Áo choàng màu xám bao bọc toàn thân người kia, không thể nhìn rõ tướng mạo, thậm chí là nam hay nữ cũng không phân biệt được.
Người kia đứng trên thang trời, từng bước tiến lên, gần như không tốn chút sức lực nào, cứ thế bình thản đi thẳng lên Thiên Mệnh đài.
Năng lượng kinh khủng hội tụ về phía người đó, nhưng cơ thể hắn ta phảng phất như một cái hố không đáy khổng lồ, bao nhiêu năng lượng cũng không thể khiến hắn có lấy nửa điểm phản ứng.
Toàn bộ quá trình có thể nói là sóng yên biển lặng, hình ảnh đã chuyển sang bảng xếp hạng. Ở vị trí cuối cùng, hai chữ "Thánh Thần" xuất hiện.
Lần vượt ải này có chút khó hiểu, đến cuối cùng vẫn không thể phân biệt được Thánh Thần là người hay là thần thì mọi chuyện đã kết thúc.
"Đúng là đầu trâu mặt ngựa gì cũng xuất hiện, Thánh Thần cũng tới tham gia cuộc chiến Thiên Mệnh, rốt cuộc hắn là ai chứ?" Chu Văn nhìn cái tên trên bảng xếp hạng, không khỏi khẽ nhíu mày.
Bởi vì sau khi hiểu được lai lịch của Thánh Địa, Chu Văn vẫn luôn nghi ngờ Thánh Thần chính là lão hiệu trưởng, nhưng đó cũng chỉ là nghi ngờ, chưa thể xác định.
Nếu thật sự là lão hiệu trưởng, thì trong bốn người từng tiến vào Kỳ Tử sơn năm đó, đã có ba người tham gia cuộc chiến Thiên Mệnh, chỉ còn lại cha của Chu Văn là chưa tham chiến.
Trong lúc Chu Văn đang suy tư, hắn đột nhiên thấy khối rubic lại sáng lên, vậy mà lại có người leo thang trời.
Khi thấy rõ bóng người xuất hiện trên màn hình khối rubic, trái tim Chu Văn không khỏi thắt lại.
Một bóng người được bao phủ bởi tiên hà linh quang đứng trên thang trời, từng dải tiên hà rủ xuống từ người đó. Mặc dù không thể nhìn rõ hình dáng của bóng người ấy, nhưng Chu Văn có thể cảm nhận được, đó chắc chắn là Đế đại nhân không thể sai vào đâu được.
"Nàng đã thoát khốn rồi..." Mặc dù sớm đã biết sẽ có ngày này, nhưng khi nó thật sự đến, Chu Văn vẫn có chút bận tâm.
Cho đến bây giờ, người khiến Chu Văn cảm thấy hoàn toàn không thể địch nổi có tất cả hai người, một là Ma Anh sau khi khôi phục thân phận Đại Ma Vương, người còn lại chính là Đế đại nhân.
Vương Minh Uyên tuy rất mạnh, nhưng vẫn chưa đến mức khiến Chu Văn không tài nào hiểu nổi.
Còn Đại Ma Vương và Đế đại nhân lại mang đến một cảm giác mạnh mẽ hoàn toàn không thể lý giải.
Đương nhiên, đó là trước kia. Bây giờ Chu Văn đã tấn thăng cấp Tận Thế, có thể chính diện đối đầu với hai người họ hay không, phải đấu một trận mới biết được.
Hiện tại, sự lý giải về sức mạnh của Chu Văn đã đạt đến một tầng sâu hơn, hắn đã có chút khái niệm về sức mạnh của Đại Ma Vương và Đế đại nhân.
"Cũng tốt, mọi chuyện cuối cùng cũng phải có một hồi kết, vậy thì hãy kết thúc tất cả trong cuộc chiến Thiên Mệnh này đi." Chu Văn hít sâu một hơi rồi chậm rãi thở ra, ánh mắt dán chặt vào màn hình khối rubic, muốn xem Đế đại nhân sẽ leo lên Thiên Mệnh đài như thế nào.
Các thế lực lớn cũng đều đang chú ý đến tình hình trên Thiên Mệnh đài, tất cả mọi người dường như đã ý thức được cuộc chiến lần này có chút khác biệt.
Cho dù không biết tầm quan trọng của cuộc chiến Thiên Mệnh, họ cũng cảm thấy lần này không hề tầm thường.
Đế đại nhân đứng trên bậc thềm đá đầu tiên, không vội vàng đi lên, chỉ bình tĩnh nhìn thang trời.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, có người thắc mắc tại sao nàng vẫn chưa đi, có phải là không đủ năng lực để đi lên hay không.
Đột nhiên, bậc thềm đá dưới chân Đế đại nhân chuyển động, nhưng nó không chìm xuống vực sâu không đáy, mà ngược lại bay lên.
Đế đại nhân cứ thế đứng trên bậc thềm, như thể bạch nhật phi thăng, bậc thềm bay vút lên trời, từ từ tiến về phía Thiên Mệnh đài.
Cảnh tượng này khiến tất cả sinh linh trên trời dưới đất đều ngây người. Ngay cả Hoàng, người mà họ cho là mạnh nhất, cũng chỉ có thể bỏ qua quy tắc của thang trời, tự do hành động trên đó, chứ không thể nào trực tiếp đảo ngược quy tắc như nàng.
Bậc thềm từ từ bay lên trên Thiên Mệnh đài, đây căn bản không thể gọi là đi thang trời, gọi là bậc thang lên trời thì đúng hơn.
