---
"Thật ra thì nhà tôi cũng mở cửa hàng Trứng phối sủng. Dĩ nhiên là không thể so với chuỗi cửa hàng Hoàng gia phủ sóng toàn Liên bang được, tiệm nhà tôi chủ yếu hoạt động ở Lạc Dương thôi. Sau này nếu cậu có Trứng phối sủng muốn bán, hoặc cần mua loại nào thì cứ tìm thẳng đến tôi."
Lạc Hiên nhắn tin cho Chu Văn.
"Tôi còn mấy quả Trứng phối sủng cấp Truyền kỳ hàng hiếm, chất lượng cũng tương đương mấy quả vừa rồi, giá thu mua thế nào?"
Chu Văn trả lời.
Hai người nhắn tin qua lại vài câu để chốt giá, sau đó Chu Văn đi thẳng đến điểm hẹn để giao dịch.
Lạc Hiên ra giá rất công bằng, không khác nhiều so với giá thị trường, Chu Văn cũng không muốn lãng phí thời gian vào việc này nên quyết định bán hết số Trứng phối sủng của mình và Cổ Điển cho Lạc Hiên.
"Chu Văn."
Đúng lúc Chu Văn chuẩn bị xong xuôi để ra ngoài thì Lý Ngọc gọi giật hắn lại.
Chu Văn quay người nhìn Lý Ngọc, cô do dự một lúc rồi mới hỏi:
"Sao cậu biết đó là Trứng phối sủng của Thủ Vệ Sư Biến Dị?"
"Chuyện này khó lắm à?"
Chu Văn vặn lại một câu, rồi quay sang chào Hoàng Cực, sau đó vác cái túi đựng đầy Trứng phối sủng rời khỏi khu giao dịch.
Lý Ngọc ngẩn người một lúc lâu mới hoàn hồn, không khỏi cười khổ:
"Nếu chuyện này mà không khó, thì ba năm đèn sách của tôi ở đây còn có ý nghĩa gì nữa?"
Chu Văn đến điểm hẹn gặp Lạc Hiên, giao hết số Trứng phối sủng của mình và Cổ Điển cho cậu ta. Lạc Hiên cũng rất sòng phẳng, chuyển khoản ngay cho Chu Văn theo đúng giá đã thỏa thuận.
Trừ đi phần của Cổ Điển, Chu Văn cũng bỏ túi hơn hai triệu. Lần đầu tiên cầm trong tay số tiền lớn như vậy khiến hắn có cảm giác như đại gia mới nổi.
"Sau khi tốt nghiệp, cậu có hứng thú về làm giám định sư cho cửa hàng nhà tôi không?" Lạc Hiên hỏi.
"Tôi không có hứng thú với việc giám định."
Chu Văn suy nghĩ một chút rồi hỏi tiếp:
"Cửa hàng nhà cậu có bán Thú sủng dạng vũ khí cấp Truyền kỳ không? Tôi cần loại có sức công phá kinh khủng, tốt nhất là ngang ngửa cấp Sử thi."
"Nếu là người khác hỏi câu này, tôi chắc chắn sẽ không trả lời, thậm chí còn có chút coi thường họ. Nhưng vì là cậu hỏi, nên tôi sẽ nói thật: có, nhưng mà cực đắt." Lạc Hiên đáp.
"Đắt cỡ nào?"
Hiện tại, Chu Văn đang rất cần một vũ khí có thể phá vỡ cái kén trắng kia.
Ba Tiêu Phiến mang thuộc tính Phong, nếu tiến hóa đến cực hạn, một quạt có thể thổi bay cả ngọn núi lên chín tầng mây. Nhưng sức mạnh của nó không đủ tập trung, lực phá hoại đơn điểm không đủ mạnh, không thể so với các kỹ năng đơn thể được. Muốn phá vỡ thứ gì đó cứng rắn, vũ khí hạng nặng vẫn là thiết thực nhất, hoặc ít nhất cũng phải là vũ khí dạng đao kiếm.
Lạc Hiên trầm ngâm nói:
"Không biết cậu đã nghe nói về Thú sủng cấp Truyền kỳ Bá Xà chưa? Đây là một loại Thú sủng cực kỳ hiếm thấy, sức công phá vô đối, được coi là Thú sủng dạng phối hợp đỉnh cấp trong hàng Truyền kỳ. Trạng thái phối hợp của nó là một cây thương, chúng tôi hay đùa gọi nó là Bá Vương Thương."
Dừng một chút, Lạc Hiên nói tiếp:
Trong số các vũ khí cấp Truyền kỳ, Bá Vương Thương được xem là hàng đầu, nhưng so với vũ khí cấp Sử thi thì chắc chắn vẫn kém một bậc. Tuy nhiên, cái gì cũng có ngoại lệ. Giống như Thú sủng công kích số một cấp Truyền kỳ là Lôi Thần Tướng, nếu nó sở hữu kỹ năng Lôi Thần Dẫn thì có thể bộc phát ra sức mạnh sấm sét đủ sức ngạo thị quần hùng cùng cấp. Bá Xà cũng không ngoại lệ. Bá Xà bình thường không đủ mạnh, nhưng Bá Xà Biến Dị lại có một kỹ năng thiên phú là ‘Không Gì Không Phá Nổi’. Sở hữu kỹ năng này, Bá Vương Thương có thể đâm xuyên tuyệt đại đa số vật chất, ngay cả sinh vật dị giới cấp Sử thi thông thường cũng khó lòng chống đỡ.
