Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 260: CHƯƠNG 257: CHIẾN TRƯỜNG CỔ XƯA

Liên bang đã phái vài đợt người đi vào tìm kiếm tung tích của họ, nhưng dị biến trong Chiến trường Cổ xưa quá nhiều, không ít người đã bỏ mạng bên trong mà vẫn không tìm thấy dấu vết gì. Sau này, Liên bang vì e ngại tổn thất nên đã ngừng cử người vào.

Khi Âu Dương Lam đến, quân đội Liên bang chỉ còn canh gác bên ngoài Chiến trường Cổ xưa chứ không tiếp tục phái người vào trong.

Ban đầu, Âu Dương Lam vốn định chờ A Sinh đến, nhưng bên trong Chiến trường Cổ xưa đột nhiên đổ mưa máu. Sợ lão hiệu trưởng ở bên trong không cầm cự nổi, Âu Dương Lam đã dẫn người vào Chiến trường Cổ xưa trước.

Theo tư liệu hiện có, chỉ cần không để mưa máu dính vào da thịt thì hẳn sẽ không có vấn đề gì lớn. Tuy nhiên, bên trong Chiến trường Cổ xưa không chỉ có mỗi thứ quái dị này.

Nơi lão hiệu trưởng đóng quân có một di tích cổ xưa, vốn là đối tượng nghiên cứu của ông. Sau này, khi quân đội Liên bang đến nơi, họ phát hiện rất nhiều người đã chết tại di tích nhưng không tìm ra được nguyên nhân.

Âu Dương Lam muốn tìm lão hiệu trưởng thì chắc chắn sẽ đến nơi đó đầu tiên. A Sinh sợ Âu Dương Lam sẽ gặp nguy hiểm, nếu cô có mệnh hệ gì, hắn thật không biết phải ăn nói thế nào với An Thiên Tá và An Tĩnh.

Xe chạy rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến lối vào Chiến trường Cổ xưa. Cảnh tượng trước mắt khiến sắc mặt đám người Tửu Gia trở nên nặng nề hơn vài phần.

Một dòng sông hung hãn chảy xiết ngăn cách hai bên. Bờ bên này là trời quang mây tạnh, còn bờ đối diện lại là mây đen kịt giăng kín bầu trời, mưa máu bay lất phất. Hai bên bờ sông tựa như hai thế giới hoàn toàn khác biệt.

Nước sông đỏ ngầu như máu, gào thét cuồn cuộn chảy về hạ nguồn, không biết điểm cuối cùng là nơi đâu.

- Trước kia đâu có con sông này?

A Sinh vừa nhìn bản đồ trong tài liệu vừa nói.

- Đây là con sông Huyết Hà hình thành sau trận mưa máu. Trước đó mưa rất to, bây giờ đã nhỏ đi nhiều rồi.

- Chuẩn bị qua sông, tiến vào Chiến trường Cổ xưa.

A Sinh ra lệnh cho người phân phát áo mưa chuyên dụng cho đám người Tửu Gia.

Một bên, Tửu Gia vừa mặc chiếc áo mưa được chế tạo đặc biệt, vừa nhìn cơn mưa máu lẩm bẩm:

- Truyền thuyết kể rằng, thời cổ đại, Hoàng Đế đại chiến với Xi Vưu. Xi Vưu yếu thế hơn nên đã mời Vũ Sư và Phong Bá đến trợ chiến, triệu hồi gió lốc bão bùng, đánh cho quân của Hoàng Đế tan tác. Cơn mưa này mang sắc máu, là điềm báo chẳng lành.

Chu Văn cũng biết đây là Chiến trường Cổ xưa, nhưng thời đại đó xa xưa quá rồi, hắn cũng chỉ nghe loáng thoáng vài câu truyền thuyết chứ không hiểu rõ tình hình cụ thể.

Có điều, cái tên Vũ Sư thì hắn từng nghe qua. Vũ Sư là vị thần cai quản gió mưa của trời đất, cũng có người nói Vũ Sư là do một con Xích Long hóa thành. Tóm lại là có đủ loại truyền thuyết, nhưng cũng chỉ để nghe cho biết chứ không thể xem là thật.

- Văn thiếu gia, trước khi tôi đưa được Phu nhân trở về, cậu tuyệt đối không được bước chân vào Chiến trường Cổ xưa.

Trước khi dẫn người vào, A Sinh cố ý dặn dò Chu Văn, tuyệt đối không được đi vào.

- Anh yên tâm, tôi sẽ chờ anh đưa Lam tỷ về.

Chu Văn đang vội đi tìm đồ án nhỏ, nơi này không có cổng thành hay bia đá gì cả, hắn sợ rằng sẽ không tìm được.

- Lữ doanh trưởng, hãy bảo vệ Văn thiếu gia, bất kể xảy ra chuyện gì cũng phải đảm bảo cậu ấy toàn mạng. Và nữa, tuyệt đối không cho cậu ấy qua sông.

A Sinh dặn dò viên sĩ quan.

- Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!

Lữ Vân Tiên nghiêm trang chào kiểu nhà binh, lớn tiếng cam đoan.

Lúc này A Sinh mới dẫn người vượt qua sông máu, bóng dáng họ nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.

Chu Văn không có thời gian để ngẩn người, hắn quay người đi dọc theo bờ sông máu, hướng về phía thượng nguồn. Hắn phải tìm được đồ án nhỏ, chỉ có như vậy mới có thể giúp được một tay.

