Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 245: CHƯƠNG 242: ĐÁNG ĐƯỢC KHEN NGỢI

Cuối cùng, Thiên Tri Chu cũng đã được giải quyết. Thành phố bị thiệt hại vẫn có thể phục hồi, nhưng những người đã chết thì sẽ không bao giờ sống lại được nữa.

- Những anh em đã hy sinh phải được an táng chu đáo, tiền trợ cấp phải được sắp xếp và gửi đến nơi sớm nhất, tuyệt đối không được phép thiếu một xu một cắc. Còn nữa, nếu gia đình họ có khó khăn gì thì phải cố gắng hết sức để chăm lo, không thể để anh em chúng ta dưới suối vàng mà vẫn phải chứng kiến người thân rơi lệ.

An Thiên Tá ngồi sau bàn làm việc, nhìn A Sinh đưa ra danh sách thương vong, vẻ mặt có chút nặng nề.

Hắn từng nói sẽ bảo vệ tốt Lạc Dương, nhưng hôm nay, thành Lạc Dương lại suýt chút nữa đã trở thành phế tích.

- Tất cả đã được sắp xếp ổn thỏa. Ngài có muốn đích thân tham gia tang lễ không ạ?

A Sinh hỏi.

- Có.

Vẻ mặt An Thiên Tá nghiêm túc gật đầu.

- Còn nữa, đây là danh sách quân công do cấp dưới trình lên. Hầu hết đều không có vấn đề gì, chỉ là có nhiều sinh viên của Học viện Tịch Dương tham gia chiến đấu, cấp dưới cũng báo cáo rằng trong số đó có ba người được Phó thống đốc Tần tự mình điền thêm vào, có điều…

A Sinh nói đến đây thì dừng lại một chút.

- Có điều cái gì?

An Thiên Tá hỏi.

- Có điều ba sinh viên đó không đến quân bộ báo danh, cho nên bên quân bộ không biết tên của họ là gì. Phó thống đốc Tần chỉ ghi là "ba sinh viên" chứ không ghi tên.

A Sinh nói.

- Nếu họ không đến quân bộ, chứng tỏ họ không quan tâm đến phần thưởng. Họ không báo danh thì thôi, tại sao chú Tần lại cố ý ghi thêm ba người họ vào làm gì? Chắc chắn có lý do gì đó.

An Thiên Tá suy tư nói.

- Đốc quân anh minh. Ba sinh viên này đã hỗ trợ quân đội Liên bang chúng ta phá hủy 16 giếng nhện, giúp toàn quân giảm bớt thương vong rất nhiều. Các sĩ quan cấp dưới đều hy vọng có thể báo tên họ lên, nhưng lại không ai biết tên họ là gì.

- Phó thống đốc Tần biết chuyện này nên đã cố ý ghi họ vào. Tôi cũng hy vọng chúng ta có thể tra ra tên của họ để tiến hành khen thưởng.

A Sinh nói.

- Giới trẻ bây giờ có tinh thần trách nhiệm với xã hội như vậy không nhiều. Có thể làm được như thế, thực sự rất đáng khen ngợi. Cậu cố gắng tìm ra họ, sau đó tổ chức một đại hội tuyên dương tại Học viện Tịch Dương. Ta muốn đích thân trao phần thưởng cho họ, lấy họ làm tấm gương điển hình.

An Thiên Tá nghe vậy, khẽ gật đầu nói.

- Vâng, thưa Đốc quân.

A Sinh đáp lời, ghi lại chuyện này.

Cả hai rõ ràng đều không nhận ra trong ba người đó có Chu Văn, bởi vì họ quá hiểu cậu ta. Chu Văn rõ ràng không phải là người thích mạo hiểm.

Người dám đi sâu vào sào huyệt của lũ nhện phải là kiểu thanh niên nhiệt huyết sôi trào, mà tính cách của Chu Văn lại rõ ràng thuộc tuýp lạnh lùng, trầm ổn.

Khi Chu Văn trở lại ký túc xá, trong đầu vẫn hiện lên hình ảnh nhát kiếm kinh diễm của An Thiên Tá.

- Xem ra khoảng cách giữa mình và An Thiên Tá vẫn còn rất xa. Khó trách Lan Thơ nói phải thăng cấp lên đỉnh phong Sử Thi rồi mới đi khiêu chiến An Thiên Tá, quả nhiên là có lý.

Chu Văn cũng hy vọng một ngày nào đó mình có thể đạt đến trình độ như vậy.

Đương nhiên, chỉ ao ước thôi thì vô dụng. Vì vậy, Chu Văn cầm chiếc điện thoại bí ẩn lên, tiếp tục cày phó bản để nhanh chóng nâng cao thực lực bản thân.

Chu Văn chưa kịp vào phó bản, con linh dương đã lại kéo áo cậu. Chu Văn biết tỏng nó muốn gì, liền lấy thịt bò kho tương trong không gian hỗn độn ra đưa cho nó.

Lúc lấy thịt bò kho tương, Chu Văn mới để ý thấy một sợi dây chuyền nằm bên cạnh. Lúc này cậu mới nhớ ra đó là sợi dây chuyền lấy được từ Ước Hàn.

