Cỏ cây bên ngoài cổ thành mọc lên vô cùng tươi tốt, hàng liễu bên con sông hộ thành cao tới hơn chục mét, ngay cả đám cỏ dại ven đường cũng cao đến nửa người.
Mặt sông mọc đầy những tán lá sen to như chiếc thuyền con, từng đóa sen nở rộ to bằng cái chậu rửa mặt, mang một màu đỏ yêu diễm tựa như nhuốm máu tươi.
Vì nơi đây đã xuất hiện một Vùng Không Gian Dị Thứ Nguyên, nên động thực vật ở khu vực xung quanh đều ít nhiều bị ảnh hưởng, chỉ là không nghiêm trọng như bên trong Vùng Không Gian mà thôi.
Bên ngoài cổ thành có quân đội đồn trú, còn có xe tăng tuần tra liên tục, nếu không có giấy thông hành, bất kỳ ai cũng không được phép tiến vào cổ thành nửa bước.
Thậm chí, khu vực lân cận còn bố trí cả tên lửa phòng không, có điều Chu Văn chưa từng thấy chúng được phóng đi bao giờ.
Thực ra, sức uy hiếp của vũ khí nóng đối với sinh vật trong dị thứ nguyên vô cùng hạn chế, kể cả là bom hạt nhân, nếu phát nổ trong Vùng Không Gian Dị Thứ Nguyên cũng khó có thể gây ra thiệt hại đáng kể, thậm chí rất nhiều sinh vật dị thứ nguyên còn có thể lợi dụng năng lượng hạt nhân để tiến hóa, trở nên càng thêm khủng bố.
Mà đạn dược thông thường thì lại càng vô dụng, bắn vào người sinh vật dị thứ nguyên, không chừng còn có thể bị chúng nuốt chửng và dung hợp.
Chỉ có loại đạn được chế tạo đặc biệt mới có thể tạo thành uy hiếp nhất định, thế nhưng vật liệu để chế tạo những loại đạn đó lại vô cùng quý hiếm, đem đi chế thành đạn dùng một lần thực sự quá lãng phí, bình thường đều chỉ dùng để chế tạo đao kiếm…
Sức uy hiếp của vũ khí nóng đối với sinh vật dị thứ nguyên không lớn, nhưng đối với nhân loại lại vẫn có sát thương rất cao, cho nên tác dụng chủ yếu của chúng, chủ yếu chỉ dùng để duy trì trật tự xã hội loài người.
Chu Văn không có giấy thông hành, nhưng thẻ dự thi lại chính là một loại giấy thông hành đặc biệt, trong thời gian diễn ra kỳ thi, nó có hiệu lực một lần để đi qua cửa Bắc tiến vào cổ thành Quy Đức.
Cổ thành Quy Đức có bốn cổng Đông, Tây, Nam, Bắc, nơi đây vốn là một tòa thành không lớn cũng không nhỏ, đi một mạch cũng chưa tới mười dặm.
Thế nhưng kể từ sau Cơn Bão Dị Thứ Nguyên, cổ thành Quy Đức đã biến thành một Vùng Không Gian Dị Thứ Nguyên, không gian bên trong đã mở rộng không biết bao nhiêu lần, cho đến tận hôm nay, vẫn chưa có ai có thể khám phá hết nơi này.
Từ bốn cổng Đông, Tây, Nam, Bắc tiến vào thành, các sinh vật dị thứ nguyên xuất hiện đều khác nhau, trong đó sinh vật ở cổng Bắc là yếu nhất, chỉ cần không xâm nhập quá sâu thì bình thường đều không có nguy hiểm gì lớn.
Thẻ dự thi chỉ có tác dụng khi tổ đội đủ bốn người, mà ngoài Chu Văn và Lý Huyền thì hai đồng đội còn lại vẫn chưa đến, hơn nữa thời gian thi đấu cũng chưa tới, cho nên Chu Văn chỉ có thể chờ đợi bên ngoài cổ thành.
Cổng thành phía Bắc cao lớn mà bí ẩn, được xây bằng gạch xanh đã loang lổ, cũ nát, có không ít nơi đã bắt đầu xuất hiện dấu hiệu phong hóa mục nát.
Thế nhưng, trước kia Chu Văn từng nghe nói, quân đội đóng quân xung quanh đã từng dùng tên lửa oanh tạc cổng thành, vô số tên lửa bắn phá suốt mười mấy phút, kết quả là cái cổng thành trông như có thể sập bất cứ lúc nào này lại không hề suy suyển, dù chỉ một viên ngói cũng không vỡ.
Trên cổng thành khắc ba chữ cổ “Quy Đức phủ”, nét chữ cổ kính mà mạnh mẽ, tựa như có dư vị ngàn năm quấn quanh.
Ánh mắt Chu Văn dừng lại trên một hoa văn kỳ lạ trên tấm biển.
Hoa văn đó trông như một bàn tay trẻ con đặt lên tường gạch, nhưng trong vết lõm của bàn tay kia lại có khắc một hoa văn khác to bằng củ tỏi.
