Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 182: CHƯƠNG 179: QUẢ CÂY

Chu Văn thầm nghi hoặc, hắn nhìn chằm chằm vào quả cây hồi lâu mà vẫn không giải đáp được thắc mắc trong lòng.

Thời gian trôi qua, quả cây ngày một lớn dần. Lớp vỏ ngoài của nó ban đầu còn rỉ ra thứ dịch lấp lánh, giờ đã khô cong lại, trông hệt như một lớp vỏ trứng.

- Cây Tử Nhân này kết trái, không lẽ lại là Trứng phối sủng đấy chứ?

Hai ngày trôi qua, Chu Văn càng nhìn càng thấy quả cây kia giống hệt một quả Trứng phối sủng màu trắng. Tâm trạng của hắn lúc này thật khó mà diễn tả.

- Nếu Cây Tử Nhân thật sự có thể kết ra Trứng phối sủng, không biết con Phối sủng bên trong sẽ thuộc loại nào nhỉ? Chẳng lẽ là hệ Trị liệu? Hay là Mệnh Hồn Bác sĩ?

Chu Văn cũng chỉ có thể đoán mò như vậy.

Không biết đến khi nào quả cây mới chín, Chu Văn chỉ có thể kiên nhẫn chờ nó lớn lên, còn ngày thường vẫn vào các phó bản khác để cày quái.

Đây đã là lần thứ không biết bao nhiêu Chu Văn chết dưới tay Hoàng Kim Phi Nghĩ. Hắn vẫn không tài nào chạm được vào cái kén trắng khổng lồ mà nó canh giữ, điều này khiến hắn có chút bực bội.

- Xem ra phải tìm cách lấy được Truy Nhật Thân Pháp thôi. Có được tốc độ tuyệt đối, may ra mới có cơ hội chạm vào cái kén và thoát khỏi sự truy đuổi của con Hoàng Kim Phi Nghĩ.

Lúc này Chu Văn đã có thể xuống giường đi lại, hắn quyết định đến Thành Hoàng Hôn một chuyến, tiện thể xem xét tình hình bên ngoài.

Nghiêm Thật tuy không phải quân nhân, nhưng cũng là một pháp y. Một pháp y bỗng dưng mất tích lại có liên quan đến quân đội, rất có thể sẽ có người đến điều tra chuyện này.

- Cơ thể cậu vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, nếu lại bị thương nữa thì phiền phức lắm. Cứ để Tử Nhã đi cùng cậu một chuyến cho chắc.

Vương Minh Uyên để Chung Tử Nhã đi cùng Chu Văn đến Thành Hoàng Hôn.

Vốn dĩ Chung Tử Nhã đã chẳng vui vẻ gì. Vì Chu Văn bị thương mà gã phải đi kéo xích sắt thay, giờ lại còn phải hộ tống Chu Văn đến Thành Hoàng Hôn, đương nhiên là gã cực kỳ không muốn.

Không biết Vương Minh Uyên đã nói gì với Chung Tử Nhã, mà cuối cùng gã cũng đồng ý đi cùng Chu Văn một chuyến.

Tuy nhiên, sau khi tận mắt nhìn thấy Truy Nhật Điểu, Chu Văn không cần suy nghĩ thêm một giây nào mà dập tắt ngay ý định săn giết nó.

Bằng mắt thường, Chu Văn chỉ có thể thấy một chấm đen lướt ngang qua bầu trời. Với tốc độ kinh hoàng và độ cao như vậy, dù hắn có dùng cả Đại Ma Thần Thể cũng không thể bay tới, nói gì đến chuyện đuổi theo.

Hơn nữa, Truy Nhật Điểu là sinh vật dị thứ nguyên vĩnh viễn bay lượn trên không trung, không bao giờ đáp xuống mặt đất.

Đây là lần đầu tiên Chu Văn nhìn thấy Thành Hoàng Hôn. Tòa thành cổ xưa ấy trông như một tòa thành lơ lửng giữa những đám mây, ngỡ như rất gần nhưng lại xa vời vợi, không thể nào chạm tới.

Chung Tử Nhã nhìn tòa Thành Hoàng Hôn rồi nói:

- Bởi vì chỉ lúc hoàng hôn buông xuống mới có thể nhìn thấy nó, nên tòa thành này mới được đặt tên là Thành Hoàng Hôn.

- Đến giờ vẫn chưa có ai vào được Thành Hoàng Hôn sao?

Chu Văn tò mò hỏi.

- Vào bằng cách nào được?

Chung Tử Nhã bĩu môi:

- Cậu không thấy lũ Truy Nhật Điểu kia à? Cả đời chúng nó chỉ đuổi theo Thành Hoàng Hôn, chưa bao giờ đáp xuống đất, vậy mà còn chẳng chạm tới được nó. Cậu nói xem ai có thể vào được chứ?

- Mà này, sao cậu lại muốn giết Truy Nhật Điểu? Giết nó có khi còn khó hơn cả một sinh vật cấp Sử Thi, hơn nữa cậu cũng đâu có cách nào đuổi kịp nó.

Chung Tử Nhã nói thêm.

- Tôi cần một bộ thân pháp khinh công nhanh hơn Long Môn Phi Tiên Thuật, nên mới muốn săn Truy Nhật Điểu.

Chu Văn đáp.