Trên bầu trời, năng lượng vô tận hội tụ, như đại dương mênh mông cuồn cuộn đổ ập xuống.
Mọi người chờ đợi kỳ quan khi năng lượng giáng xuống, nhưng lại kinh hãi nhìn thấy tiên hà trên người Đế đại nhân bừng sáng.
Ánh hào quang mỹ lệ kỳ ảo chiếu rọi chân trời, trong nháy mắt hòa tan cả biển mây, tất cả năng lượng bị tách ra, để lộ khoảng hư không trong xanh.
Ngông!
Ngông cuồng không có giới hạn, người khác đều tiếp nhận lễ rửa tội của thiên mệnh, còn Đế đại nhân lại trực tiếp xóa bỏ nó.
Mệnh ta do ta không do trời, ai có tư cách dám xưng là Trời của nàng, lại có tư cách gì định đoạt mệnh của nàng.
Tiên!
Bảng xếp hạng của khối rubic xuất hiện, trên đó chỉ có một chữ duy nhất.
Chữ này tuy đơn giản, nhưng lại khiến người ta cảm thấy nó như một ngọn núi lớn không thể vượt qua, lại như bầu trời trấn áp vạn vật, không thể nào với tới.
Trong Tiên tộc, vô số thành viên lặng lẽ hướng về màn hình khối rubic giơ tay trái lên, hai ngón tay giơ lên ngang trán, đây là nghi lễ cao quý nhất của Tiên tộc, đại biểu cho lòng trung thành với vua của họ.
Vua của bọn họ, đã trở về.
Từ giờ khắc này, Tiên tộc không còn là một Tiên tộc suy tàn, mà là Tiên tộc đã từng quân lâm thiên hạ, mạnh nhất từ xưa đến nay.
"Những kẻ cần đến đều đã đến rồi." Trên Thần sơn, ánh mắt Vương Minh Uyên rực sáng nhìn chằm chằm vào chữ Tiên trên bảng xếp hạng, phảng phất như đang mong đợi điều gì đó.
"Thật là phiền phức!" Thánh Thần lộ vẻ mặt kỳ lạ, nhìn chữ Tiên kia mà mày nhíu chặt.
Rất nhiều cường giả đã khắc tên mình lên bảng xếp hạng đều đang nhìn vào chữ Tiên trông có vẻ bình thường nhưng lại vô song ấy.
Chu Văn nhìn chữ Tiên, trong lòng cũng trăm mối ngổn ngang.
Bất kể hắn có muốn đối địch với Đế đại nhân hay không, trong cuộc chiến Thiên Mệnh này cũng chỉ có thể có một người sống sót.
Chu Văn cảm thấy vị trí của Đại Ma Vương trên người mình mơ hồ có chút nóng rực, dường như Đại Ma Vương cũng đang bị chữ Tiên kia làm cho dao động.
"Ngươi cũng muốn cùng nàng một trận chiến sao?" Trong lòng Chu Văn cũng dần dấy lên ý chí chiến đấu.
Vương Minh Uyên, Thánh Thần, Đế đại nhân, nếu có thể đánh bại những tồn tại mạnh nhất thế gian này, hắn cũng có tư cách bước ra bước cuối cùng đó.
"Chu Văn, tôi có một dự cảm không lành." Lý Huyền đi đến bên cạnh Chu Văn, do dự nói.
"Dự cảm không lành gì?" Chu Văn cười hỏi.
"Trận chiến này, e rằng sẽ vô cùng phiền phức." Lý Huyền nhìn màn hình khối rubic nói: "Có lẽ, rất nhiều người sẽ phải chết."
"Cậu đang lo lắng cho Lý Tiếu sao?" Chu Văn hỏi.
Lý Huyền khẽ gật đầu: "Còn có cả cậu nữa, tôi biết cậu rất mạnh, nhưng mà những kẻ kia..."
Lý Huyền chưa nói hết, nhưng Chu Văn đã hiểu ý của anh, những kẻ đó đều rất mạnh, có thể nói là những người mạnh nhất thế giới này.
"Tôi biết, trận chiến này, không ai có thể lùi bước, chỉ có thể liều mạng sống sót." Chu Văn nhìn Lý Huyền chậm rãi nói: "Xin lỗi, lần này, tôi không chắc có thể bảo vệ được mạng của cậu ấy."
"Không cần nói gì cả, cậu phải sống sót trở về." Lý Huyền nói.
Chu Văn gật đầu không nói gì, không phải hắn không tự tin có thể sống sót trở về, chỉ là trận chiến này có chút khác biệt, kết quả cuối cùng là gì, chính hắn cũng không thể đoán trước.
Kể từ khi Đế đại nhân đặt chân lên Thiên Mệnh đài, gần như không còn sinh vật nào dám leo thang trời nữa.
Sự chênh lệch quá lớn khiến những sinh vật mạnh mẽ vốn còn chút tâm tư manh động đều nhất thời im hơi lặng tiếng, không còn ý định tranh đoạt nữa.
Thời gian trôi qua từng ngày, khi đồng hồ đếm ngược chỉ còn lại hai mươi bốn giờ cuối cùng, số sinh vật lên bảng cũng chỉ có ba người, sau đó không hề tăng thêm.
Khi đồng hồ đếm ngược kết thúc, tất cả sinh vật có tên trên bảng xếp hạng, bất kể đang ở nơi đâu, cơ thể đều đột nhiên hóa thành một luồng sáng rồi tan biến...