Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 30: CHƯƠNG 28: TỈNH ĐẠO TIÊN

Chu Văn vẫn chỉ là một trai tân chính hiệu, đến yêu đương còn chưa từng trải, huống hồ hắn luôn chuyên tâm tu luyện nên thực sự chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề này.

Câu hỏi của lão già có chút kỳ quặc, nhưng Chu Văn vẫn nghiêm túc suy nghĩ một lát:

- Con gái ngực nhỏ.

Lão già nghe xong thì vui ra mặt, vừa cười vừa nói:

- Ta đã nói mà, con gái ngực nhỏ mới tốt, ngực to thì khác gì bò sữa, có gì đáng xem chứ? Chỉ có mấy thằng nhóc chưa dứt sữa mới đi thích bò sữa thôi.

Tuy không hoàn toàn đồng tình với lý luận của lão, nhưng Chu Văn cũng chẳng buồn phản bác. Hắn chọn con gái ngực nhỏ đơn giản là vì nếu ngực quá lớn sẽ bất tiện khi chiến đấu, ảnh hưởng đến khả năng giữ thăng bằng của cơ thể.

- Chàng trai trẻ, ta hỏi ngươi tiếp, ngươi thích kiểu con gái dịu dàng ngoan ngoãn, hay thích kiểu mạnh mẽ ngang ngược?

Nhắc đến phụ nữ, sắc mặt lão già dường như tốt lên nhiều, phấn khởi hỏi tiếp.

Chu Văn thầm nghĩ: “Lão già này quái thật, đầu óc có vấn đề không vậy? Có ai mà không thích con gái dịu dàng ngoan ngoãn, lại đi thích kiểu đàn bà đanh đá vô lý chứ?”

Chu Văn vốn định nói là thích kiểu dịu dàng, nhưng nghĩ lại, nếu nói vậy mà khiến lão già hứng chí nói không ngừng thì phiền, trong khi hắn chẳng có hứng thú ngồi đây nói nhảm với lão.

- Cháu thích kiểu mạnh mẽ, ngang ngược.

Chu Văn nói trái lòng mình.

Ai ngờ hắn vừa dứt lời, lão già liền vỗ đùi, hưng phấn nói:

- Không tệ, không tệ! Phải là kiểu mạnh mẽ ngang ngược mới đáng yêu thú vị chứ, con gái mà cái gì cũng nghe lời thì khác gì khúc cá chết, làm gì có tí niềm vui nào. Không ngờ ngươi tuổi còn trẻ mà lại có mắt nhìn như thế…

Lão già có vẻ đã coi Chu Văn là tri kỷ, khiến Chu Văn nghe mà trợn mắt há mồm, nửa ngày không nói nên lời.

“Đúng là có vấn đề thật rồi.” Chu Văn càng lúc càng tin rằng tinh thần của lão già này chắc chắn không bình thường, nếu không sao có thể nói ra mấy lời điên điên khùng khùng như vậy được.

Nếu được tự mình lựa chọn, chắc chắn hắn sẽ không bao giờ chọn một cô gái mạnh mẽ ngang ngược.

- Bác ơi, nhà bác ở đâu ạ? Có cần cháu đưa bác về không?

Chu Văn thực sự không muốn dây dưa thêm nữa, chỉ muốn nhanh chóng tiễn lão đi để còn tìm chỗ ăn cơm rồi về chơi game.

Lão già chẳng thèm để ý đến thái độ của Chu Văn, cứ tự mình nói:

- Chàng trai trẻ, mắt nhìn phụ nữ của ngươi tốt như vậy, đúng là nhân tài. Có điều, sắc mặt ngươi kém quá, thân thể cũng không tốt. Thân thể là vốn liếng để tán gái, nếu không có sức khỏe tốt thì dù mắt nhìn của ngươi có tinh tường đến đâu cũng chỉ đành lực bất tòng tâm thôi…

“Tốt cái quái gì chứ?” Chu Văn giờ đã hơi hối hận vì đã đồng ý nói chuyện với lão già này.

Lão già sờ soạng trong người một hồi, lôi ra một cuốn sổ tay cũ nát, đưa đến trước mặt Chu Văn:

- Ta thấy nhóc ngươi không tệ, rất hợp tính ta. Trong này có ghi lại một bộ Nguyên Khí Quyết, ngươi cứ tu luyện theo nó, sẽ tốt cho thân thể ngươi. Chỉ cần ngươi luyện thành, sau này dù gặp phải loại phụ nữ phiền phức cỡ nào cũng có đủ tinh lực để đối phó.

Trán Chu Văn bắt đầu nổi đầy vạch đen, nghe ý của lão già này, dường như việc tu luyện Nguyên Khí Quyết chính là để đối phó với mấy cô nàng mạnh mẽ ngang ngược kia.

- Bác ơi, hảo ý của bác cháu xin nhận, nhưng cháu đã có Nguyên Khí Quyết rồi, không cần tu luyện cái khác đâu ạ.

Chu Văn đã có Xạ Nhật Quyết, đương nhiên không có hứng thú với Nguyên Khí Quyết khác, hơn nữa, hắn cũng không cho rằng Nguyên Khí Quyết của lão già này có thể cao cấp đến mức nào.

