Thấy Cửu Kiếp Ma Chủng như bị đóng băng, Sát Ma lúc này mới tỉnh táo lại.
Hắn nhìn quanh dò xét, thấy Thiên Ma Phi ở phía xa thì càng thêm kinh hãi: "Cửu Kiếp Ma Chủng, Thiên Ma Phi... Sao chúng lại ở đây... Đây là nơi nào... Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
"Sát Ma, ngươi biết hết những sinh vật này à?" Chu Văn nhìn Sát Ma hỏi.
"Biết chứ, dĩ nhiên là biết, đây đều là những kẻ được Đại Ma Vương ban ân, ở thời đại đó đừng nói là Ma tộc, toàn bộ dị thứ nguyên có ai mà không biết chúng." Sát Ma kinh ngạc và nghi ngờ hỏi: "Tại sao hai tên này lại ở đây?"
"Không chỉ hai tên đó đâu, ngươi qua bên kia xem thử đi." Chu Văn chỉ về một hướng.
Sát Ma nghi ngờ bay về phía đó, bay được một lúc, từng mảnh tinh thể nhỏ bắt đầu mọc ra từ trong cơ thể hắn, khiến Sát Ma giật nảy mình.
Chu Văn trực tiếp dùng [Ở Nhân Gian], phá vỡ những tinh thể trên người Sát Ma.
"Đây là thứ gì vậy?" Sát Ma kiểm tra cơ thể mình, không thấy tinh thể mọc ra nữa nhưng vẫn còn hơi kinh hãi.
"Ngươi cứ qua xem trước rồi nói." Chu Văn nói.
Sát Ma bán tín bán nghi bay qua, chỉ lát sau, từ phía bên kia lại vang lên tiếng hét kinh hãi của Sát Ma, xem ra hắn đều biết hết đám sủng vật của Đại Ma Vương này.
"Rốt cuộc là thế nào, sao những sinh vật được Đại Ma Vương sủng ái nhất đều ở đây? Chẳng phải chúng nó đều đã chết trận trong cuộc chiến ma diệt rồi sao?" Sát Ma quay về, vẻ mặt đầy kinh ngạc và nghi ngờ.
"Đây mới là điều ta muốn hỏi ngươi, thân là Ma tộc, ngươi phải rõ hơn ta chứ." Chu Văn nói.
"Chuyện này... lúc trận chiến đó diễn ra, ta vừa hay không ở Ma tộc, cũng không tận mắt chứng kiến chuyện gì đã xảy ra. Ta cứ tưởng chúng nó đều chết trận cả rồi, sao lại ở một nơi thế này, rốt cuộc đây là đâu?" Sát Ma hỏi.
Chu Văn giải thích một lần về nơi này, Sát Ma nghe xong dường như nghĩ ra điều gì đó, kinh ngạc kêu lên: "Nói như vậy, nơi này hẳn là tầng đáy của không vực thứ nguyên?"
"Có vấn đề gì sao?" Chu Văn nhìn Sát Ma hỏi.
"Ta nhớ có một truyền thuyết, nói rằng Thiên Mệnh Đài của không vực thứ nguyên kết nối với thượng giới, còn tầng đáy thì kết nối với vùng đất cấm kỵ... cũng chính là vũ trụ nơi có Địa Cầu của các ngươi... Có khả năng nào trong trận chiến đó, bọn chúng thấy đại thế đã mất, muốn từ đây trốn đến Địa Cầu để tránh sự truy sát của vạn tộc, nhưng sau khi đến đây lại bị thứ tinh thể quái dị kia giam cầm không?" Sát Ma nói.
"Chắc là không phải đâu, ngươi sẽ đi một con đường mà mình hoàn toàn không biết sao? Hơn nữa với năng lực của bọn chúng, cho dù là ở thời đại Địa Cầu chưa hoàn toàn phá cấm, chúng cũng có khả năng mở ra một lối đi không gian thông đến Địa Cầu." Chu Văn phủ định lời giải thích của Sát Ma.
Nhưng Sát Ma nói vậy, Chu Văn lại nhớ ra một chuyện.
Lúc trước khi Vương Minh Uyên đục thủng lối đi đến dị thứ nguyên, Ma Anh chính là từ lối đi đó mà đến Địa Cầu.
"Có khả năng nào, lúc Vương Minh Uyên đục thủng lối đi, nơi này cũng đã kết nối với Địa Cầu, và Ma Anh đã từ đây đi ra không?" Chu Văn nghĩ lại, cảm thấy cũng không phải là không có khả năng.
Tiếc là Ma Anh bị Chu Văn giết chết rồi được Tử Nhân Thụ chuyển hóa, cô ấy không có ký ức trước kia, nếu không hẳn sẽ biết được điều gì đó.
Nhưng Chu Văn vẫn mong là cô ấy không nhớ lại những chuyện này. Nếu cô ấy thật sự có ký ức, chắc chắn sẽ nhớ rằng Chu Văn đã từng giết mình.
"Ngươi nói vậy, ta cũng nhớ ra một chuyện." Tạp La Môn trầm ngâm nói: "Nghe nói sau trận chiến đó, không ai biết thi thể của Đại Ma Vương đã đi đâu, thi thể của Cửu Kiếp Ma Chủng và Thiên Ma Phi cũng không ai thấy. Mọi người đều cho rằng họ đã bị Tiên Đế giết đến mức hình thần câu diệt, bây giờ xem ra không phải vậy."
