Chu Văn thử nghiệm sức mạnh của bản thân, nhưng không cảm nhận được nó kèm theo thuộc tính gì, cũng chẳng có hiệu ứng thiêu đốt. Hắn không rõ sức mạnh ẩn sau hai chữ "Thái Dương" rốt cuộc có ý nghĩa gì.
Tuy nhiên, vì đã tìm được phương pháp đột phá, Chu Văn dự định đi một vòng tìm các Thánh điện khác. Nếu may mắn tìm được Thần Lực Kết Tinh, có lẽ hắn có thể thăng cấp lên Sử Thi. Đến lúc đó, việc học dị năng Biến Dị Phi Thiên chẳng phải là dễ như trở bàn tay sao?
Trong lục đại Thánh điện, Chu Văn đã đi qua Thánh Điện Tiên Thiên và Thánh Điện Thái Dương, trong số các Thánh điện còn lại, nơi gần bọn họ nhất chính là Thánh Điện Thần Hoàng.
Thế nhưng Chu Văn suy nghĩ một chút rồi quyết định không đến Thánh Điện Thần Hoàng, mà chọn Thánh Điện Quỹ Tích ở xa hơn một chút.
Chu Văn từng được chứng kiến Thánh Hoàng Thể của Ước Hàn, đó cũng là một loại sức mạnh thuần về thể chất. Thánh Điện Thái Dương đã cường hóa sức mạnh cho hắn, nên hai loại này có chút trùng lặp.
Chu Văn dự định đến Thánh Điện Quỹ Tích xem thử trước. Nghe nói Thánh Điện Quỹ Tích ban cho con người thể chất mang tên Quỹ Tích Chi Thể, đây là loại thể chất thần bí nhất trong các loại thể chất.
Gia tộc Độc Cô sở hữu Quỹ Tích Chi Thể dường như cũng không có biểu hiện gì đặc biệt xuất chúng, cho nên loại thể chất này gây ra tranh cãi lớn nhất. Thậm chí có người còn nói, chủ nhân của Quỹ Tích Chi Thể, vị anh hùng sơ đại của nhà Độc Cô, vốn không xứng được đặt ngang hàng với năm vị anh hùng còn lại.
Nhưng gia tộc Độc Cô truyền thừa đến nay lại là gia tộc ổn định nhất trong sáu đại gia tộc anh hùng. Mặc dù không nổi danh bằng năm nhà kia, nhưng họ vẫn là một thế lực khổng lồ.
Trong khi người của các gia tộc khác thỉnh thoảng sẽ chết vì đủ loại nguyên nhân, thì huyết mạch nhà Độc Cô cho đến nay vẫn chưa một ai bỏ mạng.
Hơn nữa, các anh hùng sơ đại của lục đại gia tộc gần như đã chết sạch, nhưng anh hùng sơ đại của nhà Độc Cô vẫn sống khỏe re. Quyền thế của gia tộc Độc Cô trong Liên bang vô cùng lớn, nếu xếp hạng trong sáu nhà thì có thể đứng ở vị trí thứ ba.
Nhiều người thầm bàn tán, cái công phu sống dai này mới gọi là đỉnh. Nhìn lão anh hùng nhà Độc Cô kia xem, sống dai như đỉa, trong khi hậu bối của năm nhà kia chết ít chết nhiều, người ta vẫn sống phây phây. Cứ đà này, không chừng chờ người của năm đại gia tộc kia chết sạch, nhà Độc Cô sẽ nhất thống thiên hạ.
Cái tên "Quỹ Tích", cộng thêm việc người nhà Độc Cô sống thọ như vậy, khiến Chu Văn cực kỳ nghi ngờ Quỹ Tích Chi Thể là một loại thể chất thiên về tốc độ. Chính vì người nhà Độc Cô chạy trốn cực nhanh nên mới có thể nhiều lần biến nguy thành an, giữ được cái mạng nhỏ.
Chu Văn cực kỳ hứng thú với năng lực chạy trốn, cho nên hắn quyết định đến Thánh Điện Quỹ Tích xem thử trước.
Chu Văn và Lý Huyền đi trong Thánh địa hơn một ngày mà không hề gặp một ai thuộc sáu đại gia tộc anh hùng, chỉ chạm mặt hậu duệ của vài gia tộc lớn ở những nơi khác.
Những người này có thái độ khá lạnh nhạt với Chu Văn, vừa không muốn đắc tội, cũng chẳng có ý định thân cận, rõ ràng là không muốn nhúng tay vào ân oán giữa Chu Văn và sáu đại gia tộc.
Khi đến Thánh Điện Quỹ Tích, bên ngoài không một bóng người, nhưng cánh cổng lớn lại đang đóng chặt, chứng tỏ có người đang ở bên trong tiếp nhận khảo nghiệm.
Chu Văn và Lý Huyền đành phải chờ ở ngoài. Chu Văn lấy điện thoại ra tiếp tục cày game, còn Lý Huyền thì nghiên cứu đống Trứng phối sủng cướp được, dường như có ý định ấp toàn bộ chúng.