Lão già trừng mắt liếc Chu Văn, vẻ mặt có chút khinh thường:

- Bộ Thiên Ma Chân Giải này tuy không phải là Nguyên Khí Quyết đỉnh cấp, nhưng cũng không phải thứ Nguyên Khí Quyết rác rưởi của ngươi có thể so sánh được. Bộ “Khổ Thiền” kia vốn dành cho phế vật tu luyện, người trẻ tuổi có mắt nhìn như ngươi không nên tu luyện thứ Nguyên Khí Quyết vô dụng đó.

- Sao ông biết tôi luyện “Khổ Thiền”?

Chu Văn thầm kinh ngạc.

Lão già bĩu môi:

- Nhìn khí sắc của ngươi tuy không tốt, nhưng da thịt mơ hồ sáng bóng như ngọc, đáy mắt hữu thần, xương cốt thô to, rõ ràng là luyện “Khổ Thiền”, có điều cũng chỉ mới nhập môn mà thôi. May mà ngươi mới nhập môn, chứ nếu cứ luyện cái thứ Nguyên Khí Quyết phế vật này, sẽ chỉ lãng phí thanh xuân, hủy hoại cả một đời.

Chu Văn nhìn lão từ trên xuống dưới, trước đó hắn không hề nhận ra, lão già bệnh tật này lại có nhãn lực sắc bén đến thế.

Lão già bệnh tật dường như nhìn thấu suy nghĩ của Chu Văn:

- Đừng ngốc nữa, bộ Thiên Ma Chân Giải này tốt hơn “Khổ Thiền” của ngươi cả vạn lần, so với bất kỳ bộ Nguyên Khí Quyết cấp Sử Thi nào cũng chỉ mạnh hơn chứ không yếu hơn. Chỉ cần ngươi có thể luyện tốt, sau này ắt có thành tựu lớn. Tuy không đến mức vô địch thiên hạ, nhưng muốn tấn thăng cấp Sử Thi cũng không phải việc khó.

- Cảm ơn ngài, bèo nước gặp nhau, cháu không thể nhận đồ quý giá của ngài như vậy được. Tấm lòng của ngài cháu xin nhận, nếu không có chuyện gì khác, cháu xin phép đi trước.

Chu Văn không biết Thiên Ma Chân Giải mà lão già nói là thật hay giả, nhưng hắn chưa từng nghe qua có bộ Nguyên Khí Quyết cấp Sử Thi nào như thế.

Hơn nữa, dù Thiên Ma Chân Giải có phải là Nguyên Khí Quyết cấp Sử Thi hay không, thì kể cả là thật, Chu Văn hắn đã có Xạ Nhật Quyết, căn bản không cần phải đi luyện một bộ Thiên Ma Chân Giải không rõ lai lịch.

Nói xong, Chu Văn liền quay người chuẩn bị rời đi. Lão già kỳ quái này, hắn không muốn dính vào phiền phức, chuồn sớm vẫn hơn.

- Đứng lại cho ta!

Chu Văn vừa mới quay đi, đã nghe tiếng lão già quát lạnh.

Chu Văn không muốn để ý tới lão nữa, định tiếp tục bước đi, nhưng vừa nhấc chân, hắn đã cảm thấy cơ thể như bị một bàn tay vô hình tóm lấy, mạnh mẽ kéo giật lại, xoay người đối diện với lão già.

Đôi mắt vẩn đục của lão già bỗng lóe lên tinh quang, sáng rực như hai ngọn đèn.

Lão vẫn ngồi yên trên ghế dài, tay che miệng ho khan, nhưng cơ thể Chu Văn lại như bị một bàn tay khổng lồ ghì chặt, chỉ có thể đứng trước mặt lão, giãy giụa thế nào cũng không thể động đậy.

- Tỉnh Đạo Tiên ta tung hoành thiên hạ hơn mười năm, chưa một ai dám nói với ta chữ ‘Không’.

Lão già nhìn chằm chằm vào Chu Văn, lạnh giọng nói.

Chu Văn nghe ba chữ Tỉnh Đạo Tiên, ban đầu chỉ cảm thấy hơi quen tai, nhưng khi hắn liên kết được ba chữ này với ký ức trong đầu, sắc mặt lập tức đại biến.

Khi Thứ Nguyên Phong Bạo giáng xuống, trước khi chính phủ Liên Bang được thành lập, đó chính là thời kỳ hỗn loạn nhất trong lịch sử nhân loại. Thời kỳ đó, xuất hiện vô số ma đầu giết người như ngóe, mà kẻ cùng hung cực ác, kinh khủng đáng sợ nhất, chính là cái tên Tỉnh Đạo Tiên.

Truyền thuyết về sự hung tàn bạo ngược của Tỉnh Đạo Tiên nhiều đến mức các tiểu thuyết gia có viết cả ngàn vạn chữ cũng chưa chắc đã ghi lại được hết.

Mà chiến tích lừng lẫy nhất của Tỉnh Đạo Tiên, chính là một mình một ngựa xông vào tòa nhà chính phủ Liên Bang, liên tiếp sát hại hai mươi bảy vị cường giả cấp Sử Thi, còn những người cấp thấp khác thì nhiều không đếm xuể, biểu tượng quyền lực tối cao của chính phủ Liên Bang bị gã giết đến máu chảy thành sông.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!