Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 288: CHƯƠNG 285: QUÁI XE LÊN ĐƯỜNG

Lúc Chu Văn bước ra, Lữ Vân Tiên và mấy người khác cũng đã ra khỏi lều, đứng nhìn về phía khu di tích.

- Văn thiếu gia, chúng ta có cần qua đó xem thử không?

Lữ Vân Tiên nhìn Chu Văn hỏi, hiển nhiên cũng đoán được âm thanh đó là do chiếc quái xe phát ra.

Chu Văn gật đầu:

- Đi xem sao.

Hắn rất tò mò về chiếc quái xe đó. Trong game, hắn chưa từng thấy nó, kể cả khi đã vào thông đạo dưới lòng đất cũng không hề phát hiện ra sự tồn tại của chiếc xe.

Bây giờ Chu Văn vô cùng tò mò, chiếc quái xe này từ đâu đến, do ai mang vào, hay vốn là vật có sẵn trong thông đạo dưới lòng đất?

Lữ Vân Tiên cùng Chu Văn tiến vào khu di tích. Vì vết thương chưa lành hẳn, Lục Ngưng do dự một lúc, nhưng cuối cùng vẫn đi theo họ vào trong.

- Các người đã giải quyết được Không Gian Chi Phong rồi sao?

Lục Ngưng cưỡi một con Tuyết hồ khổng lồ, đi theo Chu Văn và Lữ Vân Tiên, nàng không thấy họ dùng thủ đoạn gì để can thiệp Không Gian Chi Phong, cũng không thấy nó xuất hiện nên không khỏi có chút nghi hoặc.

Lúc nàng và nhóm Tửu gia tiến vào, đã phải hy sinh không ít Phối sủng mới tìm ra cách can thiệp Không Gian Chi Phong. Nhưng đó cũng chỉ là biện pháp tạm thời chứ không thể giải quyết triệt để, Không Gian Chi Phong vẫn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

- Văn thiếu gia đã tiêu diệt hết lũ Dị thứ nguyên sinh vật có khả năng tạo ra Không Gian Chi Phong rồi. Trong thời gian ngắn, nơi này sẽ không xuất hiện Không Gian Chi Phong nữa.

Lữ Vân Tiên giải thích.

Lục Ngưng nghe vậy mà không dám tin, ánh mắt hoài nghi nhìn về phía Chu Văn. Thật khó tưởng tượng nổi một thiếu niên như vậy lại có thể làm được chuyện phi thường đến thế.

Nhưng sự thật bày ra ngay trước mắt khiến nàng không thể không tin, nàng đã vào trong di tích một lúc lâu mà không hề gặp phải Không Gian Chi Phong.

Chu Văn không nói gì, lẳng lặng đi về phía trước. Rất nhanh, cả ba đã đến trước cửa thông đạo dẫn xuống lòng đất.

Quả nhiên, âm thanh đó là do chiếc quái xe phát ra. Vốn dĩ nó đang đứng yên ở lối vào, không một chút động tĩnh, nhưng lúc này lại đang chuyển động. Con rối đứng trước xe đang chậm rãi xoay bánh lái, chiếc quái xe như thể đang được lên dây cót, phát ra tiếng “kèn kẹt”. Mỗi khi bánh lái quay hết một vòng, nó lại phát ra một tiếng vang lớn, coong, coong.

Bánh xe của chiếc quái xe đang chậm rãi lăn bánh, chỉ có điều lần này nó không tiến về phía trước mà từ từ lùi lại, dường như muốn quay trở lại thông đạo.

- Đây là chiếc quái xe mà các người nói tới sao? Các người tìm thấy ta trên chiếc xe này à?

Lục Ngưng vừa quan sát chiếc quái xe đang lùi dần, vừa hỏi.

- Đúng vậy.

Lữ Vân Tiên đáp:

- Cô nằm trong thùng xe, hơn nữa trên xe chỉ có một mình cô thôi.

- Không biết có lực lượng nào đang điều khiển nó nhỉ?

Lục Ngưng nhìn chằm chằm con rối trên xe, dường như muốn xác định xem nó có phải là vật sống hay không.

- Trước đó tôi và Văn thiếu gia đã kiểm tra rồi, chiếc quái xe này là vật chết, trên người con rối cũng không có dấu hiệu của sự sống. Chúng tôi cũng không tìm thấy thứ gì có thể dùng làm nhiên liệu cho nó, không rõ nguyên lý nào đã khiến nó di chuyển. Bọn tôi vốn tưởng nó đã hết năng lượng, xem ra không phải vậy.

Lữ Vân Tiên nói.

Thấy chiếc quái xe đang từ từ lùi vào thông đạo dưới lòng đất, Chu Văn nhìn Lục Ngưng hỏi:

- Cô Lục, cô nói mình bị hôn mê nên không biết tại sao chiếc xe lại đưa cô ra ngoài. Cô thử nhớ lại xem, có phải chính cô đã vào trong chiếc xe này không?