"Nhưng lúc đó Tiên Đế đã nói Ma tộc đã diệt, nếu không nắm chắc mười phần thì không thể nào chiêu cáo thiên hạ, xem ra chỉ có Tiên Đế mới biết chuyện gì đã xảy ra." Tạp La Môn nhìn Sát Ma nói: "Ngươi hẳn là nguyên mẫu của người bảo vệ mà Đại Ma Vương đã tạo ra nhỉ?"
"Không ngờ trên đời này vẫn còn có người biết ta." Vẻ đắc ý không thể che giấu hiện lên trên mặt Sát Ma.
"Sao có thể không biết được, kỹ thuật Thủ Hộ Giả của các tộc đều học từ Ma tộc, ngươi cũng được xem là thủy tổ của Thủ Hộ Giả rồi." Tạp La Môn cười nói: "Nhưng xem tình hình hiện tại của ngươi, có vẻ sống không ổn lắm nhỉ, ngay cả một Khế Ước Giả đàng hoàng cũng không có, sa sút đến mức phải ký khế ước với một món vũ khí."
Sát Ma ban đầu còn rất đắc ý, càng nghe mặt càng đen lại, một lúc lâu sau mới bực bội nói: "Không mượn ngươi quan tâm."
Chu Văn hơi kinh ngạc đánh giá Sát Ma, không ngờ tên này lại có lai lịch cao sang như vậy.
Tạp La Môn đánh giá Ma Anh rồi tiếp tục: "Thú sủng này của ngươi là Ma tộc thuần khiết, điều này thật sự rất hiếm thấy. Ma tộc thuần khiết đừng nói là bây giờ, ngay cả thời đó cũng cực kỳ hiếm. May mà thời đại đã khác, nếu Vương Minh Uyên chưa từng xuất hiện, Tiên tộc vẫn còn nắm quyền, ngươi mà mang một Ma tộc như vậy đến dị thứ nguyên, e là sẽ bị tất cả các chủng tộc hợp sức tấn công, không ai muốn thấy Ma tộc tro tàn lại cháy."
"Hừ, không có Tiên Đế, bọn chúng cũng xứng sao." Sát Ma hừ lạnh một tiếng bên cạnh.
"Tiên Đế không còn, Đại Ma Vương cũng mất rồi, còn gì mà xứng hay không xứng?" Tạp La Môn nói.
"Vương không còn, nhưng chủ nhân nàng..." Sát Ma định nói gì đó, nhưng nói được nửa chừng thì im bặt, không nói tiếp nữa.
Chu Văn cũng có chút tò mò, rốt cuộc Ma Anh và Đại Ma Vương có quan hệ gì, hắn đoán có thể là cùng một huyết mạch, quan hệ cha truyền con nối.
Xem bộ dạng của Sát Ma, hắn hẳn là biết chuyện, nhưng bây giờ có Tạp La Môn ở đây, Chu Văn cũng không tiện hỏi, hắn dự định đợi khi nào không có ai ở đây sẽ tra hỏi Sát Ma cho ra nhẽ.
"Đúng rồi, muốn biết năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, lôi mấy tên này ra hỏi là biết ngay chứ gì, tên này vẫn còn sống phải không?" Sát Ma đột nhiên vỗ đùi, nhìn Cửu Kiếp Ma Chủng nói.
"Không biết có còn sống không, chỉ sợ nó thật sự còn sống, chúng ta đưa nó ra ngoài rồi nó lại quay sang gây bất lợi cho chúng ta thì phiền." Chu Văn nói.
Cửu Kiếp Ma Chủng khủng bố như vậy, sức mạnh của hắn ngay cả việc làm nó bị thương cũng khó, nếu nó thật sự muốn giết người thì phiền toái to.
"Yên tâm, cho nó mười lá gan nó cũng không dám." Sát Ma nói xong, bất giác liếc nhìn Ma Anh một cái.
Chu Văn dĩ nhiên hiểu ý của Sát Ma, nhưng lại cảm thấy có chút kỳ lạ.
Cho dù Ma Anh là hậu duệ của Đại Ma Vương, nhưng các chủng tộc ở dị thứ nguyên đều tôn sùng kẻ mạnh. Chúng trung thành với Đại Ma Vương hùng mạnh, chưa chắc đã chịu cúi đầu xưng thần với một Ma Anh còn chưa trưởng thành. Đây cũng là một trong những lý do Chu Văn vẫn luôn không cân nhắc việc thả chúng ra.
Nhưng xem bộ dạng của Sát Ma, dường như hắn chắc chắn mười mươi rằng Cửu Kiếp Ma Chủng và đồng bọn nhất định sẽ cúi đầu nghe lệnh Ma Anh.
"Ngươi chắc chứ?" Chu Văn nhìn Sát Ma hỏi.
"Dĩ nhiên là chắc, có ta ở đây, yên tâm đi." Sát Ma nói xong, lại dùng một loại năng lực kỳ dị, trực tiếp truyền suy nghĩ của mình vào đầu Chu Văn: "Chúng nó chắc chắn sẽ trung thành với chủ nhân. Nếu chúng nó đều còn sống, có sự phò tá của chúng, chủ nhân đủ sức càn quét dị thứ nguyên hiện tại, cơ hội quân lâm thiên hạ đang ở ngay trước mắt."