Trước kia, cổ thành Quy Đức vốn không có hoa văn này, nghe nói là sau Cơn Bão Dị Thứ Nguyên, trên tấm biển hiệu mới xuất hiện hoa văn quỷ dị này, nhưng không ai biết nó có ý nghĩa gì, càng không biết là ai đã khắc nó lên đó.
Chu Văn thầm đánh giá hoa văn, rồi đột nhiên cảm thấy chiếc điện thoại trong túi áo rung lên.
Chu Văn còn tưởng Lý Huyền hoặc Dư Thái Bạch đang tìm mình, nhưng khi hắn đưa tay lấy điện thoại ra, lập tức ngẩn người.
Bởi vì chiếc điện thoại trong túi áo không phải là chiếc hắn dùng để liên lạc, mà chính là chiếc điện thoại bí ẩn kia. Chiếc điện thoại này vốn không có chức năng nghe gọi, càng chưa từng rung lên bao giờ, sao hôm nay lại đột nhiên như thế?
Thấy xung quanh không có ai chú ý, Chu Văn liền cầm điện thoại lên, lập tức thấy màn hình tự động sáng lên, icon máy ảnh đang nhấp nháy liên tục.
“Mình đã thấy cái app chụp ảnh này bao giờ đâu nhỉ? Cái gì đây, chẳng lẽ bắt mình chụp ảnh à?”
Chu Văn thầm thắc mắc, nhẹ nhàng chạm vào icon máy ảnh.
Giống như điện thoại bình thường, nó cũng chuyển sang chế độ chụp ảnh, chỉ có điều không phải là camera trước, mà là camera sau.
Cũng may cổ thành không cấm chụp ảnh, những binh sĩ đứng gác thấy Chu Văn cầm điện thoại lên định chụp ảnh cũng không có ý định tiến lên ngăn cản.
Chu Văn giơ tay lên, hướng điện thoại về phía cây cối hoa cỏ, muốn xem thử việc chụp ảnh này rốt cuộc có tác dụng gì.
Rất nhanh, Chu Văn liền phát hiện, cái app chụp ảnh này có vấn đề rồi, nó hoàn toàn không có nút chụp ảnh hay quay phim.
Chu Văn chạm tay lên màn hình, chiếc điện thoại vẫn cứ ở trạng thái chờ, hoàn toàn không có bất kỳ phản ứng nào.
“Rốt cuộc là sao đây?”
Chu Văn vẫy vẫy tay, khi khung hình lia đến hoa văn nhỏ trên cổng thành, chỉ nghe một tiếng “tách”, chiếc điện thoại liền có phản ứng.
Chu Văn thầm kinh ngạc, nhìn kỹ lại, thấy trên màn hình điện thoại xuất hiện một khung ngắm màu xanh lá, khóa chặt lấy hoa văn trên cổng thành.
Sau ba tiếng “bíp” nhỏ liên tục, hoa văn bàn tay nhỏ từ từ phóng to, cổ thành phía sau dần mờ đi, bên dưới xuất hiện một dòng chữ: Loading…
“Chẳng lẽ là…”
Chu Văn nhìn dòng chữ “Loading…” trên màn hình, một ý nghĩ lóe lên trong đầu, ý nghĩ này khiến hắn giật nảy mình, không dám tin vào mắt mình nữa.
Không lâu sau, chiếc điện thoại đã chứng minh suy đoán của hắn là đúng. Dòng chữ “Loading…” đã biến mất, thay bằng “Hoàn thành”, sau đó hoa văn bàn tay nhỏ liền biến thành một icon, xuất hiện trên màn hình chính của điện thoại, ngay cạnh icon Ma Nghĩ Động, phía dưới còn ghi ba chữ: “Cổ Hoàng Thành”.
“Thật sự biến thành phó bản game luôn à?”
Chu Văn vừa mừng vừa sợ, cố nén sự kích động trong lòng, chạm vào icon Cổ Hoàng Thành.
Quả nhiên, màn hình điện thoại chuyển sang màn hình khởi động quen thuộc, một lát sau, hình ảnh liền biến thành cổng Bắc của cổ thành Quy Đức, chỉ khác với thực tế là cánh cổng phía bắc đã mở toang.
Chu Văn nhỏ một giọt máu lên màn hình, hóa thành nhân vật tí hon màu máu, trực tiếp đi vào trong cổng.
Con đường lát đá xanh cổ kính, từng công trình kiến trúc mang đậm hương vị xưa cũ, mặc dù Chu Văn chưa từng bước vào cổ thành Quy Đức, nhưng hắn đã xem không ít video trên mạng, khung cảnh hoàn toàn không khác những gì hắn thấy bây giờ.
Còn không đợi Chu Văn tiếp tục so sánh, trên con phố cổ đã xuất hiện một cánh tay xương xẩu cầm cây gậy, một bộ xương khô mặc quần áo rách rưới chạy thẳng về phía nhân vật tí hon.
Thứ này Chu Văn cũng từng thấy trong video, chính là Lính Khô Cốt - sinh vật dị thứ nguyên trong cổ thành Quy Đức.