Ước Hàn đeo sợi dây chuyền này mới có thể miễn nhiễm Thái Âm Phong của Ba Tiêu Tiên. Mặc dù một phần nguyên nhân là do cấp bậc của Ba Tiêu Tiên còn thấp, nhưng không thể phủ nhận năng lực của sợi dây chuyền này, nó có hiệu quả khắc chế hệ Phong rất mạnh.

Có điều, ở Lạc Dương gần như không có Dị thứ nguyên sinh vật hệ Phong, nên từ khi lấy được chiếc vòng cổ này, Chu Văn vẫn chưa có đất dụng võ.

Cậu cầm chiếc vòng cổ lên, thấy viên bảo thạch được khảm phía trên dường như có một luồng gió xoáy đang chuyển động bên trong, trông khá thần kỳ.

Ba Tiêu Tiên đang bay lượn gần đó, sau khi thấy Vòng Cổ Nữ Thần Gió thì liền bay tới chỗ Chu Văn, cầm lấy chiếc vòng trên tay cậu, đôi mắt long lanh đáng thương nhìn Chu Văn, miệng phát ra những âm thanh mà cậu nghe không hiểu, cũng không biết cô bé muốn gì.

- Cô muốn sợi dây chuyền này à?

Chu Văn nhìn Ba Tiêu Tiên hỏi.

Ba Tiêu Tiên vội vàng gật đầu, ánh mắt tràn đầy mong đợi nhìn Chu Văn.

- Cô muốn nó làm gì? Vòng cổ to thế này, cô đeo cũng không vừa, ăn lại càng không được!

Chu Văn thuận miệng nói vậy.

Nhưng cậu vừa dứt lời, Ba Tiêu Tiên đã ôm lấy viên bảo thạch trên vòng cổ, cắn một miếng. Viên bảo thạch có luồng gió xoáy đang chuyển động bên trong cứ thế bị cô bé cắn một miếng rồi nuốt chửng vào bụng.

- Ê... ê... Tôi chỉ đùa thôi mà... Cô ăn thật đấy à...

Chu Văn đau lòng muốn chết, đây là bảo bối có thể miễn nhiễm sát thương hệ Phong, cậu còn định dùng nó để đi Thành Thiên Không đấy.

Hầu hết Dị thứ nguyên sinh vật ở Thành Thiên Không đều thuộc hệ Phong, có sợi dây chuyền này, Chu Văn mới có thể tha hồ vào đó chém giết.

Bây giờ viên bảo thạch đã bị Ba Tiêu Tiên nuốt mất, không biết chiếc vòng cổ còn tác dụng nữa không.

Ba Tiêu Tiên lộ vẻ mặt ngơ ngác nhìn Chu Văn, không hiểu tại sao rõ ràng là Chu Văn bảo cho cô bé ăn viên bảo thạch, mà giờ vẻ mặt cậu lại đau khổ như vậy.

Có điều, vẻ mặt này không kéo dài bao lâu. Sau khi Ba Tiêu Tiên nuốt viên bảo thạch, cơ thể cô bé bắt đầu tỏa ra từng luồng khí. Những luồng khí này có thể nhìn thấy bằng mắt thường, chúng quấn quanh Ba Tiêu Tiên và chiếc Quạt Ba Tiêu xoay tròn. Gió thổi càng lúc càng mạnh, dần dần có xu hướng hình thành một cơn lốc xoáy.

Bàn ghế trong phòng đều bị cuốn bay lên. Nếu cứ tiếp tục thế này, e là cô bé sẽ cuốn phăng cả căn nhà này lên trời mất.

Chu Văn vội vàng thu Ba Tiêu Tiên vào không gian hỗn độn, trong lòng thầm kinh ngạc:

- Chẳng lẽ Ba Tiêu Tiên sắp tiến hóa? Cô bé đang là cấp Truyền Kỳ, nếu tiến hóa nữa chẳng phải sẽ lên cấp Sử Thi sao?

Cơn lốc bên trong không gian hỗn độn kéo dài không dứt. Ý thức của Chu Văn tiến vào trong, chỉ thấy một vòi rồng khổng lồ chứ không thấy bóng dáng Ba Tiêu Tiên đâu.

Cơn lốc ngày càng dữ dội, xem ra trong chốc lát sẽ không thể dừng lại được.

Căn phòng bừa bộn khắp nơi, Chu Văn không khỏi khẽ lắc đầu, bắt tay dọn dẹp đồ đạc trên mặt đất. Vừa dọn dẹp được một lúc thì điện thoại di động vang lên.

- Tiểu Văn, chị hỏi em chuyện này, trước đây ba có đưa cho em thứ gì đặc biệt không?

Giọng Âu Dương Lam truyền đến từ trong điện thoại.

- Trước đây em thường xuyên đến nhà Hiệu trưởng ăn cơm, nhưng thầy chưa bao giờ đưa em thứ gì cả. Lam tỷ, có chuyện gì vậy ạ?

Chu Văn nghe ngữ khí của Âu Dương Lam có vẻ hơi lạ.

- Bên chị vừa liên lạc được với đội khảo sát, họ nói đã mất liên lạc với ba rồi. Chị định đến Trác Lộc một chuyến xem tình hình thế nào. Trong thời gian chị không có ở đây, em phải tự chăm sóc bản thân cho tốt. Nếu có chuyện gì thì cứ tìm A Sinh, cậu ấy sẽ giúp em.

Âu Dương Lam nói vội vài câu, Chu Văn còn chưa kịp hỏi gì thêm thì cô đã cúp máy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!