Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 305: CHƯƠNG 302: MỘT CHỌI MỘT

- Đạo sư, thân pháp và kiếm pháp của ngài thật sự quá tinh diệu, em có thể học được không ạ?

Chu Văn chân thành nhìn Vương Phi, hỏi.

Vương Phi nhíu mày nhìn Chu Văn, không rõ cậu đang thật lòng hay châm chọc mình.

Mặc dù Chu Văn có hơi ngốc nghếch, nhưng vẫn nhận ra ánh mắt của Vương Phi có chút không đúng, vội vàng giải thích:

- Em chủ yếu luyện thân pháp, nhưng so với đạo sư thì còn kém xa. Không biết ngài có thể cho em biết, thân pháp ngài sử dụng là loại nào, cần phải giết sinh vật dị thứ nguyên nào mới có thể rơi ra Nguyên Khí Kỹ như vậy ạ?

Vương Phi thấy Chu Văn vô cùng thành khẩn, không giống đang châm chọc mình, nhất thời có chút dở khóc dở cười.

Trước kia, Vương Phi nghĩ đủ mọi cách mong Chu Văn có thể chăm chỉ học hành với mình nhưng đều vô dụng. Không ngờ trong tình huống này lại có thể khơi dậy ham muốn học tập của cậu.

- Loại thân pháp này là bí truyền của gia tộc ta, người ngoài rất khó học được.

Chu Văn muốn học e là hơi khó.

Loại thân pháp này là bí truyền của nhà họ Vương, cần phải kết hợp ba loại Nguyên Khí Kỹ thân pháp khác nhau mới có thể luyện thành. Hơn nữa, cả ba loại tinh thể Nguyên Khí Kỹ này đều đến từ khu vực dị thứ nguyên của nhà họ Vương, người ngoài gần như không thể có được.

- Hóa ra là vậy, đành phải tìm một loại thân pháp khác thôi.

Chu Văn hơi thất vọng, thân pháp của Vương Phi lợi hại hơn Long Môn Phi Thiên Thuật của hắn rất nhiều, lại còn có tính thực dụng cao.

Có điều đó là bí truyền của nhà họ Vương, Chu Văn chỉ có thể từ bỏ.

Thấy vẻ mặt thất vọng của Chu Văn, trong lòng Vương Phi lại có chút khó chịu. Trước kia cô muốn dạy nhưng Chu Văn không học, bây giờ cậu muốn học thì cô lại không dạy được.

- Cậu là học trò của tôi, cũng là học trò của chú Uyên, không tính là người ngoài. Thế này đi, tôi sẽ về thương lượng với các trưởng bối trong tộc một chút, có lẽ sẽ có cơ hội.

Vương Phi suy nghĩ một lát rồi nói, cô thực sự không muốn bỏ lỡ cơ hội dạy dỗ Chu Văn.

- Cảm ơn đạo sư, nếu phiền phức quá thì thôi ạ.

Thật ra Chu Văn không muốn làm phiền Vương Phi.

- Đến lúc đó rồi nói sau, chuyện này chưa chắc đã không thành.

Vương Phi không nói nhiều, bởi chính cô cũng không nắm chắc.

Nếu không phải vì Chu Văn, Vương Phi tuyệt đối sẽ không đời nào đi tranh thủ cơ hội này.

Hai người kéo xác con biến dị Kiếm Xỉ Ngư và biến dị Lôi Man về, kết quả phát hiện trong cơ thể chúng, mỗi con đều có một quả Trứng Phối Sủng.

- Cái này của cậu.

Vương Phi đưa viên Trứng Phối Sủng của biến dị Kiếm Xỉ Ngư cho Chu Văn, còn mình thì giữ lại trứng của biến dị Lôi Man.

Chu Văn nghĩ lại mình quả thật cũng có góp sức, nên không khách khí nhận lấy Trứng Phối Sủng của biến dị Kiếm Xỉ Ngư, dự định tìm cách ấp nó ra, biết đâu nó sẽ có tác dụng khi đối đầu với con Độc Giao kia.

*

Trong nhà ăn của học viện, một nam sinh tóc tém đang ngồi ăn cơm thì một nữ sinh đi tới, ngồi xuống đối diện hắn, hớn hở nói:

- Minh Tú, tớ lấy được suất trao đổi sinh của Học viện Tịch Dương rồi, lần này tớ có thể cùng cậu đến đó rồi!

- Đến Học viện Tịch Dương có gì đáng mừng thế?

Nam sinh ngẩng đầu liếc nhìn nữ sinh, vẻ mặt có chút khó hiểu.