Chờ được một lúc, đột nhiên có một tiếng "ầm" vang lên, cánh cổng lớn của Thánh Điện Quỹ Tích mở ra, một người từ bên trong lao vọt ra ngoài.
Người đó lao ra với tốc độ cực nhanh, tóc tai bù xù như một gã điên, khuôn mặt lộ rõ vẻ hoảng sợ tột độ, như thể vừa thấy được chuyện gì đó không thể tin nổi.
Gã vừa chạy vừa la hét:
- Đừng giết tôi... Đừng giết tôi... Tôi không thấy gì hết... Tôi thật sự không thấy gì cả!
- Lão huynh, có chuyện gì vậy?
Lý Huyền tiến lên chặn người kia lại, giữ lấy vai gã và hỏi.
Lý Huyền muốn hỏi xem tình hình bên trong Thánh Điện Quỹ Tích thế nào mà lại khiến gã sợ đến mức này.
Người kia bị Lý Huyền giữ vai, lập tức sợ đến mức mặt không còn giọt máu. Chuyện xảy ra tiếp theo lại khiến cả Chu Văn và Lý Huyền phải kinh hãi.
Chỉ thấy gã ta tự tay chọc mù hai mắt mình, máu tươi tuôn ra thành hai hàng. Sau đó, gã điên cuồng giãy khỏi tay Lý Huyền, vừa chạy vừa hét lên:
- Tôi không thấy gì hết... Đừng giết tôi... Đừng giết tôi...
Cả Chu Văn và Lý Huyền đều sững sờ, nhìn vệt máu kéo dài trên mặt đất mà có chút hoài nghi không biết mình có đang nằm mơ hay không.
- Lão Chu, tôi thấy cái Thánh Điện Quỹ Tích này không nên vào thì hơn. Tuy chúng ta không sợ chết, nhưng lỡ như cũng biến thành một tên điên như gã kia thì đúng là sống không bằng chết.
Lý Huyền nuốt nước bọt, quay đầu nhìn Thánh Điện Quỹ Tích sau lưng, ánh mắt như đang nhìn vào một cái ma quật.
- Cũng đúng.
Chu Văn cảm thấy Lý Huyền nói rất có lý, hắn không muốn trở thành một gã điên, mà thực tế thì hắn cũng rất sợ chết.
Nhìn bề ngoài, Thánh địa có vẻ rất an toàn, không có sinh vật dị thứ nguyên nào uy hiếp tính mạng họ, nhưng nguy hiểm thật sự lại nằm bên trong các Thánh điện.
Trước đó ở Thần Điện Thái Dương, Chu Văn đã suýt mất mạng. Giờ tòa Thánh Điện Quỹ Tích này lại quỷ dị như vậy, Chu Văn cảm thấy mình không nhất thiết phải đi vào.
Hai người bàn bạc một chút, đang định rời đi thì lại thấy gã điên vừa tự làm hại mình ban nãy vậy mà lại chạy ngược trở về.
Hai mắt gã vẫn đang chảy máu, trông vô cùng đáng sợ. Gã vừa chạy về phía này vừa la lên:
- Cứu mạng… Cứu mạng…
Mắt gã đã mù, chạy loạng choạng mãi mới tới được trước mặt Chu Văn và Lý Huyền rồi ngã sấp xuống đất, ôm chầm lấy đùi Lý Huyền:
- Cứu tôi... Tôi không muốn chết... Cứu tôi với...
Lý Huyền có thể cảm nhận được cơ thể gã đang run lên bần bật, dường như có chuyện gì đó cực kỳ kinh khủng đang chi phối suy nghĩ, khiến thân thể gã run rẩy không kiểm soát.
- Có chuyện gì xảy ra, anh nói rõ mọi chuyện trước đã.
Lý Huyền thấy thương hại gã nên cũng không đẩy ra, mà nhẹ nhàng an ủi.
Lý Huyền thầm nghĩ, giá như lúc nãy mình giữ gã ta lại, nói không chừng gã đã không tự làm mình bị thương, chọc mù đôi mắt.
Dù có là một người điên, nhưng còn nhìn thấy được vẫn hạnh phúc hơn một người mù biết bao nhiêu.
Gã kia ôm chặt bắp chân Lý Huyền, dùng giọng điệu hoảng hốt tột cùng nói:
- Tôi thấy một con thuyền, một con thuyền rất lớn, có người đang giết người trên thuyền, chết hết rồi... Tất cả đều chết hết... Tôi không thấy gì cả... Đừng giết tôi... Đừng giết tôi...
Gã nói được vài câu thì đột nhiên lại phát điên, buông chân Lý Huyền ra và định bỏ chạy lần nữa.
Chu Văn đưa tay kéo gã lại. Gã bây giờ đã mù, chạy ra ngoài lỡ ngã xuống sườn núi thì chắc chắn sẽ chết.
Chu Văn giữ chặt gã, nhưng gã lại liều mạng giãy giụa, sức lực lớn đến lạ thường. Gã lập tức thoát ra được, nhưng tay áo đã bị Chu Văn xé rách.
Ánh mắt Chu Văn vô tình lướt qua cánh tay của gã, đồng tử của hắn đột nhiên co rút lại. Trên cánh tay gã có một hình xăm mỏ neo