- Lão hiệu trưởng, Lam tỷ, hai người nhất định không được xảy ra chuyện gì đấy!

Chu Văn rảo bước nhanh hơn.

- Văn thiếu gia, cậu định đi đâu?

Lữ Vân Tiên vội vàng tiến lên chặn đường Chu Văn.

Theo hắn thấy, một học sinh như Chu Văn căn bản không nên đến nơi thế này, ngoài việc gây thêm phiền phức ra, hắn thật sự không nghĩ ra Chu Văn có thể làm được gì.

- Tôi muốn đi dạo một vòng quanh đây.

Chu Văn nói.

- Không được, An phó quan giao cho tôi nhiệm vụ bảo vệ an toàn cho cậu, không thể để cậu xảy ra mệnh hệ gì được. Mời Văn thiếu gia lập tức cùng tôi trở về khu đóng quân.

Lữ Vân Tiên nói.

- An phó quan bảo anh bảo vệ tôi, chứ không phải hạn chế tự do của tôi. Nếu anh không làm được thì đổi người khác đi.

Chu Văn nói xong liền lách qua Lữ Vân Tiên, tiếp tục đi về phía thượng nguồn.

Lữ Vân Tiên khẽ nhíu mày, nhưng vẫn dẫn theo vệ binh đi theo sau. Mặc dù không ưa gì Chu Văn, nhưng mệnh lệnh A Sinh đã giao, hắn bắt buộc phải hoàn thành.

Chu Văn đi phía trước, Lữ Vân Tiên dẫn người theo sau không xa. Thấy Chu Văn vừa đi vừa dừng, còn cầm điện thoại di động ra chụp ảnh khắp nơi như đang đi du lịch.

Cứ như vậy, không chỉ Lữ Vân Tiên mà cả những vệ binh kia cũng thấy chướng mắt. Nếu không phải mệnh lệnh bắt buộc của A Sinh, bọn họ chẳng đời nào muốn đi theo một người như Chu Văn.

- Tình hình nước sôi lửa bỏng thế này, ai nấy đều đang liều mạng, còn cậu ta thì hay rồi, vẫn có tâm trạng thảnh thơi đứng đây chụp ảnh.

Một tên vệ binh khó chịu nói.

Một vệ binh khác cũng tiếp lời:

- Sớm biết thế này, tôi thà theo An phó quan qua sông vào Chiến trường Cổ xưa liều mạng cứu người, còn hơn phải chịu cái cảnh bực mình này.

- Bớt lời lại.

Lữ Vân Tiên ngăn bọn họ lại.

Mặc dù hắn cũng không ưa Chu Văn, nhưng quân nhân là quân nhân, phải tuyệt đối phục tùng nhiệm vụ một cách vô điều kiện.

Chu Văn đương nhiên cũng nghe được những lời bàn tán của mấy người lính kia, nhưng hắn không có cách nào giải thích được.

Đi dọc theo bờ sông hơn mười dặm, hắn vẫn không phát hiện ra đồ án nhỏ, chiếc điện thoại thần bí cũng không có phản ứng gì.

Phía trước đã gần đến một vùng núi. Theo tài liệu, vùng núi này cũng thuộc phạm vi của Dị thứ nguyên lĩnh vực, bên trong cũng bị bao phủ bởi mây đen và mưa máu. Chu Văn không tìm được đồ án nhỏ, đành phải tiếp tục tìm kiếm xung quanh.

Đám người Lữ Vân Tiên vốn tưởng vị thiếu gia này cuối cùng cũng chịu quay về, nhưng ai ngờ Chu Văn chỉ quay lại vị trí ban đầu rồi tiếp tục đi về phía hạ nguồn, hoàn toàn không có ý định trở về.

- Văn thiếu gia, thời gian không còn sớm nữa, trời sắp tối rồi. Chúng ta cần phải trở về, nếu cậu muốn, sáng mai chúng ta lại đi tiếp.

Lữ Vân Tiên nói.

- Trời vẫn chưa tối hẳn, đi thêm một lát nữa đi.

Chu Văn không muốn lãng phí một giây phút nào. Tìm được đồ án nhỏ sớm hơn một chút, hắn sẽ có thêm một phần sức mạnh, cơ hội cứu được lão hiệu trưởng cũng lớn hơn.

Lữ Vân Tiên không khỏi nhíu mày, nhưng thấy Chu Văn vẫn tiếp tục đi về phía hạ nguồn, hắn cũng đành dẫn người theo sau, sắc mặt càng lúc càng khó coi, lạnh lùng không nói một lời.

Chu Văn biết đám người Lữ Vân Tiên đang không vui, nhưng hắn coi như không thấy, tiếp tục đi xuống hạ nguồn tìm kiếm đồ án nhỏ, trong lòng không ngừng thầm cầu nguyện:

- Lạy trời lạy đất, nhất định phải có đồ án nhỏ đấy!

Nhưng thời gian trôi qua, Chu Văn càng lúc càng lo lắng. Mặt trời sắp lặn hẳn, mà hắn vẫn chưa tìm được đồ án nhỏ.

Ngay lúc Chu Văn đang hoài nghi nơi này không có đồ án nhỏ, chiếc điện thoại trong túi đột nhiên rung lên. Chu Văn lập tức mừng thầm trong bụng, vội vàng lấy điện thoại thần bí ra chiếu xung quanh.

- Thấy rồi!

Chu Văn nhìn thấy một đồ án nhỏ trên tấm bia đá mục nát, kích động đến mức suýt rơi nước mắt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!