Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 21: CHƯƠNG 19: TIẾN VÀO CỔ THÀNH

Phương Nhược Tích liếc nhìn Từ Miên Đồ nhưng không thèm để tâm, quay sang hỏi Chu Văn:

- Chu Văn, cậu định đăng ký vào trường nào?

- Chuyện này tôi vẫn chưa nghĩ tới.

Chu Văn đáp.

Phương Nhược Tích gật đầu nói:

- Cũng phải, với năng lực của cậu, muốn vào trường nào cũng có thể tùy ý chọn, không cần phải vội. Cậu có thể tham gia kỳ thi là tốt rồi, tôi sẽ cố gắng hết sức để hoàn thành bài thi, hy vọng sẽ không thua kém cậu quá nhiều.

Nói xong, Phương Nhược Tích vẫy tay chào Chu Văn rồi quay người rời đi, từ đầu đến cuối không hề liếc nhìn Từ Miên Đồ.

Trong lòng Từ Miên Đồ vô cùng khó chịu, nhưng cũng không thể nổi nóng ở đây, hắn lườm Chu Văn một cái rồi nói với Lý Huyền và Giang Hạo:

- Đồ nhà quê đúng là không có kiến thức, trông cũng xinh xắn đấy, tiếc là vừa thiếu hiểu biết lại vừa không có mắt nhìn.

Giang Hạo không nói gì, còn Lý Huyền lại tỏ ra hứng thú với Chu Văn, nhìn cậu hỏi:

- Nghe nói cậu từng là thiên tài số một của trường Quy Đức, xem ra lời đồn không phải là giả, cô gái đó có vẻ rất sùng bái cậu nhỉ.

- Chỉ là bạn học động viên nhau thôi, bản thân cô ấy cũng rất xuất sắc, không hề kém tôi, đặt ở bất cứ đâu cũng được xem là một thiên tài hiếm có.

Chu Văn nói.

Từ Miên Đồ dĩ nhiên hiểu rằng lời này của Chu Văn là để phản bác mình, liền khinh thường nói:

- Nếu cậu thực sự ưu tú như vậy, thì cần gì chúng tôi phải gánh cậu?

Lý Huyền đã không kể chuyện của Chu Văn cho bọn Từ Miên Đồ, chỉ nói là có người nhờ vả, dẫn theo học sinh của đối phương cùng tham gia kỳ thi.

Chu Văn cũng không giải thích, càng chẳng thèm tranh cãi với Từ Miên Đồ.

Lý Huyền vội cắt ngang khi thấy Từ Miên Đồ định nói tiếp:

- Được rồi, đừng nói nữa, chúng ta chuẩn bị vào thôi, xốc lại tinh thần đi.

Lý Huyền đã lên tiếng, Từ Miên Đồ đành phải im lặng, nhưng vẫn không quên lườm Chu Văn một cái đầy khó chịu.

Giám khảo đã bắt đầu xác minh tư cách dự thi của các học sinh. Bốn người một đội, mang theo giấy chứng nhận tư cách dự thi xếp hàng trước thiết bị kiểm tra, quét vân tay và giấy chứng nhận để xác nhận đúng người trong danh sách, không mang theo vật phẩm gian lận, và phải có đủ bốn người mới được phép tiến vào cổ thành.

Đa số học sinh đều tỏ ra bình thường, nhưng người nhà đưa họ đến thì lại căng thẳng tột độ, trơ mắt nhìn người thân của mình bước vào cổ thành, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Bốn người Chu Văn xếp hàng thông qua kiểm tra, đi qua lưới phòng hộ và tiến đến trước cổng thành.

Cổng chính đã mở, nhưng nhìn từ ngoài vào trong lại thấy một màn sương mù dày đặc, không thể nào thấy được cảnh tượng bên trong.

- Đừng nhìn nữa, đi nhanh lên, phía sau còn có người đang xếp hàng kìa.

Một binh sĩ vũ trang đầy đủ đang canh gác cổ thành thúc giục.

Chu Văn cùng nhóm Lý Huyền bước về phía cổng chính. Vừa thấy ba người Lý Huyền đã vào trong, hắn liền bước theo sát gót, nhưng lại không hề thấy bóng dáng của họ đâu.

Vội vàng bước vào, Chu Văn lập tức cảm thấy một cơn choáng váng ập đến, toàn thân nổi da gà.

Chỉ một bước chân, cảnh tượng trước mắt Chu Văn đã hoàn toàn thay đổi, sương mù biến mất không còn tăm hơi, hắn đã có thể nhìn rõ từng phiến đá và các loại kiến trúc cổ xưa. Ba người Lý Huyền đang đi ngay phía trước, cách hắn không xa.

“Căn cứ vào phỏng đoán khoa học, những Dị Thứ Nguyên Lĩnh Vực này chính là một không gian ở chiều không gian khác, xem ra phỏng đoán này quả thực có mấy phần đúng đắn.” Chu Văn thầm nghĩ.

Hầu hết học sinh khi vào đây đều sẽ tò mò đánh giá những kiến trúc cổ trong thành giống như Chu Văn.

