Mọi người đều kinh ngạc, Phổ La Tư cũng là nhân vật có máu mặt trong Lục đại gia tộc anh hùng, lại có chút danh tiếng, vậy mà lại bị Lý Huyền đánh lui, quả thực có chút khiến người ta kinh ngạc.
- Đó không phải là Lôi Thần Tướng sao? Trước đó hắn mua được Lôi Thần Tướng ở khu giao dịch, vậy mà lại có kỹ năng Lôi Thần Dẫn, vận may tốt thật đấy.
Lập tức có người nhận ra thanh Lôi Thần Kiếm trong tay Lý Huyền.
- Đúng là số đỏ, bỏ ra hai triệu mà mua được một con Lôi Thần Tướng có kỹ năng Lôi Thần Dẫn, thằng nhóc này hên thật.
Có người ghen tị nói.
Lúc trước ở khu giao dịch, Lý Huyền bỏ ra hai triệu mua trứng Lôi Thần Tướng còn bị người ta chế giễu, rõ ràng giá thị trường bên ngoài chỉ cần bốn năm mươi vạn là có thể mua được, lại đi mua ở đây, đúng là ngu hết thuốc chữa.
Nhưng sau khi thấy Lôi Thần Tướng sở hữu Lôi Thần Dẫn, không ít người ghen tị đến đỏ cả mắt.
Phối sủng công kích hạng nhất cấp Truyền Kỳ quả nhiên danh bất hư truyền, ngay cả Phổ La Tư am hiểu sức mạnh hệ Lôi cũng phải chịu thiệt thòi không nhỏ.
- Danh xưng "Con Trai của Lôi Thần" của Phổ La Tư cũng chỉ đến thế mà thôi, ngay cả một con Phối sủng hệ Lôi cũng đánh không lại, thật sự làm người ta thất vọng.
Lý Huyền cố tình chọc giận Phổ La Tư, khiến gã phải solo với hắn, như vậy có thể kéo dài thêm nhiều thời gian hơn.
- Phổ La Tư, hắn đang cố ý chọc giận ngươi để kéo dài thời gian đấy.
Hạ Băng nói.
Phổ La Tư khẽ gật đầu, con ngươi màu vàng óng như có tia sét lóe lên, hắn nhìn chằm chằm Lý Huyền nói:
- Chúc mừng ngươi, ngươi đã thành công chọc giận ta. Giờ thì, chết đi.
Phổ La Tư ra tay, nhưng không chỉ có một mình hắn, mấy tên đệ tử của Lục đại gia tộc anh hùng cũng đồng loạt tấn công Lý Huyền, muốn nhanh chóng giải quyết hắn, sau đó đi phá hoại buổi thí luyện của Chu Văn.
- Mười sáu năm chìm nổi không ai hay, hôm nay một kiếm chiến quần hùng. Chẳng cầu danh lưu thiên cổ sử, chỉ cầu không thẹn danh Bất Hủ.
Lý Huyền tay cầm Lôi Thần Kiếm, ngạo nghễ đứng trước Thái Dương Thần Điện, vẻ mặt nghiêm túc chưa từng có.
Kiếm xuất ra như sấm sét, khuấy động từng vòng từng vòng gợn sóng, nghênh đón đòn tấn công của đám người Phổ La Tư.
Chu Văn đi vào Thái Dương Thần Điện, vốn tưởng thần điện cũng chỉ là một tòa cung điện bình thường, nhưng sau khi tiến vào mới phát hiện bên trong là cả một khoảng hư không.
Trong vùng hư không này, có một vầng thái dương đang tỏa ra thần quang chói lọi, phảng phất như nó chính là trung tâm của vũ trụ.
Chu Văn đạp lên những phiến đá lơ lửng trong hư không, những bậc thềm đá này kéo dài đến tận vầng thái dương kia.
- Hỡi kẻ cầu đạo, hãy đạp lên thềm đá hướng về phía thái dương. Khoảng cách càng gần, ngươi càng có khả năng nhận được sức mạnh của Thần Mặt Trời.
Một thanh âm mờ ảo vang lên trong hư không.
Chu Văn không cảm nhận được Vương Chi Thán Tức có phản ứng gì khác thường, bèn cất bước đi về phía bậc thềm đá trước mặt. Sau khi đi được vài bước, Chu Văn cảm giác nhiệt độ xung quanh dường như tăng lên rất nhiều.
Nhiệt độ tăng lên quá nhanh, chỉ mới đi được hơn mười bậc thềm đá, Chu Văn đã cảm thấy mình như bị ném vào lò lửa.
Ngược lại, con chim nhỏ đứng trên vai hắn lại tỏ vẻ vô cùng hưởng thụ, dường như nhiệt độ càng cao càng khiến nó dễ chịu.
Trước khi tiến vào Thái Dương Thần Điện, Chu Văn đã chuyển Nguyên Khí quyết thành Cổ Hoàng Kinh. Cổ Hoàng Kinh dường như cũng sở hữu một phần sức mạnh hệ Hỏa, nhưng lại hoàn toàn khác biệt với sức mạnh của Thái Dương Thần Điện.
