Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 25: CHƯƠNG 23: CHO NGƯƠI HAI PHÚT

- Tên nhát gan.

Từ Miên Đồ khẽ mắng một tiếng, không thèm để ý tới Chu Văn nữa mà đuổi thẳng theo bọn Lý Huyền.

Chu Văn cũng chẳng bận tâm. Hắn cũng muốn giúp Lý Huyền, nhưng giờ có đuổi theo cũng chẳng giúp được gì.

Giang Hạo và Lý Huyền đều có Phối sủng cấp Truyền kỳ, còn hắn thì không. Giờ mà gặp Khô Cốt tướng quân thì chỉ có nước chết, chi bằng vào game tìm cách đối phó trước, biết đâu lại có tác dụng.

Sở dĩ Chu Văn muốn giúp Lý Huyền là vì hắn hiểu rõ, sau khi Giang Hạo giết được Lý Huyền, chắc chắn sẽ đến giết hắn và Từ Miên Đồ để diệt khẩu.

Ngay từ lúc Giang Hạo tấn công Lý Huyền, hắn đã quyết tâm không để lại người sống. Nếu giết được Lý Huyền, hắn tuyệt đối sẽ không tha cho Chu Văn.

Vì vậy, Chu Văn giúp Lý Huyền cũng chính là giúp bản thân mình.

Có điều, bây giờ muốn giúp cũng vô ích. Uy năng của Phối sủng cấp Truyền kỳ không phải là thứ hắn hiện tại có thể chống lại. Bất kể là Giang Hạo hay Khô Cốt tướng quân, hắn đều khó có đường sống.

Chu Văn vừa thong thả đi về phía trước, vừa điều khiển nhân vật tí hon lao sâu vào trong Cổ Hoàng thành.

Hắn không biết sau khi Lý Huyền và Giang Hạo chạm trán Khô Cốt tướng quân thì sẽ ra sao, nên muốn chuẩn bị trước một chút.

Nhân vật tí hon mà Chu Văn điều khiển còn chưa gặp được Khô Cốt tướng quân thì từ sâu trong cổ thành đã vọng tới tiếng gầm khát máu:

- Thề chết giữ thành… thề chết giữ thành…

Chu Văn hơi biến sắc, giọng nói này rõ ràng không phải của Giang Hạo hay Lý Huyền. Nhưng khi chơi game, hắn cũng đâu có thấy Khô Cốt tướng quân gào lên như vậy.

Ý nghĩ đó chỉ thoáng qua, Chu Văn lập tức lấy lại bình tĩnh, tiếp tục tập trung vào điện thoại.

Hoàn cảnh xung quanh hoàn toàn không ảnh hưởng đến suy nghĩ của hắn. Nhân vật tí hon nhanh chóng tìm được Khô Cốt tướng quân, trải qua nhiều lần thất bại, hắn đã nắm được kha khá về thực lực của nó.

Hắn biết rõ, thực lực của mình không đủ để đối đầu với đối phương, đặc biệt là về tốc độ, hắn thua kém quá nhiều, ngay cả việc né tránh cũng vô cùng khó khăn.

"Mọi mặt của Khô Cốt tướng quân đều mạnh hơn mình, tám chín phần mười là sinh vật cấp Truyền kỳ, muốn chống lại nó là không thể. Nhưng cũng không phải hoàn toàn không có cơ hội. Cốt thương của nó quá dài, không hợp cận chiến, mà con ngựa Khô Cốt nó cưỡi cũng ảnh hưởng đến góc độ tấn công, nên chắc chắn sẽ có điểm mù..."

Chu Văn điều khiển nhân vật tí hon một lần nữa nghênh chiến Khô Cốt tướng quân để kiểm chứng suy đoán của mình.

Ngay khi Khô Cốt tướng quân xông tới, Chu Văn liền điều khiển nhân vật tí hon lao lên, lăn một vòng rồi lách xuống dưới bụng bên trái của con Khô Cốt mã.

Hắn chớp thời cơ cực nhanh. Mặc dù Khô Cốt tướng quân có cả sức mạnh lẫn tốc độ, nhưng vì bị tọa kỵ hạn chế nên không thể thu thương về kịp.

Chờ đến khi Khô Cốt tướng quân lần nữa giơ thương đâm xuống, Chu Văn đã lăn sang phía bên kia của con Khô Cốt mã.

Khô Cốt mã không phải là bản thân Khô Cốt tướng quân, nó chỉ là tọa kỵ. Dù phối hợp ăn ý đến đâu cũng khó mà hoàn hảo tuyệt đối, điều này đã tạo cho Chu Văn một chút hy vọng và cơ hội sống sót.

Đáng tiếc, Khô Cốt tướng quân quá mạnh. Chu Văn phải không ngừng di chuyển quanh con Khô Cốt mã mới có thể tránh bị ngọn thương đâm trúng, hoàn toàn không có cơ hội phản kích.

Thế nhưng chỉ duy trì được chưa đầy ba mươi giây, nhân vật tí hon đã bị Khô Cốt tướng quân ghim chặt xuống đất, máu tươi nhuộm đỏ màn hình, chết ngay tại chỗ.

Nhìn màn hình tối đen, Chu Văn cẩn thận phân tích lại tình huống vừa rồi.

Bên tai vẫn vọng tới tiếng va chạm, Chu Văn liền rẽ sang một con đường khác, lập tức thấy trên một nền đài bằng đá, Lý Huyền và Giang Hạo đang giao chiến ác liệt.