- Tôi thật sự không biết. Lúc đó tôi bị nhóm Tửu gia đánh rơi xuống, lao thẳng vào biển Huyết tơ trùng rồi nhanh chóng bất tỉnh. Chuyện xảy ra sau đó tôi hoàn toàn không biết gì cả.

Lục Ngưng lắc đầu nói.

Chu Văn nhìn chiếc quái xe đang nhanh chóng lùi vào trong, khẽ cau mày suy tư.

Hắn đã vào game, dựa vào thông tin Lục Ngưng cung cấp để đi sâu vào thế giới dưới lòng đất. Nhưng vì tài liệu của Lục Ngưng chỉ có một vài địa điểm đặc biệt, lại không đánh dấu vị trí và đường đi cụ thể, nên Chu Văn phải tự mình mò mẫm.

Thế nhưng thế giới dưới lòng đất quá rộng lớn, hắn đã loanh quanh trong đó hơn mười tiếng đồng hồ mà vẫn không tìm được tòa cung điện mà Lục Ngưng đã nhắc tới.

Chu Văn không cho rằng Lục Ngưng lừa mình, bởi vì đường đi bên trong vô cùng phức tạp. Hắn đi một hồi lâu, phát hiện có nhiều lúc mình lại quay về những địa điểm đã đánh dấu từ trước, hơn nữa những địa điểm này không cố định. Chu Văn cày game hơn mười tiếng mà vẫn không thể tìm được cung điện.

- Tôi nhớ cô từng nói, cô bị rơi xuống một vết nứt trên mặt đất, ngay bên trong cung điện đúng không?

Chu Văn nhìn Lục Ngưng hỏi.

- Không sai, chúng tôi vừa vào cung điện thì bị đám người Tửu gia tấn công, sau đó rơi xuống một vết nứt trên mặt đất.

Lục Ngưng đáp.

- Nếu tôi đoán không lầm, cô đã rơi trúng chiếc quái xe này, sau đó vô tình kích hoạt cơ quan nào đó khiến nó chở cô ra ngoài. Bây giờ nếu chúng ta ngồi lên xe, không biết có thể quay lại vết nứt đó không nhỉ?

Chu Văn lại hỏi.

- Tôi thật sự không biết, nhưng làm vậy thì quá nguy hiểm.

Lục Ngưng cười khổ.

- Đúng vậy, quá nguy hiểm.

Lữ Vân Tiên cũng đồng tình.

- Dù nguy hiểm, nhưng đây có lẽ là cách tốt nhất. Cô Lục đã nói, cô ấy bị nhóm Tửu gia dẫn đường, bọn chúng biết đường, còn chúng ta thì không.

- Nếu chúng ta cứ thế đi xuống, e là rất khó tìm được tòa cung điện kia. Cô Lục được chiếc quái xe đưa ra ngoài, nếu cô ấy có thể bình an vô sự, chứng tỏ bên trong xe khá an toàn. Chúng ta ngồi lên xe đi vào, có thể sẽ đến thẳng được tòa cung điện đó.

Chu Văn phân tích.

Đương nhiên, Chu Văn không nói ra một điều, đó là hắn đã cày game hơn mười tiếng đồng hồ và nắm khá rõ về thế giới dưới lòng đất này. Hắn đã có cách đối phó với vài loại Dị thứ nguyên sinh vật ở đây. Vấn đề phiền phức nhất hiện tại chính là con đường chẳng khác gì mê cung, đi mãi không thoát ra được. Sự xuất hiện của chiếc quái xe đã thắp lên cho hắn một tia hy vọng.

- Đây chỉ là phỏng đoán thôi, lỡ như chiếc xe đưa chúng ta đến một nơi còn nguy hiểm hơn thì sao?

Lữ Vân Tiên nói.

- Chúng ta không biết bên trong có gì, nên bất cứ nơi nào dưới đó cũng đều nguy hiểm như nhau cả.

Thấy nửa thân xe đã lùi vào trong lối đi, Chu Văn không do dự nữa, lập tức bước nhanh tới, nhảy vào thùng xe rồi nói với Lữ Vân Tiên và Lục Ngưng:

- Hai người quay về doanh trại chờ tôi, tôi đi một chuyến đây.

Mặc dù Chu Văn có thể chờ, tiếp tục tìm đường trong game, nhưng hắn không biết sẽ mất bao lâu mới tìm ra, có thể là bảy tám ngày, thậm chí một hai tháng. Hắn có thể đợi, nhưng hắn chỉ sợ lão hiệu trưởng, An Sinh và Âu Dương Lam đang ở bên trong không thể chờ được.

Hắn không lo mình bị mắc kẹt. Hắn đã nghiên cứu thế giới dưới lòng đất, biết được vài nơi khá an toàn. Hơn nữa, hắn mang theo đầy đủ vật dụng hàng ngày, đồ ăn thức uống trong không gian hỗn độn, dù có bị nhốt nửa năm cũng không nguy hiểm đến tính mạng.

Thêm vào đó, hắn còn có chiếc điện thoại thần bí. Nếu có bất trắc xảy ra, hắn chỉ cần tìm một nơi an toàn rồi dùng Nhân vật tí hon để dò đường.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!