Mặc dù trong các video tư liệu đã có một số hình ảnh, nhưng khi thực sự đặt chân đến nơi này, cảm giác lại hoàn toàn khác. Cái khí tức cổ kính và tang thương chân thực này, video không thể nào ghi lại được.

Giám khảo tập hợp các học sinh lại, dặn dò một số điều cần chú ý, sau đó bài thi thực chiến chính thức bắt đầu.

Tất cả học sinh tham gia kỳ thi lập tức chen nhau xông vào các con phố lớn ngõ nhỏ, hy vọng có thể tiêu diệt được càng nhiều Khô Cốt binh càng tốt để đạt được thành tích cao hơn.

Đương nhiên, cũng có người ôm một tia hy vọng, nếu có thể nhặt được vài viên Thứ Nguyên kết tinh thì lại càng tuyệt vời.

Liên bang Trái Đất đã quy định rõ, học sinh thu được Thứ Nguyên kết tinh trong kỳ thi thực chiến, tất cả đều thuộc về cá nhân học sinh đó.

Thế nhưng giám khảo cũng đã nói rõ, mọi chuyện xảy ra trong kỳ thi, cá nhân phải tự gánh lấy hậu quả.

Theo luật của Liên bang, mười sáu tuổi đã được coi là trưởng thành, có thể tự do lựa chọn tham gia thi thực chiến hay không, cho nên trách nhiệm cũng phải tự mình gánh vác, cho dù có tử vong cũng không có một đồng trợ cấp nào.

Khác với cảnh tượng đông nghìn nghịt khi thi lý thuyết, số lượng học sinh tham gia thi thực chiến của một thành phố không nhiều, ở đây nhiều nhất cũng chỉ khoảng vài trăm người. Sau khi vào trong cổ thành, về cơ bản đã không còn nhìn thấy nhau nữa.

Chu Văn đi theo nhóm Lý Huyền tiến vào sâu bên trong. Thời điểm ban đầu này, học sinh tràn vào quá đông, số lượng Khô Cốt binh xuất hiện căn bản không đủ để giết, mà nhóm Lý Huyền cũng không có ý định tranh giành với các học sinh khác, trực tiếp vòng qua khu vực bên ngoài, hướng về phía sâu trong cổ thành.

Từ Miên Đồ và Giang Hạo đi trước mở đường, gặp phải Khô Cốt binh, về cơ bản chỉ cần một đòn là đánh tan, thực lực quả thực rất mạnh.

Trong mỗi Khô Cốt binh có một khối xương cốt đặc biệt, một bộ xương chỉ có một viên nhỏ bằng hạt gạo. Thu thập thứ này chính là bằng chứng để tính điểm xếp hạng cho đội.

Tuy nhiên, số lượng khối xương đặc biệt này cũng chỉ có thể dùng để xếp hạng đội, còn thứ hạng của từng cá nhân lại được quyết định bởi số lượng Thứ Nguyên kết tinh thu được.

Không biết có phải là trùng hợp hay không, phương hướng mà bốn người đang đi chính là con đường mà Chu Văn đã đi trong game, một đường đi thẳng đến chỗ chết, tất cả cảnh tượng đều giống hệt trong game.

Không chỉ kiến trúc của cổ thành, mà ngay cả số lượng Khô Cốt binh cũng giống y như trong trò chơi.

“Nếu như vậy, chẳng phải lát nữa sẽ gặp tên Khô Cốt tướng quân kia sao?” Chu Văn nghĩ một lát, nơi đó đã nằm ngoài khu vực thi, nhóm Lý Huyền hẳn sẽ không mạo hiểm chạy ra đó mới đúng.

Thế nhưng tình hình lại phát triển hoàn toàn ngoài dự liệu của hắn. Bọn họ đi một mạch đến rìa khu vực thi mà không hề có ý định dừng lại, cứ thế xông thẳng ra ngoài.

- Lý Huyền, chúng ta đã ra khỏi khu vực thi rồi, có nên quay lại không?

Chu Văn vẫn quyết định lên tiếng ngăn cản.

Lý Huyền chưa kịp nói gì, Từ Miên Đồ đã khinh miệt chen vào:

- Khu vực thi chỉ có một mẩu thế này, số lượng Khô Cốt binh cực kỳ có hạn, coi như chúng ta có cướp hết thì được bao nhiêu điểm chứ? Nếu cậu sợ thì cứ ở đây đợi chúng tôi quay lại, không cần đi theo nữa.

Lý Huyền cũng cười nói:

- Cậu không cần lo lắng, chúng tôi có trong tay tư liệu hoàn chỉnh về cổ thành Quy Đức, dù có đi thêm hai ba mươi dặm nữa cũng sẽ chỉ có Khô Cốt binh mà thôi, tuyệt đối không thể có sinh vật dị thứ nguyên cấp Truyền Kỳ xuất hiện đâu. Khu vực thi này được thiết lập tương đối an toàn, chính là không muốn để học sinh xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Giống như Miên Đồ nói, chút Khô Cốt binh trong khu vực thi căn bản không đủ để chúng ta đạt điểm cao, đi về phía trước là chuyện bắt buộc phải làm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!