặt cô gái. Một quỹ tích hoàn toàn không thể lường trước đã khiến một người đã quen với góc nhìn của Thượng Đế như cô ta lập tức tâm thần đại loạn.

Hình ảnh ôn hòa của Chu Văn trong mắt cô ta bỗng trở nên đáng sợ như ác quỷ, thanh kiếm bá đạo vô song kia dường như cũng hóa thành lưỡi hái của tử thần, sắp sửa thu hoạch sinh mệnh xinh đẹp động lòng người của cô.

Trong lòng hoảng hốt, cô gái bất giác lùi lại một bước...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!