Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 277: CHƯƠNG 274: TRỨNG PHỐI SỦNG

Lữ Vân Tiên vô cùng quyết đoán, lập tức tấn công Mị đang quỳ rạp trên mặt đất.

Ánh mắt Mị tràn ngập vẻ không cam lòng và nhục nhã, nhưng vẫn buộc phải dập đầu thêm lần nữa, đồng thời hét lớn:

– Đại nhân tha mạng!

Ngay sau tiếng hô, cơ thể Mị lập tức thoát khỏi sự trói buộc, bay vút ra sau, hóa thành một làn sương mù màu tím để né tránh Hỏa Diễm Mãnh Hổ Quyền.

Lần này Mị không xông tới nữa. Vẻ mặt nó đan xen đủ loại cảm xúc từ phẫn nộ, oán hận đến không cam lòng. Nó hung tợn liếc Chu Văn một cái rồi quay người bỏ chạy vào sâu trong cơn mưa máu, thoáng chốc đã biến mất không thấy tăm hơi.

– Ngươi cứ chờ đấy, ta nhất định sẽ quay lại!

Giọng nói của Mị vọng lại từ trong màn mưa máu, rồi dần dần tắt lịm.

Chu Văn ngồi phịch xuống cạnh Lữ Vân Tiên, thở hổn hển. Chuyện vừa rồi thật sự quá thót tim, khiến tim hắn đập loạn xạ, huyết áp tăng vọt, cảm giác như mạch máu sắp nổ tung đến nơi.

– Văn thiếu gia, đây rốt cuộc là bảo bối gì vậy? Sao lại kỳ quái đến thế?

Lữ Vân Tiên nhìn tờ giấy trắng trong tay Chu Văn với vẻ mặt kỳ quặc.

– Tôi làm sao mà biết được.

Chu Văn cầm tờ giấy trắng, ném lại vào trong hộp.

Hắn không nói cho Lữ Vân Tiên biết đây là tờ Bạch chỉ mà Vương Minh Uyên đưa cho. Bởi vì theo hắn biết, dù kiến thức của Vương Minh Uyên có thể được xưng là đại tông sư, nhưng tu vi của ông cũng chỉ thuộc hàng bình thường trong cấp Sử thi.

Vậy mà bây giờ, bốn chữ ông viết ra lại có thể trấn áp được một sinh vật dị thứ nguyên kinh khủng như Mị, khiến nó phải không ngừng dập đầu cầu xin tha mạng. Đây đâu phải là chuyện mà một cường giả cấp Sử thi bình thường có thể làm được, thật quá đáng sợ.

Về phần tại sao Vương Minh Uyên chỉ trấn áp mà không giết chết, thậm chí còn để lại một tia hy vọng sống, Chu Văn chỉ có thể đoán rằng Vương Minh Uyên không muốn hắn lạm dụng sức mạnh bên trong tờ Bạch chỉ, nên mới cố tình để lại hai chữ “cầu xin”, chừa cho sinh vật bị trấn áp một con đường sống.

Chu Văn không biết sức mạnh của bốn chữ này rốt cuộc mạnh đến đâu, nhưng ít nhất khi đối đầu với sinh vật cấp Sử thi, hắn đã có thêm một lá bùa hộ mệnh.

– Lữ doanh trưởng, chúng ta đi thôi.

Chu Văn nén cơn đau nhức từ vết thương trên người, đứng dậy.

– Cậu còn đi được không?

Lữ Vân Tiên vội vàng đỡ lấy Chu Văn.

– Không đi được cũng phải đi. Lão hiệu trưởng và Âu Dương Lam vẫn đang chờ khối Thạch khí này cứu mạng, nhất định phải đưa qua đó.

Chu Văn để Hắc Ám Y Sư cõng mình.

– Lão hiệu trưởng?

Lữ Vân Tiên hơi ngẩn ra, nhất thời không hiểu người Chu Văn đang nói là ai.

– Âu Dương lão tiên sinh chắc đang bị kẹt cùng chỗ với Âu Dương Lam.

Chu Văn trong lòng vẫn luôn tâm niệm người mình phải cứu là lão hiệu trưởng, những người khác chỉ là phụ, nên vừa rồi lỡ lời nói thẳng ra.

Lữ Vân Tiên không nghĩ nhiều, gật đầu nói:

– Lam phu nhân và Âu Dương lão tiên sinh rất có thể đều bị nhốt trong đường hầm, chúng ta mau đến đó thôi.

Hiện tại sức chiến đấu của Chu Văn rất yếu, nhưng hắn cũng không quá lo lắng, bởi vì trong Viễn Cổ chiến trường lúc này có lẽ chỉ có ba loại sinh vật dị thứ nguyên.

Hắc Ám Y Sư có thể khắc chế Quỷ quái, hắn còn có chiếc Âm Dương Tử Khí Linh Đang khắc chế được Si, lại thêm tờ Bạch chỉ trong tay, không sợ Mị đến gây rối.

Ít nhất là trước khi đến được di tích, bọn họ sẽ không gặp nguy hiểm quá lớn.

Điều Chu Văn lo lắng nhất bây giờ là không tìm thấy đám người A Sinh. Lỡ như họ đã tiến vào di tích rồi, thì dù hắn có cầm Thạch khí đến cũng vô dụng, e rằng phải tự mình xông vào di tích.

– Đợi một chút.