- Nếu chỉ có yêu cầu như vậy thì cần gì phải đi giết Truy Nhật Điểu. Ở Động Liên Hoa và Động Long Môn có một loại sinh vật dị thứ nguyên cấp Sử Thi tên là Phi Thiên. Nếu cậu giết được nó, có khả năng sẽ rớt ra Long Môn Phi Thiên Thuật, đây là bản nâng cấp của Long Môn Phi Tiên Thuật, vừa nhanh vừa linh hoạt hơn. So với Truy Nhật Thân Pháp chỉ thuần về tốc độ thì cái này dùng ngon hơn nhiều.

Chung Tử Nhã nói.

Chu Văn cười khổ:

- Tôi biết chứ, nhưng sức tôi đơn giản là không phải đối thủ của Phi Thiên, muốn giết nó vẫn còn kém một chút.

Đây là lời nói thật. Trước kia khi đến Động Liên Hoa, hắn cũng từng đụng phải Phi Thiên và bị hạ gục trong nháy mắt. Tuy bây giờ thực lực của Chu Văn đã tăng lên rất nhiều, nhưng muốn giết Phi Thiên vẫn không phải chuyện dễ dàng.

Nghe Chu Văn nói vậy, Chung Tử Nhã liền bật cười:

- Chuyện này mà không dễ à? Chỉ cần cậu đủ thành ý, ba đứa bọn tôi, Huệ Hải Phong, Khương Nghiên và tôi, ra tay giúp cậu thì kiểu gì chẳng thịt được con Phi Thiên.

- Làm phiền mấy người đó không hay lắm đâu nhỉ?

Chu Văn do dự.

- Phiền phức cái gì, tôi tin là mấy tên đó cả ngày ru rú trong phòng thí nghiệm cũng chán ngấy rồi, chắc chắn cũng muốn đi Động Liên Hoa một chuyến với cậu cho đổi gió.

Chung Tử Nhã nói thêm:

- Có điều dù sao Phi Thiên cũng là sinh vật cấp Sử Thi, tốt nhất vẫn nên trở về bàn bạc kỹ lưỡng rồi hãy hành động.

Chung Tử Nhã tự mình quyết định luôn, mặc kệ Chu Văn có muốn nhờ vả hay không, gã nhảy lên xe điện phóng về phòng thí nghiệm.

Vừa thấy Huệ Hải Phong và Khương Nghiên, Chung Tử Nhã liền kể lại chuyện giúp Chu Văn săn giết Phi Thiên. Cả hai người họ đều sảng khoái đồng ý ngay mà không kèm theo điều kiện nào.

- Quyết định vậy đi, tôi đi xem thử con Phi Thiên ở Động Liên Hoa thực lực thế nào đã, sau đó chúng ta sẽ bàn lại rồi đi săn.

Chung Tử Nhã nói xong liền chạy ra khỏi phòng thí nghiệm, không cho Chu Văn một cơ hội nào để ngăn cản.

- Cậu ta đi một mình như vậy, liệu có nguy hiểm không?

Chu Văn có chút lo lắng hỏi.

Hắn là người không thích nợ ân tình của người khác, nếu Chung Tử Nhã vì hắn mà gặp nạn ở Động Liên Hoa, Chu Văn thật sự không biết phải làm sao.

Ai ngờ Huệ Hải Phong vừa nghe hắn nói xong liền bĩu môi:

- Cậu yên tâm đi, đừng nói là Phi Thiên, ngay cả tồn tại lợi hại hơn sinh vật cấp Sử Thi cũng chẳng giết nổi gã đâu, cùng lắm là Chung Tử Nhã chỉ phải chịu khổ một chút thôi.

Chu Văn có chút khó hiểu, không biết Huệ Hải Phong dựa vào đâu mà nói như vậy.

Khương Nghiên ở bên cạnh cũng nói thêm:

- Mạng của Chung Tử Nhã dai lắm, giống như mèo có chín mạng vậy, không chết được đâu.

Thấy hai người đều nói vậy, Chu Văn cũng không nói thêm gì nữa, nhưng trong lòng vẫn có chút lo lắng.

Buổi tối, Chung Tử Nhã trở về, quần áo trên người rách bươm như vừa trải qua một trận chiến ác liệt, nhưng lạ là cơ thể gã lại hoàn toàn không một vết xước.

Sau khi trở về, Chung Tử Nhã không nói một lời nào mà lăn ra ngủ, Chu Văn cũng không có cơ hội hỏi gã đã xảy ra chuyện gì.

Sáng hôm sau, lúc Chu Văn thức dậy thì không thấy Chung Tử Nhã đâu. Nhưng đến tối, gã lại trở về với bộ dạng tả tơi như hôm trước. Cứ như vậy lặp lại suốt mấy ngày. Cho đến ngày thứ tư, quần áo trên người Chung Tử Nhã khi trở về vẫn còn nguyên vẹn, không chút hư hại.

- Ok, đợi vết thương của Chu Văn lành hẳn, chúng ta sẽ đi thịt con Phi Thiên.

Lần này trở về, Chung Tử Nhã không lăn ra ngủ ngay mà lười biếng nói một câu.

Chu Văn vốn tưởng bọn họ chỉ nói đùa cho vui, không ngờ gan của đám người này lại lớn đến vậy. Mấy ngày sau, vết thương của Chu Văn vừa lành lại, họ liền lôi hắn cùng đi đến Động Liên Hoa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!