Vì giữ thể diện, Liên bang chỉ đành tuyên bố Trương Đạo Thiên đã đánh đuổi được Tỉnh Đạo Tiên, mà thực ra thì cũng gần đúng là như vậy. Trận chiến đó Tỉnh Đạo Tiên quả thực đã bị trọng thương. Nếu lúc ấy mà quyết chiến một trận sống mái với Trương Đạo Thiên, thì thắng bại đúng là khó lường. Kể từ đó, Liên bang đã dùng đủ mọi âm mưu thủ đoạn để truy sát Tỉnh Đạo Tiên, nhưng vẫn không tài nào giết được hắn.
Tửu gia kể.
- Tại sao Tỉnh Đạo Tiên không mang Vạn Y Khởi đi? Cớ gì lại bỏ cô ấy ở lại đó?
Chu Văn tò mò hỏi.
- Người khác có mang Vạn Y Khởi đi được không thì ta không biết, nhưng Tỉnh Đạo Tiên là kẻ kiêu ngạo ngút trời. Một khi Vạn Y Khởi đã không chọn hắn từ trước, thì bây giờ dù có xảy ra chuyện gì, hắn cũng tuyệt đối không đời nào đưa cô ấy đi.
Tửu gia thản nhiên nói.
- Đúng là một gã quái đản. Vậy cuối cùng Trương Đạo Thiên có giết Vạn Y Khởi không?
Chu Văn suýt nữa thì quên béng nhiệm vụ câu giờ của mình, hoàn toàn bị câu chuyện của Tửu gia cuốn hút, không kìm được tò mò hỏi.
- Tỉnh Đạo Tiên chưa chết, ai dám động đến Vạn Y Khởi? Thời đó, hắn thật sự có đủ sức mạnh để đồ sát cả Thượng nghị hội Liên bang đấy.
Tửu gia liếc nhìn Chu Văn rồi hỏi:
- Đừng hỏi ta tại sao Vạn Y Khởi vẫn sống nhé. Vấn đề này ta cũng không biết, nhưng người của Liên bang đông như vậy, chắc chắn có cách giải quyết vấn đề của cô ấy thôi. Chỉ có điều từ đó về sau, Vạn Y Khởi không bao giờ xuất hiện trước công chúng nữa.
- Được rồi, chuyện xưa kể xong, ngươi cũng nên lên đường được rồi. Sắp toi mạng đến nơi mà vẫn còn tâm trí nhập tâm nghe chuyện của người khác như vậy, ngươi cũng thú vị thật đấy. Nếu ngươi không phải là người phát ngôn, có lẽ ta đã tha cho ngươi một mạng rồi. Tiếc thật.
Tửu gia nói xong liền bước về phía Chu Văn.
- Tôi đã nói tôi không phải người phát ngôn, ông không tin à?
Chu Văn nói.
- Không phải người phát ngôn mà lại có Thú sủng cấp Thần Thoại sao?
Tửu gia nhếch mép, khinh thường nói.
Chu Văn thừa biết tình cảnh của mình nguy hiểm đến mức nào, nhưng vẫn chưa nghĩ ra được cách gì hay ho. Chênh lệch thực lực quá lớn, khó mà nghĩ ra kế sách nào để nghịch thiên cải mệnh.
Biện pháp đáng tin cậy duy nhất bây giờ, e là chỉ có cách bắt chước Tửu gia, hái quả Trường Sinh ăn đại, biết đâu lại có thể mạnh lên như lão.
Có điều Chu Văn cảm thấy quả Trường Sinh có chút tà môn, đến Tỉnh Đạo Tiên còn không ăn, chắc chắn nó có tác dụng phụ gì đó.
Mà nói đi cũng phải nói lại, dù Chu Văn có muốn ăn thì Tửu gia cũng đâu có mù, làm sao lão cho hắn cơ hội đó được.
- Chỉ có thể thử một phen thôi.
Chu Văn siết chặt Trúc Đao, tung ra một chiêu Ma Tinh Luân, chém thẳng về phía Tửu gia.
Tửu gia chỉ dùng ngón tay chặn đứng Ma Tinh Luân, lưỡi đao đang xoay tròn kịch liệt bỗng khựng lại, rồi vỡ tan thành vô số mảnh đao khí.
Ba Tiêu Tiên thổi một luồng Thái Âm Phong về phía Tửu gia, cùng lúc đó, Chu Văn vận Quỷ Bộ, lướt đi như dịch chuyển tức thời đến cây Trường Sinh Thụ.
Bành!
Bóng dáng Tửu gia chợt biến mất, dễ dàng né được Thái Âm Phong, đồng thời tung một chưởng đánh thẳng vào người Chu Văn.
Chu Văn vội dùng Long Môn Phi Thiên Thuật kết hợp với Mệnh cách Đại Ma Thần để hóa giải lực đạo trên không, nhưng sức mạnh của cú chưởng đó thật sự quá khủng khiếp. Hắn bị đánh bay, đâm sầm vào vách đá khiến nó nứt toác, miệng phun ra một ngụm máu tươi.
- Lãng phí quá, ngần này máu đủ để mình cày game bao nhiêu lần rồi.
Chu Văn biết muốn sống thì chỉ có thể liều mạng. Hắn siết chặt Trúc Đao, đồng thời kích hoạt Vương Chi Thán Tức.
