Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 265: CHƯƠNG 262: DI TÍCH CHIẾN TRƯỜNG

Chu Văn chẳng nói chẳng rằng, triệu hồi ngay Âm Dương Tử Khí Linh Đang, nhắm thẳng vào luồng hắc khí.

Luồng hắc khí bị hút vào như thác lũ, tất cả đều chui tọt vào trong Âm Dương Tử Khí Linh Đang. Trong nháy mắt, toàn bộ hắc khí đã bị hút sạch sành sanh.

Con quái vật có vẻ hơi hoang mang, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, cứ ngơ ngác trừng mắt nhìn Âm Dương Tử Khí Linh Đang. Chu Văn cầm chuông lên lắc lắc, ra vẻ trêu chọc nó.

Bên trong Âm Dương Tử Khí Linh Đang lập tức tuôn ra luồng hắc khí ngút trời, bao trùm lấy thân thể con quái vật. Hắc khí vừa dính lên lớp vảy của nó đã lập tức thẩm thấu vào trong, chỉ trong chớp mắt, con quái vật đã đổ gục xuống đất.

- Vãi chưởng, hắc khí này bá đạo thật!

Chu Văn thầm kinh hãi, nhìn kỹ lại mới phát hiện con quái vật kia vẫn chưa chết hẳn, chỉ ngủ thiếp đi mà thôi.

Khi con quái vật ngủ say, Mệnh hồn của nó dường như mất đi sự khống chế, lơ lửng bất động trên đỉnh đầu.

Thấy cơ hội tốt như vậy, Chu Văn sao có thể bỏ lỡ. Hắn cầm Bá Vương thương xông tới, đâm một nhát vào bụng con quái vật.

Kỹ năng Không Gì Không Đánh Được phát huy tác dụng, mũi thương trực tiếp đâm thủng bụng nó, máu đen chảy lênh láng khắp đất.

Không biết luồng hắc khí kia thuộc loại sức mạnh gì mà con quái vật bị chảy máu, bụng thủng một lỗ lớn như vậy mà không hề có chút phản ứng nào, vẫn ngủ say như chết, khiến Chu Văn không khỏi âm thầm kinh hãi.

Đương nhiên Chu Văn chẳng có lòng từ bi gì với nó, hắn đâm thêm một thương nữa, xuyên thủng đầu nó. Con quái vật cuối cùng cũng bị giết chết, Mệnh hồn Hắc long theo đó cũng tan biến.

Trong trò chơi hiện lên thông báo: “Giết sinh vật cấp Sử Thi - Si, phát hiện Kết tinh thứ nguyên.”

Chu Văn thấy viên kết tinh rơi ra là một viên kết tinh lực lượng 32 điểm. Mặc dù thuộc tính rất cao, nhưng giới hạn của Chu Văn bây giờ chỉ có 21 điểm, cao hơn nữa cũng vô dụng.

Hấp thụ viên kết tinh lực lượng 32 điểm khiến Chu Văn cảm thấy sức lực tràn trề, mọi mệt mỏi trước đó đều biến mất sạch sẽ, nhưng chỉ số lực lượng vẫn không tăng, vẫn là 21 điểm.

“Nếu Quỷ quái Si đã xuất hiện, chắc hẳn cũng phải có Mị mới đúng, không biết Mị là dạng sinh vật gì nhỉ.”

Lúc này, Chu Văn lại nổi lên lòng hiếu kỳ.

Có điều hắn cũng không rảnh rỗi đến mức cố ý đi tìm Mị, cứ thế dầm mình trong mưa máu đi tìm di tích, không bao lâu sau lại gặp một con Quỷ quái khác.

Có Hắc Ám Y Sư khắc chế nên việc giết nó rất nhẹ nhàng, chỉ rớt ra một viên Kết tinh Độc tố và một viên Kết tinh Tốc độ, đối với Chu Văn hiện tại thì chẳng có tác dụng gì.

Trên đường tiến đến di tích, quả nhiên hắn gặp thêm mấy con Thủy quỷ và Si, nhưng không hề thấy bóng dáng của Mị, cũng chẳng rớt ra được món đồ nào tốt.

Sau một đêm khổ chiến, cuối cùng Chu Văn cũng đến được vị trí di tích trên bản đồ.

Cách đó không xa là một khu di tích với vài đoạn cột đá vỡ nát và những bức tường đổ. Chu Văn không vội vàng để nhân vật tí hon đi qua.

Hắn lấy tài liệu An Sinh đưa ra, xem kỹ lại một lần nữa. Theo tài liệu, sau khi nhóm chuyên gia thám hiểm mất tích, Liên bang đã phái mấy đội vào trong di tích tìm kiếm Âu Dương Đình và nhóm của ông.

Nhưng sau khi họ tiến vào di tích, tất cả đều chết một cách khó hiểu, ngay cả cường giả cấp Sử Thi cũng không ngoại lệ, đến nay vẫn chưa tìm ra nguyên nhân.

Cũng vì lý do này mà họ cho rằng nhóm của lão hiệu trưởng Âu Dương đều đã chết cả bên trong, nên không phái người đi cứu viện nữa, mãi đến khi nhà họ An biết tin và chạy đến.

Chu Văn đứng từ xa quan sát khu di tích, muốn tìm kiếm dấu vết gì đó, nhưng ngoài một số ký hiệu từ thời thượng cổ ra thì hắn không thể tìm ra được manh mối nào.

