Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 177: CHƯƠNG 174: LINH HỒN Y SINH

Muốn cướp đồ từ tay sinh vật khủng bố kia, Chu Văn cảm thấy gần như là chuyện bất khả thi.

Tên kia chỉ gầm nhẹ một tiếng mà từ khoảng cách hai ba trăm mét đã có thể giây sát nhân vật game, dù là trong cấp Sử Thi, nó cũng thuộc hàng top, thậm chí có thể là sinh vật cấp Thần Thoại.

So sánh một chút, Chu Văn cảm thấy con Kiến Bay Hoàng Kim còn dễ xơi hơn nhiều.

- Xem ra phải nghĩ cách giải quyết con Kiến Bay Hoàng Kim kia rồi, sau đó mới xem được thứ trong kén là gì.

Hiện giờ Chu Văn vô cùng tò mò, nhưng đến lúc này, dù hắn có dùng Thái Âm Phong thì cũng không phải là đối thủ của Kiến Bay Hoàng Kim.

- Muốn giết Kiến Bay Hoàng Kim vẫn còn quá nhiều khó khăn, liệu có cách nào không cần giết nó mà vẫn lấy được thứ kia không nhỉ?

Chu Văn càng nghĩ càng thấy bế tắc.

- Trước hết, mình phải giải quyết vấn đề tốc độ. Long Môn Phi Thiên thuật thiên về kỹ xảo, nhưng tốc độ lại không phải điểm mạnh.

Chu Văn nhíu mày suy nghĩ, rốt cuộc có Nguyên Khí kỹ nào có thể giúp tốc độ của hắn tăng lên không.

- Chu Văn, mặt mày ủ dột thế kia, gặp chuyện gì khó à?

Vương Minh Uyên đi tới, thấy Chu Văn đang nhíu mày trầm tư thì lên tiếng hỏi.

- Lão sư.

Chu Văn buột miệng gọi một tiếng. Hắn thấy cách gọi "lão sư" như Chung Tử Nhã khá thuận miệng, nên vẫn luôn gọi như vậy.

- Có chuyện gì khó khăn, có thể nói cho ta nghe không?

Vương Minh Uyên hứng thú nhìn Chu Văn.

Trên người Vương Minh Uyên dường như không có chút vẻ bề trên nào, lúc rảnh rỗi còn thường nấu cơm cho đám Chu Văn. Nếu không biết thân phận đạo sư của ông, có lẽ người ta sẽ nghĩ ông là một người anh trai nhà bên.

- Lão sư, em đã học Long Môn Phi Thiên thuật, nhưng cảm thấy tốc độ của nó không đủ nhanh. Ở cấp Truyền Kỳ, còn có Nguyên Khí kỹ nào tốc độ nhanh hơn không ạ?

Chu Văn nói ra vấn đề của mình.

Vương Minh Uyên suy nghĩ một lát rồi nói:

- Ở cấp Truyền Kỳ, Long Môn Phi Thiên thuật đã được xem là đỉnh cao rồi, Nguyên Khí kỹ có tốc độ cao hơn nó khá hiếm, nhưng không phải là không có. Học viện Tịch Dương của chúng ta cũng có một loại như vậy, có điều muốn lấy được nó không hề dễ dàng.

- Đó là Nguyên Khí kỹ gì vậy ạ? Nó ở Dị Vực nào?

Chu Văn nghe xong liền mừng rỡ.

- Ở Dị Vực Tịch Dương thành có loài Chim Truy Nhật, nó sở hữu một loại Nguyên Khí kỹ tên là Truy Nhật, có thể giúp tốc độ của cậu nhanh hơn Long Môn Phi Thiên thuật rất nhiều, không chỉ là gấp đôi đâu.

Vương Minh Uyên nói.

Chu Văn nghe xong liền ngẩn người. Học viện Tịch Dương có tên như vậy chính là vì có liên quan đến Tịch Dương thành. Dị Vực Tịch Dương thành này từ trước đến nay chưa từng có con người nào vào được, thậm chí còn đáng sợ hơn cả Quan Hổ Lao.

Muốn săn giết dị sinh vật trong đó, lại còn là một loài biết bay và sở hữu Nguyên Khí kỹ tốc độ vô song, đối với con người mà nói, thực sự là quá khó khăn.

Tuy Chim Truy Nhật chỉ là cấp Truyền Kỳ, nhưng Chu Văn thấy độ khó để giết nó có lẽ không thua gì giết Kiến Bay Hoàng Kim. Chỉ riêng việc đuổi theo nó trên bầu trời đã là một chuyện không hề dễ dàng.

- Dù sao cũng là một tia hy vọng, cứ đến Tịch Dương thành xem thử trước đã. Nếu có thể tải bản đồ vào điện thoại thì cũng không phải là không có cơ hội giết Chim Truy Nhật.

Chu Văn xin phép Vương Minh Uyên, định đến Tịch Dương thành xem có biểu tượng bàn tay nhỏ hay không.