"Tiếc là Bá Xà Biến Dị đã cực hiếm, mà loại có được kỹ năng ‘Không Gì Không Phá Nổi’ lại càng hiếm hơn. Nhà tôi phải thuê người săn lùng trong Hang Rắn suốt nửa năm trời mới kiếm được một con, đó là đã cực kỳ may mắn rồi. Hiện tại, con Bá Xà Biến Dị có kỹ năng ‘Không Gì Không Phá Nổi’ đó là một trong những Thú sủng trấn tiệm của nhà tôi. Nếu cậu muốn, tôi có thể nhượng lại, nhưng giá cực chát."
"Bao nhiêu?" Chu Văn hỏi.
"Mười triệu." Lạc Hiên đưa ra một con số.
"Đắt thật, tôi không mua nổi rồi." Chu Văn lắc đầu.
"Hết cách thôi, Bá Xà Biến Dị có kỹ năng ‘Không Gì Không Phá Nổi’ quá khó kiếm. Hơn nữa, chúng tôi còn phải nhờ chuyên gia ấp trứng, nếu cậu muốn lấy, ông ấy sẽ phải hy sinh tu vi, tổn hại nguyên khí để cưỡng ép Bá Xà hủy khế ước, chi phí cho việc này cũng rất lớn." Lạc Hiên giải thích.
Chu Văn gật đầu, đồ tốt ai mà không muốn, đắt xắt ra miếng cũng là điều dễ hiểu.
Chu Văn không mua nổi Bá Xà, nhưng Lạc Hiên cũng gợi ý cho hắn, nếu không mua nổi thì có thể đến Hang Rắn thử vận may xem sao.
Hang Rắn nằm ngay gần Lão Long Động, trước đây Chu Văn từng nghe Chung Tử Nhã nhắc qua, nhưng lúc đó hắn không để tâm lắm, mà Chung Tử Nhã cũng không biết về loại Bá Xà có kỹ năng ‘Không Gì Không Phá Nổi’.
Sau khi rời khỏi chỗ Lạc Hiên, Chu Văn chuyển tiền cho Cổ Điển, tiện thể kết bạn luôn.
Cổ Điển nhận tiền xong chỉ trả lời hai chữ: "Đã nhận."
Chu Văn liên lạc với Hoàng Cực để chốt lại mấy việc đầu tư game. Cuối cùng, hắn quyết định đầu tư 1,5 triệu, nhưng chia làm hai đợt. Đợt đầu 500 nghìn, chờ Hoàng Cực làm xong bản demo thì sẽ rót nốt một triệu còn lại.
Chu Văn trở về ký túc xá, mở chiếc điện thoại bí ẩn, dịch chuyển nhân vật đến Hang Rắn. Nơi này toàn là mãng xà khổng lồ, đám Bá Xà cấp Truyền kỳ ở đây được xem là thuộc hàng nhất lưu trong các sinh vật dị giới cùng cấp, lại còn sinh sống theo bầy đàn với số lượng lớn, học sinh cấp Truyền kỳ bình thường không dám bén mảng tới.
Dĩ nhiên Chu Văn chẳng ngán gì, hắn triệu hồi nhân vật tí hon và dàn thú sủng của mình, chuẩn bị càn quét cả Hang Rắn.
Rất nhanh sau đó, Chu Văn đã hiểu vì sao Bá Xà lại đắt đến vậy. Hắn giết gần trăm con Bá Xà mà không rớt ra nổi một quả trứng Bá Xà bình thường, nói gì đến Bá Xà Biến Dị.
Mấy ngày tiếp theo, ngoài giờ lên lớp của Vương Minh Uyên, Chu Văn dành toàn bộ thời gian để cày Bá Xà, nhưng kết quả chẳng khả quan hơn là mấy. Mấy ngày trôi qua, cũng chỉ rớt ra vài quả trứng Bá Xà thường. Hắn cũng gặp được một con Bá Xà Biến Dị, nhưng lại không rớt ra trứng.
"Khó trách Lạc Hiên nói bọn họ phải mất nửa năm mới kiếm được một quả trứng Bá Xà Biến Dị."
Nghĩ đến vận may, Chu Văn bất giác nghĩ tới Vương Lộc.
Với vận khí của cô nàng, nếu dẫn cô ta đến Hang Rắn thì có lẽ sẽ rớt ra trứng Bá Xà Biến Dị, nhưng Chu Văn không có ý định nhờ vả người khác. Vì vậy, hắn quyết định khô máu, tiếp tục cày nát Hang Rắn.
*Đing!*
Chu Văn vừa hạ gục một con Bá Xà Biến Dị khác thì đột nhiên nghe thấy một tiếng động giòn tan, một quả Trứng phối sủng màu đen tuyền rơi ra đất.
"Trứng Bá Xà Biến Dị!"
Chu Văn mừng rỡ, vội điều khiển nhân vật tí hon nhặt nó lên, trong lòng thầm cầu nguyện:
"Nhất định phải có kỹ năng ‘Không Gì Không Phá Nổi’ nhé, nam mô a di đà phật..."