“Vẫn phải lấy mạng ra dò đường thôi.”

Chu Văn triệu hồi Hắc Ám Y Sư và Quỷ Tân Nương, lại thêm Tam Nhãn Kim Cương Lực Sĩ và Kim Tinh Giáp Thú cùng nhau tiến vào di tích, còn nhân vật tí hon thì ở lại bên ngoài.

Tam Nhãn Kim Cương Lực Sĩ và Kim Tinh Giáp Thú đều là tanker siêu cấp, Quỷ Tân Nương là thể Quỷ hồn, Hắc Ám Y Sư là Phối sủng cấp Sử Thi. Chu Văn muốn xem tình hình bên trong thế nào, nhờ đó tìm ra thứ sức mạnh đáng sợ ẩn giấu bên trong là gì.

Bốn Phối sủng thận trọng tiến vào di tích, từ từ đi về phía trước thăm dò.

Vừa mới đi được vài bước, chỉ nghe một tiếng “rắc”, đầu của Tam Nhãn Kim Cương Lực Sĩ bay lên không, thân thể đổ vật xuống đất.

“Giống hệt như trong tài liệu, bị chặt đầu chết ngay lập tức.”

Chu Văn khẽ nhíu mày. Dù hắn đã quan sát vô cùng cẩn thận nhưng không hề thấy bất kỳ sinh vật nào xuất hiện, cũng không cảm nhận được luồng năng lượng nào. Cứ như thể có một đao phủ vô hình đã chém bay đầu của Tam Nhãn Kim Cương Lực Sĩ.

Rắc!

Trong lúc Chu Văn đang suy tư, đầu của Hắc Ám Y Sư cũng rơi xuống, chết ngay tại chỗ. Dù là Phối sủng cấp Sử Thi, nó cũng không có chút năng lực phản kháng nào, chết không kịp ngáp.

Chu Văn vẫn không thể tìm ra được manh mối gì, ngay cả Hắc Ám Y Sư chết như thế nào hắn cũng không phát hiện được.

Không lâu sau, Kim Tinh Giáp Thú cũng gặp kết cục tương tự, không có cơ hội phản ứng, chết tức tưởi. Chưa đến một nén nhang, ba Phối sủng của Chu Văn, trong đó có cả Phối sủng cấp Sử Thi Hắc Ám Y Sư, cứ thế bị xử lý không một tiếng động, chỉ còn lại mỗi Quỷ Tân Nương đang lơ lửng trên không.

Quỷ Tân Nương lại tiến về phía trước một đoạn nữa nhưng không bị chém đầu, điều này khiến Chu Văn không khỏi thầm vui mừng:

“Xem ra sức mạnh kia vô hiệu với sinh vật hệ Quỷ hồn.”

Chu Văn không dám tự mình tiến vào, nhưng có Quỷ Tân Nương, hắn có thể từ từ dò đường.

Ngay sau đó, Chu Văn không chần chừ nữa, để Quỷ Tân Nương tăng tốc, lần lượt thăm dò trong di tích, hy vọng có thể tìm ra được gì đó.

Không biết có phải vì sức mạnh trong di tích quá khủng bố hay không mà ngay cả yêu ma quỷ quái cũng không hề xuất hiện. Nơi đó hoàn toàn tĩnh mịch, ngoài cơn mưa máu không ngừng rơi xuống thì chỉ còn lại những công trình kiến trúc cổ xưa đổ nát.

Chu Văn điều khiển Quỷ Tân Nương, để nàng tìm kiếm dấu vết trong các công trình kiến trúc.

Đây là trò chơi, chắc chắn không thể tìm được dấu vết của nhóm lão hiệu trưởng, nhưng bọn họ không thể bốc hơi khỏi không khí được, nhất định đã đi vào một nơi nào đó. Chu Văn phải tìm ra được nơi đó.

Tại trụ sở, binh sĩ canh gác đột nhiên thấy một người trông như phát điên lao tới, vội vàng giơ súng lên đề phòng.

“Đứng lại! Không được tiến lên phía trước, nếu không chúng tôi sẽ nổ súng!”

Thấy người kia vẫn lao về phía mình, người lính vội vàng lên tiếng cảnh cáo.

Nhưng người kia không dừng lại, vẫn điên cuồng chạy tới.

Người lính định nổ súng cảnh cáo, nhưng đột nhiên phát hiện ra người kia mặc quân phục giống hệt bọn họ. Vì trên người dính quá nhiều máu nên gần như toàn bộ quân phục đã bị nhuộm thành màu đỏ sậm.

“Là Liễu Thành Chí… Anh ta không phải đã theo Lam phu nhân đến Chiến trường Viễn Cổ sao? Sao chỉ có một mình anh ta trở về, nhóm của Lam phu nhân đâu rồi?”

Một người lính nhìn kỹ, lập tức nhận ra người kia là ai, thầm giật mình, vội vàng chạy ra đón.

Liễu Thành Chí máu me khắp người, thấy hai người lính thì lập tức ngã quỵ xuống. Hai người lính vội vàng đỡ lấy anh ta.

“Mau… mau báo cho phó quan An… Phu nhân đang gặp nguy hiểm… phải đi cứu ngay… Nhanh lên, không thì không kịp nữa…”

Liễu Thành Chí ho ra máu, vội vàng nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!