Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 309: CHƯƠNG 306: BẠO QUÂN BỈ MÔNG

Vest, sơ mi trắng, là trang phục trang trọng. Người bình thường mặc vào sẽ có cảm giác hơi nghiêm túc, nhưng người đàn ông trẻ tuổi trước mặt lại trông vô cùng tự nhiên và thoải mái, cứ như bộ đồ này sinh ra là để dành cho hắn, toát ra một sức hút đặc biệt.

Chu Văn đánh giá hắn. Gã đàn ông trạc hai mươi, đẹp trai đến mức khiến người ta phải ghen tị, mỗi cử chỉ đều tràn đầy sức hút, đủ để khiến bất kỳ cô gái nào cũng phải rung động.

— Chu Văn, bạn của Lý Huyền.

Chu Văn chìa tay ra, chỉ nói một câu đơn giản mà dứt khoát, ngầm cho Lý Tu Bạch biết rằng hắn và Lý Huyền cùng một phe, chắc chắn không thể làm bạn với y được.

Lý Tu Bạch không hề để tâm, khẽ cười nói:

— Bạn của em ba thì tự nhiên cũng là bạn của ta. Sau này có cơ hội tiếp xúc nhiều hơn, cậu sẽ dần hiểu ta thôi, không cần vội vàng kết luận. Ta có bạn bè ở bên kia, hai người cứ trò chuyện tiếp nhé.

Nhìn Lý Tu Bạch rời đi, Lý Huyền bĩu môi:

— Gã này trước mặt người ngoài lúc nào cũng ra vẻ nho nhã, lịch sự, nhưng sau lưng thì bất chấp thủ đoạn để đạt được mục đích.

Chu Văn liếc nhìn Lý Tu Bạch, thầm thấy người anh hai này của Lý Huyền thật đáng sợ. Y trăm phương ngàn kế muốn đẩy Lý Huyền vào chỗ chết, nhưng trước mặt mọi người lại có thể diễn tròn vai một người anh tốt mà không hề để lộ chút cảm xúc nào. Nếu không phải Chu Văn biết rõ nội tình, e rằng cũng đã tin tình cảm anh em của họ rất tốt đẹp.

— Lý Tu Bạch thật đáng sợ, khó trách cậu không đấu lại hắn.

Chu Văn đứng bên cạnh Lý Huyền nói.

— Gì mà không đấu lại hắn? Trước đây là ta không thèm tranh giành với hắn thôi. Sau này đừng hòng chiếm được của ta một chút lợi lộc nào nữa!

Lý Huyền bĩu môi nói.

Chu Văn khẽ lắc đầu. Câu nói này của Lý Huyền đã bộc lộ nhược điểm của cậu ta: cậu ta không muốn đẩy Lý Tu Bạch vào chỗ chết, mà chỉ đơn giản là không muốn bị y chiếm hời nữa mà thôi.

Tính cách vô hại của Lý Huyền có lẽ là nhược điểm của cậu ta, nhưng cũng chính vì tính cách này mà Chu Văn mới nguyện ý gần gũi, trở thành bạn bè với cậu.

Bên trong sảnh triển lãm, các tủ kính trưng bày rất nhiều Trứng phối sủng. Tất cả đều là vật phẩm sẽ được đấu giá hôm nay, mọi người có thể xem xét kỹ lưỡng để chuẩn bị ra giá vào buổi tối.

Có điều, bản thân Trứng phối sủng vốn đã rất khó phân biệt, lại thêm lớp kính công nghiệp che chắn, giấu đi khí tức của chúng, càng khiến người ta khó lòng nhìn ra manh mối.

— Cậu nhắm tới mục tiêu nào rồi?

Chu Văn nhìn về phía Lý Huyền hỏi.

— Có chứ, mục tiêu của ta là Thánh Kiếm Thiên Sứ. Cậu thấy sao?

Lý Huyền dẫn Chu Văn đến tủ kính số 47, bên trong có một quả Trứng phối sủng.

Chu Văn vừa dùng chiếc điện thoại bí ẩn quét qua, vừa hỏi:

— Thánh Kiếm Thiên Sứ có đặc điểm gì?

Lý Huyền kể chi tiết thông tin về Thánh Kiếm Thiên Sứ cho Chu Văn nghe, rồi lại hỏi:

— Hai triệu thì sao? Lúc đấu giá, ta định chi ra hai triệu để mua quả này, cậu thấy thế nào?

— Tôi thấy quả này không ổn lắm đâu, cậu nên đổi quả khác đi.

Chu Văn suy nghĩ một chút rồi nói.

— Vậy cậu chọn giúp ta đi. Ta muốn một con Phối sủng trông phải đẹp mắt, ngầu lòi một chút. Cậu chọn giúp ta một con trong đám này đi.

Lý Huyền chỉ vào hình minh họa mấy con Phối sủng cho Chu Văn xem.