- Tất nhiên rồi, đó là Học viện Tịch Dương đấy! Là học viện tốt nhất của Lạc Dương. Không chỉ khu vực Lạc Dương, mà trên toàn Liên bang, có rất nhiều sinh viên ưu tú đều vào học ở đó.

Nói đến đây, đôi mắt nữ sinh đảo một vòng, tinh nghịch nói:

- Dĩ nhiên, tớ vui như vậy không phải vì được đến Học viện Tịch Dương, mà là vì có thể đi cùng cậu, đồng thời có thể nhìn cậu đánh bại những thiên tài cao cao tại thượng ở đó, để bọn họ biết, ai mới là thiên tài mạnh nhất.

- Thiên tài có rất nhiều, nhưng tớ chưa bao giờ là một trong số đó.

Minh Tú lạnh nhạt nói.

- Tớ biết, cậu có được ngày hôm nay là do tự thân nỗ lực, nhưng không thể phủ nhận, trong mắt người ngoài, cậu chính là một thiên tài chân chính, là thiên tài mạnh nhất trong lịch sử Học viện Minh Thành. Cậu không hề thua kém những kẻ được mệnh danh là thiên tài ngoài kia, thậm chí còn ưu tú hơn nhiều.

Nữ sinh nhìn Minh Tú, kích động nói.

- Ưu tú sao?

Minh Tú khẽ lắc đầu, đưa tay xoa đầu nữ sinh:

- So với việc đến Học viện Tịch Dương, tớ lại thích cùng cậu đi dạo phơi nắng, thư giãn hơn.

- Biết rồi, biết rồi, cậu nói câu đó bao nhiêu lần rồi. Chẳng phải dạo này tớ bận tranh suất đến Học viện Tịch Dương huấn luyện nên mới không có thời gian rảnh sao? Bây giờ tớ có suất rồi, thoải mái hơn nhiều rồi.

Nữ sinh bất đắc dĩ nói.

*

Cùng lúc đó, Học viện Tịch Dương cũng đang thảo luận về chuyện trao đổi sinh của Học viện Minh Thành. Học viện Minh Thành và Học viện Tịch Dương có quan hệ rất sâu sắc, vì vậy mỗi năm Học viện Minh Thành đều có một vài suất để sinh viên của họ đến Học viện Tịch Dương học tập một học kỳ, kéo dài ba tháng.

Nói là trao đổi, nhưng thực chất là để họ đến học hỏi những kiến thức và lý luận tiên tiến, còn Học viện Tịch Dương sẽ cử sinh viên của mình ra phụ đạo cho họ.

- Đây là danh sách phụ đạo sinh năm nay, các vị xem có ý kiến gì không?

Phó viện trưởng thường trực đặt một tập tài liệu lên bàn trước mặt các đạo sư.

Vương Phi cầm danh sách lên xem, hơi kinh ngạc hỏi:

- Tại sao lại có tên Chu Văn? Chẳng phải vị trí phụ đạo sinh thường do sinh viên năm ba đảm nhiệm sao? Chu Văn chỉ mới là sinh viên năm nhất thôi mà?

Vị phó viện trưởng híp mắt cười nói:

- Chu Văn là một trong mười người đứng đầu kỳ thi chung, hơn nữa còn từng đánh bại John, giành được vinh dự cho học viện chúng ta. Nếu cậu ta không có tư cách, thì học viện này còn ai có nữa?

Vương Phi không muốn Chu Văn lãng phí thời gian và sức lực vào việc làm phụ đạo sinh, đang định nói gì đó thì phó viện trưởng thường trực đã khoát tay:

- Chuyện này đã quyết định rồi, không cần bàn thêm.

Thấy phó viện trưởng kiên quyết như vậy, Vương Phi đành nuốt lại những lời định nói. Nhưng cô chưa kịp tìm ông ta nói riêng thì đã bị vị phó viện trưởng này giữ lại.

- Đây là yêu cầu của bà Lam.

Phó viện trưởng thường trực nói với Vương Phi.

- Chị Lam sao?

Vương Phi hơi sững sờ, nhưng nếu là yêu cầu của Âu Dương Lam thì cô không còn gì để nói. Dù sao cô cũng chỉ là giáo viên của Chu Văn, còn Âu Dương Lam mới là mẹ của cậu.

Vương Phi cầm lại danh sách, liếc thấy đối tượng mà Chu Văn phải phụ đạo chính là Minh Tú.

- Minh Tú, chẳng lẽ là cái tên đó của nhà họ Minh? Không biết chị Lam muốn làm gì đây?

Vương Phi nhìn hai chữ "Minh Tú", vẻ mặt trở nên âm u bất định.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!