Khô Cốt tướng quân ngoài đời thực cũng đã xuất hiện. Nó khoác hồng bào, cưỡi trên con Khô Cốt mã to lớn, thân thể trắng như ngọc, cây cốt thương đầy gai ngược, hốc mắt rực lên ngọn lửa ma quái, trông vô cùng uy mãnh.

Tạo hình của Khô Cốt tướng quân ngoài đời hoàn toàn khác với trong game, suýt nữa thì Chu Văn đã không nhận ra.

Điều càng khiến Chu Văn thấy kỳ quái hơn là Khô Cốt tướng quân cưỡi ngựa xông pha loạn xạ, nhưng mục tiêu lại chỉ nhắm vào Lý Huyền, còn Giang Hạo đứng ngay bên cạnh thì bị nó xem như không khí, từ đầu đến cuối không hề tấn công dù chỉ một lần.

- Lạ thật, tại sao Khô Cốt tướng quân chỉ tấn công mỗi Lý Huyền?

Thấy Lý Huyền bị thương, chật vật chống đỡ, chỉ có thể vừa đánh vừa lùi, Chu Văn không khỏi nhíu mày.

Nhưng khi hắn chuyển tầm mắt sang quan sát Giang Hạo, trong lòng lập tức hiểu ra phần nào.

Trên người Giang Hạo, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một bộ cốt giáp bảo vệ ngực, những dải xương sườn màu xanh lục xuyên qua lớp áo, che kín ngực và lưng, trông có chút quỷ dị.

- Xem ra việc Khô Cốt tướng quân không tấn công Giang Hạo có liên quan đến bộ cốt giáp kia.

Chu Văn biết thứ đó hẳn là do Phối sủng biến thành, chỉ là không biết đó là loại Phối sủng gì.

Miệng lưỡi Từ Miên Đồ tuy độc địa, nhưng bản tính không tồi, dù thấy Lý Huyền gặp nguy hiểm, cậu ta vẫn thực sự xông lên giúp đỡ.

Chẳng qua kết quả thì không cần nghĩ cũng biết. Vừa mới đối mặt, cậu ta đã bị Khô Cốt tướng quân dùng một thương quét bay, lăn dài trên nền đá, đập mạnh vào một bức tường gạch xanh mới dừng lại.

Từ Miên Đồ co người lại như con tôm, hai tay ôm chặt bụng, miệng trào máu tươi, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, vẻ mặt đau đớn đến tột cùng.

- Không cần vội đi chết như thế. Đợi giết xong Lý Huyền, ta sẽ tiễn ngươi lên đường.

Giang Hạo lạnh lùng nói, chủy thủ trong tay quỷ mị đâm về phía yếu hại của Lý Huyền.

Lúc này, Lý Huyền chẳng khác nào một chọi hai. Hơn nữa, hắn vốn không phải cấp Truyền kỳ thực thụ, chẳng qua chỉ dựa vào Phối sủng Huyền Giáp sĩ cấp Truyền kỳ để chiến đấu, chống đỡ vô cùng gian nan. Bộ Huyền Giáp trên người đã tổn hại nhiều chỗ, máu tươi rỉ ra.

Có điều, Lý Huyền tính cách kiên nghị, dù rơi vào nghịch cảnh như vậy vẫn giữ được cái đầu lạnh, tránh được phần lớn các đòn tấn công chí mạng.

Đáng tiếc, dù sao Lý Huyền cũng không phải cấp Truyền kỳ thực thụ, so với Khô Cốt tướng quân đã kém hơn một bậc, lại còn bị Giang Hạo chực chờ tấn công, mỗi giây mỗi phút đều đầy rẫy nguy hiểm. Nếu không phải lực phòng ngự của Huyền Giáp sĩ đủ mạnh, cộng thêm Tiên Thiên Bất Bại thần công có khả năng tạm thời cầm máu, chỉ sợ hắn đã sớm bỏ mạng.

Chu Văn chỉ quan sát một lát, rồi đột nhiên lên tiếng hỏi Lý Huyền:

- Lý Huyền, nếu ta giúp ngươi cầm chân Khô Cốt tướng quân, ngươi cần bao lâu để giải quyết Giang Hạo?

Lời Chu Văn vừa thốt ra khiến cả ba người Lý Huyền, Giang Hạo, và cả Từ Miên Đồ đang ôm bụng cũng phải ngẩn người. Trận chiến hiện tại đã không phải là thứ mà cấp Phàm Thai có thể can thiệp, càng không phải nơi dành cho một học sinh cấp ba.

Từ Miên Đồ cảm thấy Chu Văn điên rồi. Đáng tiếc hắn đã không còn sức mở miệng, nếu không nhất định sẽ chế nhạo Chu Văn vài câu.

Giang Hạo thì khác. Mặc dù không cho rằng Chu Văn bị điên, nhưng hắn cũng nghĩ Chu Văn nhảy vào cũng chẳng làm nên trò trống gì, nhiều lắm chỉ là nộp thêm một mạng.

- Hai phút, ta cần hai phút!

Lý Huyền vừa liều mạng chống đỡ, vừa hét lớn không chút do dự.

- Được, ta cho ngươi hai phút.

Chu Văn cất điện thoại, sải bước tiến vào chiến trường.

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Vân

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!