Chu Văn gọi Lữ Vân Tiên lại, rồi để Hắc Ám Y Sư cõng mình đi về phía con Thạch Si đã chết.

Trận chiến vừa rồi quá kịch liệt, Chu Văn không để ý xem Thạch Si có rơi ra thứ gì không.

Lữ Vân Tiên cũng quên mất chuyện này. Thấy Chu Văn đi lại bất tiện, anh ta vội vàng chạy tới, giúp dọn dẹp mấy tảng đá để tìm xem có viên kết tinh nào không.

Đột nhiên, mắt Lữ Vân Tiên sáng rực lên. Bên dưới một tảng đá là một quả Trứng phối sủng màu xám đá, to bằng nắm tay, trông như một viên sỏi đã được mài nhẵn.

– Trứng phối sủng!

Cả Chu Văn và Lữ Vân Tiên đều mừng rỡ.

Thạch Si mạnh như vậy, quả Trứng phối sủng mà nó đánh rơi, chỉ cần vận may không quá tệ, chắc chắn có thể ấp ra một thú sủng không hề yếu.

– Văn thiếu gia, ngài hãy cất kỹ quả Trứng phối sủng này đi. Nó không phải dạng tầm thường đâu. Sau này khi ngài lên cấp Sử thi, ấp nó ra chắc chắn sẽ là một trợ thủ đắc lực.

Lữ Vân Tiên đã chứng kiến sự lợi hại của Thạch Si nên biết chắc thú sủng này không thể xem thường.

Chu Văn gật đầu, nhận lấy quả Trứng phối sủng, sau đó để Hắc Ám Y Sư cõng mình tiếp tục lên đường.

Trời đất tối tăm, giữa màn mưa máu, Lữ Vân Tiên và Hắc Ám Y Sư một trước một sau cất bước. Lữ Vân Tiên đi trước mở đường, còn Hắc Ám Y Sư một tay cõng Chu Văn, một tay cầm ô che mưa chắn gió cho hắn.

Chu Văn cầm chiếc điện thoại thần bí, chiếu vào quả trứng của Thạch Si, quả nhiên thông tin của nó liền hiện ra.

Biến dị Thạch Si: Cấp Sử thi.

Mệnh cách: Thạch thú quỷ.

Mệnh hồn: Hóa thạch long tử.

Sức mạnh: 40.

Tốc độ: 34.

Thể chất: 40.

Nguyên khí: 40.

Kỹ năng thiên phú: Thạch Quang Nhãn, Thạch Mâu Trận.

Trạng thái đồng hành: Thạch Khải.

Đây là một thú sủng cực kỳ mạnh mẽ. Ba chỉ số thuộc tính đều đạt đến giới hạn 40 điểm của cấp Sử thi, lại còn có hai kỹ năng tấn công, cộng thêm Mệnh cách và Mệnh hồn bá đạo. Trừ khi gặp phải khắc tinh, nếu không ở cấp Sử thi, nó phải được xem là thú sủng hàng đầu.

Tuy nhiên, Nguyên khí của Chu Văn hiện tại không đủ để ấp quả Trứng phối sủng cấp Sử thi đỉnh cấp này, nên chỉ có thể cất nó vào không gian hỗn độn.

Chu Văn nằm bò trên lưng Hắc Ám Y Sư, lại lôi chiếc điện thoại thần bí ra tiếp tục cày phó bản. Có Hắc Ám Y Sư che mưa chắn gió, hắn cũng không thấy vất vả lắm.

Tập trung vào trò chơi cũng giúp Chu Văn quên đi cảm giác đau đớn đi rất nhiều.

Việc Chu Văn muốn làm bây giờ là tìm ra nguồn gốc của sức mạnh chặt đầu kia và tìm cách giải quyết nó.

Nếu đám người A Sinh đã vào di tích, hắn cũng chỉ có thể tiến vào Viễn Cổ chiến trường cùng với khối Thạch khí. Nhưng nếu không tìm ra được nguồn gốc của sức mạnh chặt đầu đó, thì dù có liều mạng xông vào cũng chỉ có toi mạng, chẳng có ý nghĩa gì.

Lữ Vân Tiên đi được một lúc, không nghe thấy Chu Văn nói gì nên quay đầu lại nhìn, liền phát hiện hắn đang nằm bò trên lưng Hắc Ám Y Sư, tay cầm điện thoại điên cuồng cày game. Anh ta không khỏi thầm tán thưởng:

– Văn thiếu gia quả đúng là Văn thiếu gia! Ở nơi quỷ quái thế này mà vẫn có thể bình tĩnh chơi game để giải tỏa áp lực, đổi lại là mình thì chịu chết cũng không làm được. Chẳng trách tuổi còn trẻ mà đã có thành tựu như vậy.

Lòng người là một thứ rất kỳ diệu. Khi đã mặc định ai đó không tốt, thì dù người đó làm gì cũng thấy chướng tai gai mắt. Ngược lại, khi đã công nhận ai đó vô cùng ưu tú, thì họ làm gì cũng thấy thật phi thường, thậm chí còn tự mình nghĩ ra cả tỷ lý do để chứng minh cho nhận định đó.

Lữ Vân Tiên bây giờ cũng không ngoại lệ, bất cứ việc gì Chu Văn làm, anh ta đều cảm thấy vô cùng cao siêu, dường như ẩn chứa thâm ý sâu xa.

“Hy vọng đám người A Sinh chưa tiến vào di tích.” Chu Văn thầm lo lắng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!