Chu Văn lao đến trước mặt một sĩ quan, hỏi:
- Mọi người trấn thủ ở đây bao lâu rồi? Có tổng cộng bao nhiêu quả cầu tơ nhện rơi vào đây?
- Chúng tôi đã trấn thủ ở đây gần một tiếng, có tất cả ba quả cầu tơ rơi xuống khu vực gần miếu Chu Công.
Viên sĩ quan đáp.
- Ba quả cầu tơ không thể nào nở ra nhiều nhện con đến thế, các anh đã cử người vào trong kiểm tra chưa?
Chu Văn hỏi tiếp.
Một sĩ quan bên cạnh vừa nổ súng vừa hét lên:
- Chúng tôi cũng nghi bên trong có vấn đề, nhưng lũ nhện con quá đông, không thể xông vào được. Trước đó đã thử rồi, nhưng tổn thất rất nặng nề.
- Cứ giết thế này không phải là cách. Chu Văn, Chung Tử Nhã, cùng tôi xông vào xem sao.
Huệ Hải Phong nói xong, giơ tấm chắn lên rồi lao thẳng về phía bầy nhện con.
Hắn lao vào một cách dũng mãnh, nhưng chẳng mấy chốc đã bị mạng nhện dính chặt, không thể cử động.
Chu Văn và Chung Tử Nhã lập tức lao đến từ hai phía, một đao một kiếm chém đứt mạng nhện.
Phía sau, mấy học sinh khác cũng cùng nhau xông lên, cả nhóm hợp thành một khối, không ngừng chém giết bầy nhện đông như thủy triều.
Vài giọt máu tươi bắn lên mặt Chu Văn. Một sợi tơ nhện sắc như dao quét qua mặt Huệ Hải Phong, lập tức để lại một vệt máu.
Phía trước chính là miếu Chu Công, nhưng bọn họ không thể nhìn rõ ngôi miếu, bởi nó đã bị mạng nhện bao phủ hoàn toàn, trắng xóa một mảng, trông như bị tuyết dày vùi lấp.
Bọn Chu Văn thấy lũ nhện con vẫn không ngừng tuôn ra từ trong đám mạng nhện.
- Miếu Chu Công chắc chắn có vấn đề, nếu không thì một nơi thế này làm sao có thể tuôn ra nhiều nhện con như vậy được.
Chung Tử Nhã nói.
- Bên trong đã bị mạng nhện bịt kín hoàn toàn. Nếu chúng ta vào đó, chỉ cần dính phải một chút tơ nhện là sẽ bị giữ chặt, đến lúc đó muốn trốn cũng không được.
Một học sinh nói.
- Để chúng tôi xông vào xem, các cậu yểm trợ giúp.
Hai sĩ quan nói xong liền lao về phía miếu Chu Công.
Nhóm Chu Văn cố hết sức giúp họ ngăn cản lũ nhện con tứ phía. Hai sĩ quan một trước một sau chui vào, nhưng mới đi được vài bước đã nghe tiếng hét thảm vang lên, một người bị đánh bay ra ngoài.
- Có chuyện gì vậy?
Chu Văn đỡ lấy viên sĩ quan, vội vàng hỏi.
- Bên trong… quá nhiều mạng nhện, căn bản không thể thi triển thân pháp, chỉ cần cử động nhẹ là bị dính ngay…
Viên sĩ quan kia hai mắt đỏ ngầu, không nói hết câu, liền đứng dậy định lao về phía miếu Chu Công một lần nữa.
- Đừng đi, đi cũng vô ích thôi! Nơi đó mạng nhện giăng kín, anh vào đó khác gì tự sát, trừ phi có cường giả cấp Sử Thi đến phá tan đám mạng nhện kia.
Chung Tử Nhã giữ viên sĩ quan lại, không cho hắn xông lên.
- Nếu không giải quyết được gốc rễ vấn đề ở đây, lũ nhện con sẽ tuôn ra không ngớt, chúng ta không thể nào giữ được. Đến lúc đó, cả Lạc Dương sẽ tiêu đời!
Viên sĩ quan cố gắng giằng ra khỏi tay Chung Tử Nhã, muốn dẫn người xông vào.
Trong phút chốc, tất cả đều im lặng. Bọn họ đều biết không ai có thể ngăn được bầy nhện đông như thế này, trừ khi có cường giả cấp Sử Thi đến đây.
Nhưng lúc này, tất cả cường giả cấp Sử Thi đều đang bận vây công Thiên Tri Chu, làm gì có ai rảnh rỗi đến giúp bọn họ.
- Ghét nhất là cái đám chỉ biết cắm đầu vào chỗ chết, cứ làm như liều mạng là giải quyết được mọi chuyện vậy.
Chung Tử Nhã khinh thường nhếch miệng, rồi nói tiếp:
- Mấy người tránh ra, để tôi vào xem thử.