Ánh đao loé lên như chớp giật xé toạc hư không. Từng đường đao giăng kín người Tửu gia. Được sức mạnh của Vương Chi Thán Tức gia trì, chiêu Thiên Ngoại Phi Tiên đã được Chu Văn đẩy lên đến cực hạn.
Thế nhưng, chỉ nghe tiếng kim loại va chạm vang lên liên hồi. Tửu gia lấy ngón tay làm kiếm, chặn đứng toàn bộ nhát chém của Thiên Ngoại Phi Tiên.
Chu Văn tung hết một chiêu Thiên Ngoại Phi Tiên mà không thể làm Tửu gia bị thương dù chỉ một chút. Hắn cắn răng định thi triển lần thứ hai, nhưng chưa ra được nửa chiêu thì một luồng kiếm quang đã xuyên qua ngực, đánh văng hắn bay ra xa.
Chu Văn ngã xuống đất, gắng gượng ngồi dậy, vết thương trên ngực vẫn đang rỉ máu. Nếu không phải vào khoảnh khắc sinh tử đã kịp né đi hai centimet, thì luồng kiếm khí kia đã xuyên thủng tim hắn rồi.
- Ngươi không tệ. Năm đó, Tỉnh Đạo Tiên bằng tuổi ngươi cũng chưa có thực lực thế này đâu. Nhưng càng như vậy, ta lại càng không thể để ngươi sống.
Tửu gia nói xong, giơ tay lên, định kết liễu Chu Văn.
Chu Văn nghiến răng, lấy một vật từ trong không gian hỗn độn ra. Đó là một chiếc hộp kim loại nhỏ, bên trong chứa tờ giấy trắng mà Vương Minh Uyên đã dặn. Dù không biết tờ giấy này có tác dụng với Tửu gia hay không, nhưng đến nước này rồi, hắn chỉ có thể đánh cược một phen.
- Sư phụ phù hộ con!
Thấy Tửu gia đã đến ngay trước mặt, Chu Văn vội mở tờ giấy trắng ra, chĩa bốn chữ "Quỳ xuống cầu xin tha thứ" về phía lão.
Chỉ thấy thân hình Tửu gia khẽ run lên, đầu gối hơi chùng xuống. Nhưng Chu Văn còn chưa kịp mừng, hai chân của Tửu gia đã đứng thẳng trở lại, không hề quỳ xuống.
- Toang rồi, lần này sư phụ mất thiêng rồi.
Lòng Chu Văn lạnh toát, lần này xem ra kiếp nạn khó thoát.
- Bốn chữ này mà lại có thể trấn áp được sức mạnh cấp Sử Thi đỉnh phong ư? Là Trương Đạo Thiên sao? Không đúng, nét chữ của hắn không phải thế này. Ngoài hắn ra, trong Liên bang còn ai có được sức mạnh cỡ này?
Tửu gia nhìn bốn chữ trong tay Chu Văn, không khỏi cười lạnh:
- Bất kể ngươi là ai, cũng không có tư cách dùng bốn chữ này với ta. Tửu gia ta mãi mãi là gia của ngươi!
Nói xong, Tửu gia vỗ một chưởng về phía tờ giấy, đánh bay cả Chu Văn lẫn tờ giấy ra xa.
Rầm!
Chu Văn lại bị đánh bay, đâm sầm vào vách đá tạo thành một cái hố sâu. Xương cốt toàn thân như gãy vụn, lục phủ ngũ tạng đau như lửa đốt. Tình cảnh của hắn lúc này chẳng khác nào Tửu gia năm xưa.
Tờ giấy trắng không hề bị tổn hại, nhẹ nhàng bay lượn rồi đáp xuống bên cạnh Chu Văn.
- Xem ra lần này không thoát nổi rồi.
Chu Văn liếc nhìn bốn chữ trên tờ giấy, rồi lại nhìn xuống phía dưới, bỗng phát hiện trên giấy có thêm ba chữ nữa.
Phía trên bốn chữ kia lại có thêm ba chữ nữa. Ba chữ này nhỏ hơn nhiều so với bốn chữ "Quỳ xuống cầu xin tha thứ", nhưng dù nhỏ đến đâu cũng không thể nào đến bây giờ hắn mới thấy được. Chúng cứ như vừa xuất hiện từ hư không vậy. Nét chữ này chắc chắn là của Vương Minh Uyên, không thể nào bắt chước được.
- Nghe lời đồ nhi... Quỳ xuống cầu xin tha thứ...
Chu Văn đọc cả ba chữ phía trước, vẻ mặt trở nên vô cùng kỳ quặc.
- Sư phụ, người không đùa con đấy chứ? Bây giờ con quỳ xuống cầu xin tha thứ thì có tác dụng gì? Một kẻ như Tửu gia, đời nào lại tha cho con chỉ vì con quỳ lạy chứ?
Chu Văn thầm nghĩ như vậy, nhưng chắc chắn sư phụ không thể vô duyên vô cớ bảo hắn làm thế.
Thấy Tửu gia đã lại áp sát, Chu Văn cắn răng, quyết định thử tin sư phụ mình một lần, xem liệu đây có phải là con đường sống duy nhất không.
- Ta liều!
Chu Văn miễn cưỡng đứng dậy, lẩm bẩm trong miệng rồi chuẩn bị khuỵu gối xuống.