Ban đầu Chu Văn cho rằng Cổ Hoàng Kinh cùng hệ sức mạnh có thể giúp hắn chiếm chút lợi thế trong Thái Dương Thần Điện, nhưng bây giờ mới phát hiện, mọi chuyện không đơn giản như vậy. Hắn dùng hết toàn lực để chống lại Thái Dương thần huy, cũng chỉ đi được hơn hai mươi bước đã mồ hôi nhễ nhại. Nếu cứ tiếp tục, có lẽ chưa đến vài chục bước nữa, hắn sẽ bị nướng thành xác khô.
Bất đắc dĩ, Chu Văn đành phải sử dụng Nguyên Khí kỹ Liên Hoa Phật Thể, dựa vào Nguyên khí hộ thể để chống lại sức mạnh của thái dương. Nhưng dù vậy cũng chỉ giúp hắn đi thêm được vài bước, khoảng cách tới vầng thái dương trong hư không vẫn còn quá xa xôi.
- Xem ra người bình thường quả nhiên không thể chịu đựng được sức mạnh của Thái Dương Thần Điện. Trừ phi tu luyện Nguyên Khí quyết tương ứng và được thần điện công nhận, nếu không dù là cường giả cấp Sử Thi tới đây cũng không thể nào đi đến được thái dương.
Chu Văn nghĩ đến đây, trong lòng đã nảy sinh ý định rút lui.
Hắn chỉ tìm con đường đột phá chứ không phải tìm chết, nếu đã không có khả năng thì đi tiếp cũng vô ích.
Ngay lúc Chu Văn định lùi lại, Cổ Hoàng Kinh trong cơ thể hắn đột nhiên tự động chuyển hóa thành Mê Tiên Kinh. Mê Tiên Kinh chậm rãi vận chuyển, khí tức của nó trở nên hư ảo, dần dần biến thành ấm áp.
Thái Dương thần huy bên ngoài cơ thể Chu Văn dường như không còn nóng bỏng nữa, khiến hắn lập tức mừng rỡ.
- Mê Tiên Kinh cuối cùng cũng có tác dụng rồi, chẳng lẽ lần này có hy vọng tấn thăng sao?
Trong lòng Chu Văn vui sướng, gạt phăng ý định bỏ cuộc, tiếp tục tiến về phía trước.
Nhờ tác dụng của Mê Tiên Kinh, tác động của Thái Dương thần huy lên hắn ngày càng nhỏ. Ánh sáng chiếu vào người Chu Văn chỉ còn cảm giác ấm áp lan tỏa, không còn cảm giác nóng rực như thiêu đốt nữa.
- Nếu mình tu luyện Xạ Nhật Quyết mà đến Thái Dương Thần Điện, chắc cũng có hiệu quả tương tự.
Chu Văn vừa suy tư trong lòng, vừa từng bước hướng về phía thái dương.
Vầng thái dương vốn xa tận chân trời, bây giờ đã gần hơn rất nhiều. Mỗi bước chân, Chu Văn đều cảm thấy mình đang tiến rất gần đến nó.
- Đây đâu phải khảo nghiệm, rõ ràng là chọn người thì có. Người được Thánh Điện chọn trúng thì tùy tiện cũng có thể tới gần, còn không được chọn thì cố gắng thế nào cũng vô dụng. Nếu không nhờ có Mê Tiên Kinh, e rằng dù mình có tấn thăng lên cấp Sử Thi cũng không thể nào đi tới được thái dương. Nói cho cùng, trên đời này chẳng có gì là công bằng, thần tích của Thái Dương Thần Điện cũng không ngoại lệ.
Trong lúc suy tư, khoảng cách của Chu Văn tới thái dương ngày càng gần. Vầng thái dương cũng không còn chói mắt như trước, Chu Văn đã có thể thấy rõ hình dạng của nó.
Hóa ra đây không phải là mặt trời thật, mà là một hạt giống màu vàng, toàn thân lấp lánh như được đúc từ vàng ròng.
Chu Văn liếc nhìn con chim nhỏ trên vai, thấy nó vẫn giữ vẻ mặt ung dung tự tại, dường như hoàn toàn không bị ảnh hưởng, không khỏi âm thầm kinh ngạc.
Hắn có Mê Tiên Kinh, tác dụng của nó là mê hoặc cơ chế của Thái Dương Thần Điện, nên mới không bị sức mạnh nơi đây áp chế và có thể đi đến tận đây.
Nhưng con chim nhỏ không có Mê Tiên Kinh, nó hoàn toàn dựa vào thể chất của bản thân để chống chọi.
- Không biết mẹ của con chim nhỏ này đã đạt đến đẳng cấp nào nhỉ? Nhìn bộ dạng này của nó, chỉ sợ mẹ nó không chỉ dừng lại ở cấp Sử Thi.
Chu Văn từng bước một tiến lên, khoảng cách tới hạt giống ngày càng gần mà không hề chịu bất kỳ ảnh hưởng nào.
Cuối cùng, Chu Văn đi hết bậc thềm đá cuối cùng, hạt giống đã ở ngay trước mắt. Hắn chỉ cần khẽ vươn tay là có thể chạm tới hạt giống thái dương kia.