Trong cuốn catalogue là hình ảnh của vài loại Phối sủng, ấp ra đều là dạng Thiên Sứ, Yêu Tinh, Nữ Yêu. Giá cả thì trên trời, mà năng lực lại chỉ ở mức tầm thường. Chẳng hiểu Lý Huyền mua chúng về làm gì.

Nhưng vì Lý Huyền đã muốn, Chu Văn đành giúp cậu ta xem qua một lượt. Trong số đó có vài con Phối sủng thuộc tính không tệ, đặc biệt là Trứng phối sủng Sử Thi Hấp Linh Nữ Yêu. Bốn chỉ số cơ bản của nó đều vượt xa giới hạn cao nhất trong tài liệu, lại còn sở hữu đủ bốn kỹ năng, có thể nói là hàng cực phẩm.

Chu Văn lặng lẽ nói cho Lý Huyền biết, có thể dốc toàn lực để đấu giá Hấp Linh Nữ Yêu.

Lý Huyền cực kỳ tin tưởng Chu Văn. Nghe cậu nói nên mua Hấp Linh Nữ Yêu, cậu ta quyết luôn, không thèm ngó ngàng đến những Trứng phối sủng khác nữa.

— Chu Văn, ta chọn xong rồi. Cậu cũng chọn cho mình một quả đi, coi như là phí trả công.

Lý Huyền nói với Chu Văn.

— Chuyện cậu nhờ tôi làm xong rồi. Tôi đi dạo xung quanh đây, cậu cứ tự nhiên.

Chu Văn muốn xuống tầng hầm thứ tư để xem Phối sủng bị niêm phong ở đó. Hắn luôn cảm thấy quả Trứng phối sủng kia có liên quan đến mật mã mà Lão hiệu trưởng đã cho mình.

— Bảo cậu chọn thì cứ chọn đi, lằng nhằng thế? Chọn xong rồi đi dạo tiếp.

Lý Huyền kéo Chu Văn đi xem tiếp, vừa đi vừa nói:

— Con Nữ Yểm Ma này thế nào? Dáng người bốc lửa thật đấy!

Chu Văn không biết trong đầu Lý Huyền cả ngày nghĩ gì. Hắn nhớ là cậu ta tu luyện Tiên Thiên Bất Bại Thần Công, không thể phá thân, nếu không công pháp sẽ bị phá. Cả ngày cứ xem mấy thứ sexy thế này, không sợ phá công sao?

Thấy Lý Huyền cứ nằng nặc đòi tặng, Chu Văn cũng không khách sáo nữa, lật xem cuốn catalogue. Rẻ nhất cũng phải 100.000, ngoài ra còn có vài Trứng phối sủng Truyền Kỳ không mấy nổi bật.

Nào là Goblin, nào là Phối sủng dạng bùn lầy... Mấy loại này ở Tây khu chỉ là Phối sủng Truyền Kỳ tầm thường, nhưng ở đây lại có thể bán với giá hơn 100.000. Đơn giản vì vật hiếm thì quý, ai bảo Đông khu không có loại Phối sủng này chứ.

Tùy tiện đi dạo, thỉnh thoảng hắn lại dùng di động quét qua một chút. Vì những người khác cũng đang dùng điện thoại chụp ảnh nên hành động của Chu Văn không hề gây chú ý.

Đang lơ đãng xem xét, Chu Văn đột nhiên sững người, bất giác dừng bước. Ánh mắt hắn dán chặt vào gian hàng bên cạnh, nơi một quả Trứng phối sủng đang được trưng bày trong tủ kính. Tấm thẻ ghi tên là "Ngưu Đầu Quái", nhưng thông tin hiển thị trên chiếc điện thoại bí ẩn lại hoàn toàn khác.

Chu Văn đọc kỹ thông tin trên tấm thẻ: Truyền Kỳ - Ngưu Đầu Quái, xuất xứ từ vùng thứ nguyên Mê Cung ở Tây khu, sở trường dùng rìu lớn, thể chất và sức mạnh đều rất khá.

Thế nhưng, thông tin mà chiếc điện thoại bí ẩn quét được lại hoàn toàn khác. Tấm thẻ ghi là Trứng phối sủng Ngưu Đầu Quái, còn trên điện thoại lại hiển thị là "Bạo Quân Bỉ Mông", cấp bậc Phàm Thai. Nhưng ngay sau hai chữ "Phàm Thai", Chu Văn lại thấy dòng chữ quen thuộc: "Có thể tiến hóa".

Không thể nào! Chẳng lẽ nó là một Phối sủng Thần Thoại sánh ngang với Ba Tiêu Tiên và Đế Thính ư? Không thể nào, Trứng phối sủng dùng để buôn bán đều phải qua giám định của chuyên gia, đặc biệt là ở một buổi đấu giá lớn thế này. Sao có thể xảy ra sai sót như vậy? Sao có thể nhầm lẫn giữa Bạo Quân Bỉ Mông và Ngưu Đầu Quái được?

Chu Văn không dám tin, nhưng thông tin trên chiếc điện thoại bí ẩn lại hiện lên rành rành: đây chính là một quả Trứng phối sủng Bạo Quân Bỉ Mông.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!