Lối đi vốn trông thẳng thớm đột nhiên có gì đó không đúng. Lúc này, nó đã biến thành hình bầu dục, quanh co khúc khuỷu. Trên vách đá còn có rất nhiều tinh thể lấp lánh ánh sáng mờ ảo, xếp thành từng hàng, trông hệt như những chiếc răng nanh sắc nhọn.
Chu Văn quay đầu nhìn lại thì phát hiện cả bức tượng đá và lối vào đều đã biến mất. Lối đi giờ đây đã khép thành một đường ống tròn, đồng thời xuất hiện vô số tinh thể hình răng nhọn, kéo dài đến vô tận.
Quỷ Tân Nương không biết từ đâu xuất hiện bên cạnh Chu Văn, nhưng những Phối sủng khác thì chẳng thấy đâu.
Ngay lúc Chu Văn đang nghi hoặc, hắn đột nhiên cảm thấy lối đi rung chuyển dữ dội. Không, không phải rung chuyển, mà là đang co rút lại! Vách của lối đi còn xoay tròn, khiến những tinh thể sắc nhọn kia biến thành một cái máy xay kim loại kinh hoàng.
Lối đi càng thu hẹp, không gian cho Nhân vật tí hon có thể đứng càng lúc càng nhỏ. Chu Văn vội vàng triệu hồi Bá Vương thương, định đâm thủng một lỗ lớn để tạo lối thoát.
Nhưng Bá Vương thương đâm ra, ngập sâu đến tận chuôi, không biết đã xuyên qua vách đá dày đến mức nào.
Vách lối đi xoay tròn, ngược lại khiến Chu Văn không giữ nổi Bá Vương thương, lập tức bị cuốn phăng đi.
Lơ lửng giữa không trung, Chu Văn triệu hồi Ba Tiêu Phiến, thổi Thái Âm Phong thẳng vào sâu bên trong, nhưng chẳng có tác dụng gì đáng kể. Cơn cuồng phong quét vào lối đi, cứ thế lao đi mà không chạm phải bất cứ thứ gì.
Trong khi đó, lối đi ngày một siết chặt, cuối cùng khép lại hoàn toàn. Nhân vật tí hon cũng bị nghiền nát bên trong, màn hình trò chơi tối sầm.
Sắc mặt Chu Văn trở nên cực kỳ khó coi. Nếu Lão hiệu trưởng cũng tiến vào lối đi này và gặp phải tình huống tương tự, thì tỉ lệ sống sót của họ gần như bằng không.
—Chỉ có thể chất quỷ hồn như Quỷ Tân Nương mới không bị lối đi quái quỷ kia giết chết. Nhưng sau khi tiến vào, nàng lại mất liên lạc với mình, nên dù Quỷ Tân Nương sống sót trong đó cũng vô dụng.
Chu Văn suy nghĩ một lát rồi tiếp tục mở phó bản Trác Lộc. Hắn muốn thử xem lối đi bên phải sẽ xảy ra chuyện gì.
Nếu lối đi bên phải cũng giống hệt bên trái, vậy thì về cơ bản, hắn đành phải từ bỏ hy vọng cứu sống Lão hiệu trưởng.
Lần này, Chu Văn điều khiển Nhân vật tí hon tiến vào lối đi bên phải.
Ngay khi bước vào, hắn lại không kìm được mà rùng mình một cái, một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.
Nhưng trên vách đá hai bên, Chu Văn phát hiện rất nhiều chữ viết cổ quái. Những ký tự này trông hơi giống chữ tượng hình, nhưng lại có vẻ không phải. Tóm lại, Chu Văn không nhận ra đây là loại chữ viết gì.
Hắn quay đầu nhìn lại, thấy lối vào và bức tượng đá đã biến mất.
Chu Văn thầm thở phào một chút. Dù cảm giác vô cùng tồi tệ, nhưng ít nhất hắn chưa thấy nguy hiểm chết người nào xuất hiện. Nếu Lão hiệu trưởng chọn lối bên phải, có lẽ vẫn còn khả năng sống sót.
Chu Văn điều khiển Nhân vật tí hon đi về phía trước. Chẳng hiểu vì sao, hắn luôn có cảm giác như có vô số ánh mắt đang âm thầm theo dõi mình, nhưng dù dò xét xung quanh thế nào cũng không phát hiện bất kỳ sinh vật nào tồn tại.
Càng đi sâu, Chu Văn càng cảm thấy bất thường, cảm giác bị nhìn trộm ngày càng mãnh liệt.
—Là những chữ viết kia sao?
Chu Văn khẽ nhíu mày, ánh mắt dán chặt vào những ký tự cổ quái trên vách đá. Nếu nói trong lối đi này có thứ gì, thì cũng chỉ có chúng mà thôi.