Nói xong, Chung Tử Nhã rút kiếm, lướt qua đỉnh đầu viên sĩ quan rồi lao thẳng vào cái hang tơ nhện.
- Chung Tử Nhã, tôi đi với cậu!
Huệ Hải Phong đập nát con nhện trước mặt, cũng lao vào sào huyệt bên trong miếu Chu Công.
- Các anh ở ngoài canh giữ, chúng tôi vào trước. Bất kể thế nào cũng phải giữ vững trận tuyến, đừng để lũ nhện con thoát ra ngoài.
Chu Văn nói một câu với viên sĩ quan, sau đó cũng lao vào miếu Chu Công.
Mạng nhện giăng kín cửa và tường như một lớp bông dày. Chỉ cần dính phải một chút, lũ nhện sẽ bám lấy dai như đỉa, đến lúc đó chỉ có nước nằm im chờ chết, chẳng khác nào cá nằm trên thớt.
Thời điểm Chu Văn xông vào, mặt đất cũng toàn là mạng nhện, nếu hai chân chạm đất, e rằng sẽ bị dính chặt tại chỗ ngay lập tức.
Chu Văn không hề nao núng. Hắn vận chuyển Cổ Hoàng Kinh, thanh Trúc Đao trong tay bao bọc bởi nguyên khí chém tới, lập tức cắt đứt đám tơ nhện trước mặt. Khi hai chân hắn vừa chạm đất, những sợi tơ nhện lập tức tan ra như tuyết gặp lửa, không thể nào bám dính vào người hắn.
Lúc ở bên ngoài, Chu Văn đã thử qua nhiều loại Nguyên Khí Quyết khác nhau và phát hiện ra Cổ Hoàng Kinh có hiệu quả khắc chế đặc biệt với loại tơ nhện này. Chỉ cần tơ nhện chạm vào nguyên khí của Cổ Hoàng Kinh là sẽ lập tức tan rã, hoàn toàn không thể bám dính vào cơ thể hắn.
Xông vào chưa được bao xa, hắn đã thấy Huệ Hải Phong toàn thân dính đầy tơ nhện, trông như một cái kén trắng, nhưng hắn vẫn dũng mãnh lao về phía trước. Lớp tơ nhện này dường như đã tạo thành một lớp áo giáp, khiến lũ nhện con không thể làm hắn bị thương.
Chu Văn nhìn kỹ mới phát hiện, lớp tơ nhện trên người Huệ Hải Phong rõ ràng là do chính hắn chủ động quấn lên. Bề ngoài trông có vẻ cồng kềnh, nhưng thực tế hành động vẫn rất linh hoạt.
- Không biết cậu ta nghĩ ra chiêu này kiểu gì nhỉ?
Chu Văn xông tới, sóng vai cùng Huệ Hải Phong, chém giết lũ nhện con trước mặt.
Huệ Hải Phong nói:
- Nơi này trông đáng sợ thật, nhưng nếu quan sát kỹ sẽ thấy tơ nhện ở đây có hai loại: một loại dính và một loại không dính. Ngay cả lũ nhện cũng di chuyển trên loại không dính. Vì vậy, tôi đã lợi dụng chính những sợi tơ không dính này để bao bọc cơ thể, như vậy sẽ rất khó bị kẹt lại.
Nói xong, Huệ Hải Phong nhìn Chu Văn từ trên xuống dưới:
- Thế cậu vào đây bằng cách nào vậy? Sao người cậu không bị dính chút nào?
- Sức mạnh của tôi vừa hay khắc chế được loại tơ nhện này.
Chu Văn vừa nói vừa hỏi:
- Chung Tử Nhã đâu rồi?
- Cậu ta xông lên trước rồi, tốc độ nhanh quá, tôi đuổi không kịp. Chắc giờ này đã vào đến miếu Chu Công rồi.
Huệ Hải Phong đáp.
- Vậy chúng ta cũng mau vào xem sao.
Chu Văn nói xong liền cầm Trúc Đao mở đường máu, tiến sâu vào bên trong miếu Chu Công.
- Đợi tôi một lát.
Huệ Hải Phong vội vàng đi theo Chu Văn. Chỉ là cả người hắn quấn đầy tơ nhện, trông không khác gì một người tuyết, động tác có phần hơi vụng về.
Trúc Đao sắc bén vô song, lại thêm Cổ Hoàng Kinh khắc chế tơ nhện, lưỡi đao đi đến đâu, mạng nhện và lũ nhện con đều bị chém nát đến đó.
Hai người cùng nhau tiến lên, không biết đã giết bao nhiêu nhện con.
Phía trước mơ hồ truyền đến tiếng giao chiến kịch liệt. Chu Văn vội gọi lớn tên Chung Tử Nhã, liền nghe thấy giọng cậu ta vọng lại:
- Tôi ở trong này! Mau tới giúp một tay đi, cái thằng cha này khó xơi thật