Vương Minh Uyên vốn không hạn chế tự do của bọn họ, hiện tại cũng không phải lúc gò bó, nên liền đồng ý cho Chu Văn đi.

Chu Văn rời khỏi Lão Long động, đi đến trước thềm Long Môn động, trong đầu vẫn đang nghĩ nếu không giết được Chim Truy Nhật thì phải làm cách nào mới lấy được cái kén từ chỗ Kiến Bay Hoàng Kim.

Đột nhiên, Chu Văn rùng mình một cái, một điềm báo chẳng lành chợt dâng lên trong lòng, khiến mồ hôi lạnh túa ra ròng ròng.

Chu Văn thầm cảnh giác, dồn ánh mắt về phía trước, chỉ thấy một người đàn ông đang đi tới. Người đàn ông đó có tướng mạo bình thường, nhưng trông có vẻ hơi lạnh lùng.

- Nghiêm Chân?

Chu Văn nhận ra người nọ, cảm giác bất an lại càng thêm mãnh liệt.

Ngay từ lần đầu gặp Nghiêm Chân, hắn đã cảm thấy người này có gì đó tà dị.

- Đợi cậu lâu như vậy, cuối cùng cũng gặp lại rồi.

Nghiêm Chân bước tới, nhìn chằm chằm Chu Văn, rõ ràng là đến vì hắn.

Chu Văn xoay người định bỏ đi, nhưng vừa quay lại đã lập tức sững sờ. Hắn thấy một quang ảnh đang đứng cách mình không xa, gần như dán sát vào lưng, thế mà hắn lại không hề cảm nhận được gì.

Quang ảnh trông như một người, hai chân không chạm đất, lơ lửng trên bậc thềm đá.

- Đó là Mệnh Hồn của ta, ta gọi nó là Linh Hồn Y Sinh.

Giọng nói của Nghiêm Chân từ phía sau truyền đến.

Chu Văn biến sắc, vội vàng triệu hồi đôi cánh bạc, đồng thời kích hoạt Mệnh Cách Đại Ma Thần để bay lên.

Thế nhưng, mắt trái của Linh Hồn Y Sinh chợt lóe lên như đèn flash máy ảnh, một tia sáng đỏ chớp tắt. Bị ánh sáng đỏ chiếu trúng, cơ thể đang định bay lên của Chu Văn lập tức như bị đóng băng, không thể nhúc nhích.

Chu Văn cảm thấy cơ bắp toàn thân cứng đờ, làm cách nào cũng không thể cử động được, ngay cả việc triệu hồi Thú sủng cũng không làm được.

Nghiêm Chân bước đến trước mặt Chu Văn, nhìn xuống hắn từ trên cao, giọng đầy hứng thú nói:

- Ta đã điều tra tất cả học viên tiến vào Tử Thành, trong đó chỉ có ba người không chạm vào Cây Đen kia, bao gồm cả cậu. Vậy mà cậu lại nói mình đã chạm vào nó, tại sao phải nói dối?

Chu Văn bị một lực lượng nào đó khống chế, ngay cả nói cũng không nói được.

Nghiêm Chân búng tay một cái, ánh sáng đỏ trong mắt Linh Hồn Y Sinh lại lóe lên. Chu Văn liền cảm thấy miệng mình đã cử động lại bình thường, còn những bộ phận khác vẫn cứng đờ.

- Anh chỉ là một pháp y, không phải cảnh sát, lấy quyền gì mà đối xử với tôi như vậy?

Chu Văn nói.

- Cậu không muốn nói cũng không sao, ta có thể nói thay cậu. Từ lúc cậu đến nhà xác, đám Vương Lộc liền tỉnh lại. Trong khi những học viên khác sau đó chỉ bị ngất đi một lúc rồi nhanh chóng hồi phục. Điều này rõ ràng là không bình thường. Nói cho ta biết, cậu đã làm gì?

Nghiêm Chân nhìn chằm chằm Chu Văn.

- Tôi không hiểu anh đang nói gì, mau thả tôi ra, nếu không tôi sẽ gọi người đấy.

Chu Văn nhíu mày nói.

- Vô ích thôi. Trong phạm vi khống chế của Linh Hồn Y Sinh, não bộ, hay nói đúng hơn là linh hồn của cậu, đều sẽ bị ảnh hưởng và khống chế. Trừ phi ta đồng ý, nếu không dù ta có giết cậu ngay tại đây, cũng sẽ không một ai phát hiện ra.

Nghiêm Chân thản nhiên nói.

Chu Văn không tin, thử hét lên vài tiếng, quả nhiên những người qua lại cách đó không xa dường như không hề nghe thấy tiếng của hắn, cũng không hề nhìn thấy bọn họ.

- Trả lời câu hỏi của ta, hoặc để ta tự mình mổ xẻ cơ thể ngươi ra tìm đáp án.

Ánh mắt Nghiêm Chân tràn đầy cuồng nhiệt, tựa như một gã điên. Trong tay hắn bất ngờ xuất hiện một con dao mổ tinh xảo, ánh sáng lạnh lẽo từ lưỡi dao khiến người ta rợn tóc gáy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!