Chu Văn triệu hồi Bá Vương thương, kết hợp với kỹ năng xuyên phá, đâm thẳng vào một ký tự trên vách đá.
Phập!
Chu Văn cảm thấy tai trái truyền đến một cơn đau tê dại, đồng thời máu tươi từ tai của Nhân vật tí hon cũng phun ra.
Ngay giây tiếp theo, Chu Văn thấy những ký tự cổ quái đó hóa thành những con quái vật nhỏ, miệng mọc đầy răng nhọn, vỗ cánh lao về phía Nhân vật tí hon.
Chu Văn vung Bá Vương thương tấn công lũ quái vật nhỏ, nhưng mỗi khi thương của hắn đâm trúng một con, một bộ phận trên người hắn cũng vỡ nát theo. Giết thêm vài con nữa, cơ thể Nhân vật tí hon đã gần như tan rã.
Hắn triệu hồi Ba Tiêu Phiến, thổi Thái Âm Phong về phía lũ quái vật, lập tức thổi bay chúng ra xa, cơ thể chúng đóng băng rồi vỡ tan thành từng mảnh.
Nhưng cùng lúc đó, cơ thể Nhân vật tí hon cũng biến thành một khối băng, sau đó vỡ vụn đầy đất. Màn hình trò chơi lại tối sầm.
—Mấy thứ đó là cái quái gì vậy? Tấn công chúng mà bản thân lại bị phản phệ?
Chu Văn đương nhiên nhìn ra được sự kỳ lạ của đám quái vật nhỏ, nhưng nhất thời không thể tìm ra cách giải quyết.
—Bất kể chọn con đường nào, dường như cũng đều là đường chết. Không biết Lão hiệu trưởng có thoát khỏi kiếp nạn này không.
Chu Văn thầm thở dài, với tình hình này, e rằng Lão hiệu trưởng lành ít dữ nhiều.
Chu Văn tiếp tục thử vài lần nữa. Kể cả khi không chủ động trêu chọc đám quái vật ký tự kia, chúng cũng tự động lao lên cắn xé hắn. Chu Văn mặc Thạch Khải do Thạch Si biến thành cũng không thể ngăn được hàm răng của lũ quái vật nhỏ, dường như chúng có thể cắn thủng mọi thứ.
—Hai lối đi trái phải đều là những cạm bẫy ăn thịt người… Căn bản không thể đi qua…
Chu Văn thầm nghĩ, rồi đột nhiên một ý nghĩ lóe lên trong đầu:
—Chờ đã… Ăn thịt người…
Hắn nhớ lại bức tượng đá ở ngã rẽ. Bức tượng đó chỉ có miệng mà không có các ngũ quan khác, trông khiến người ta cực kỳ khó chịu.
Khi đi vào hai lối trái phải, kết cục cuối cùng đều giống như bị ăn tươi nuốt sống. Chắc chắn có mối liên hệ nào đó.
Lần này, khi Chu Văn đi tới trước tượng đá, hắn không tiến vào hai lối đi hai bên nữa mà dừng lại quan sát tỉ mỉ, hy vọng tìm ra chút manh mối.
Có điều, hắn chẳng nhìn ra được gì. Trong lòng thầm quyết, hắn trực tiếp rút Bá Vương thương ra, đâm thẳng vào đầu bức tượng.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Chu Văn đã thấy một cảnh tượng vô cùng kinh hoàng: bức tượng đá kia há to miệng, một ngụm nuốt chửng cả Nhân vật tí hon và Bạch Chỉ. Màn hình trò chơi tối sầm.
—Quả nhiên vấn đề nằm ở bức tượng đá.
Chu Văn không vội vào lại game ngay mà gọi một cuộc điện thoại cho An Sinh.
Điện thoại đổ chuông vài tiếng thì có người nhấc máy. Giọng của An Sinh truyền đến:
—Văn thiếu gia, có chuyện gì không ạ?
—An Sinh, các cậu đã kiểm tra bức tượng đá trong điện thờ chưa?
Chu Văn hỏi.
—Đã kiểm tra rất kỹ rồi ạ, nhưng không phát hiện cơ quan nào cả.
An Sinh nói.
—Bức tượng đó điêu khắc ai, đã nghiên cứu ra chưa?
Chu Văn lại hỏi.
—Chúng tôi đã mời một số chuyên gia đến nghiên cứu và thẩm định. Giả thuyết lớn nhất và có khả năng nhất là bức tượng đó điêu khắc Ngạo, bởi vì trong thần thoại truyền thuyết có một loài quái vật hình người, nhưng lại thích ăn não người…
An Sinh kể lại chi tiết những thông tin mà các chuyên gia đã phân tích cho Chu Văn nghe.