Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 332: CHƯƠNG 329: AI MỚI LÀ HUẤN LUYỆN VIÊN

- Có rảnh không, gặp nhau ở đâu đây?

Phong Thu Nhạn sảng khoái đồng ý ngay.

- Sân luyện tập đi.

Chu Văn nói.

- Minh Tú cũng ở đây, cậu ấy cũng muốn đi nữa, có cho theo không?

Phong Thu Nhạn hỏi một câu.

- Chỉ là luyện tập thôi mà, cậu ấy muốn tới thì cứ tới.

Chu Văn cảm thấy chẳng có gì to tát, dù sao thì chiêu Thiên Ngoại Phi Tiên cũng không phải bí mật gì.

- Đợi tôi mười phút.

Phong Thu Nhạn nói rồi cúp máy.

Minh Tú cực kỳ muốn biết rốt cuộc Chu Văn mạnh đến mức nào mà có thể dạy dỗ một người mạnh như Phong Thu Nhạn, nếu vậy thì thực lực của Chu Văn chắc chắn phải cực kỳ đáng gờm.

Hai người vừa ra khỏi cửa thì tình cờ gặp Điền Chân Chân đi tới. Nghe họ nói muốn đến chỗ Chu Văn luyện tập, cô nàng cũng nằng nặc đòi đi cùng.

Thấy Chu Văn không ngại có người quan sát, Phong Thu Nhạn cũng không từ chối, thế là cả ba cùng nhau đi về phía sân luyện tập.

Điền Chân Chân thầm nghĩ trong lòng:

- Mình không tin có học sinh năm nhất nào lại mạnh hơn Minh Tú được. Mình phải xem tận mắt mới được, để xem tên Chu Văn kia có phải là một tên lừa đảo không.

Lúc ba người đến sân luyện tập, Chu Văn đã đứng chờ sẵn. Hắn đang luyện tập những động tác cơ bản nhất là rút kiếm và vung kiếm, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào có thể giúp tăng tốc độ.

- Kia chính là Chu Văn sao? Trông cũng bình thường thôi, tuy không cao lớn nhưng dáng người cũng ổn, có điều sắc mặt hơi tái nhợt, vẻ yếu ớt thế kia à? Người như vậy mà lợi hại như Minh Tú nói sao?

Thấy Chu Văn, sự hoài nghi trong lòng Điền Chân Chân càng lớn hơn.

Điều này cũng không thể trách cô nàng được. Bình thường Chu Văn toàn cày game bằng máu, trước đó lại mới bị trọng thương một lần, cộng thêm gần đây toàn phải cày ải ở biển ngầm và Thần điện, số lần chết tăng vọt, khiến khả năng tạo máu của cơ thể không theo kịp tốc độ tiêu hao.

Gần đây Chu Văn đang tra cứu tài liệu, muốn tìm thử xem có loại Phối sủng nào cường hóa gan hoặc tủy xương không, kiếm một con về dùng...

Đáng tiếc là cả hai loại này đều quá hiếm, tạm thời Chu Văn vẫn chưa tìm thấy gì.

- Huấn luyện viên, tôi tới rồi, anh muốn tôi và anh cùng luyện tập cái gì?

Ba người tiến vào sân luyện tập. Minh Tú và Điền Chân Chân ngồi xuống ghế nghỉ, còn Phong Thu Nhạn đi tới chỗ Chu Văn.

- Tôi muốn nâng cao tốc độ xuất kiếm, mà phương diện này cậu là chuyên gia, nên cho tôi chút ý kiến đi.

Chu Văn nhìn Phong Thu Nhạn nói.

- Mặc dù tôi chủ yếu luyện đao, nhưng xuất đao và xuất kiếm cũng không khác nhau là mấy. Tốc độ ra đòn không giống với tốc độ di chuyển của cơ thể. Thông thường mà nói, tốc độ ra đòn sẽ nhanh hơn tốc độ di chuyển, thứ nhất là vì đao nhẹ, hình dạng của đao cũng dễ dàng xé gió, trong khi cơ thể người vừa nặng vừa có lực cản lớn. Cho nên, khi xuất đao cần cân nhắc nhiều yếu tố, ngoài sức bộc phát thì kỹ xảo cũng rất quan trọng, nói chính xác là tư thế cầm đao và phương pháp phát lực có thể giúp tăng tốc độ vung đao lên một chút.

- Nhưng muốn tăng tốc độ trên diện rộng thì cần phải luyện kỹ xảo ra đòn, giống như rút súng vậy, mấu chốt nằm ở khoảnh khắc rút súng ra khỏi vỏ. Ai rút súng nhanh hơn, bóp cò nhanh hơn, người đó sẽ chiến thắng. Thật ra xuất đao cũng tương tự như vậy…

Phong Thu Nhạn giảng giải một vài điểm mấu chốt cho Chu Văn.

Chu Văn thử áp dụng những kỹ xảo và điểm quan trọng mà Phong Thu Nhạn chỉ cho, quả thật có tác dụng, tốc độ xuất kiếm nhanh hơn không ít. Nhưng tốc độ như vậy vẫn chưa đạt tới yêu cầu mà hắn mong muốn.

- Hắc Long thoát khốn quả thực quá lợi hại. Sau khi mình xông vào chiến xa, thời gian có hạn, tốc độ này vẫn chưa đủ.

Chu Văn thầm nghĩ.

Điền Chân Chân ngồi xem một lúc bên cạnh Minh Tú rồi bĩu môi nói:

- Minh Tú, cậu nói xem tại sao Chu Văn này lại lợi hại, làm huấn luyện viên riêng cho Phong Thu Nhạn, mà bây giờ tôi thấy ngược lại Phong Thu Nhạn mới là huấn luyện viên của hắn thì đúng hơn? Rốt cuộc ai mới là huấn luyện viên? Đừng nói với tôi là cậu nhận nhầm người đấy nhé?

- Có lẽ Chu Văn có thâm ý gì đó chăng?

Minh Tú không chắc chắn nói.

Mặc dù hiện tại trông đúng là Chu Văn đang thỉnh giáo Phong Thu Nhạn, nhưng ấn tượng của Minh Tú về Chu Văn đã quá sâu sắc, nên anh không nghĩ giống Điền Chân Chân, chỉ cho rằng Chu Văn đang có ý đồ gì đó.

- Sự việc rành rành ra thế này, Chu Văn đang học hỏi từ Phong Thu Nhạn, còn có thể có thâm ý gì nữa chứ?

Điền Chân Chân càng cảm thấy Minh Tú đã bị Chu Văn lừa gạt, tẩy não rồi.

- Cứ xem kỹ đã rồi nói. Chu Văn không thích làm việc theo lẽ thường, có lẽ đây cũng là một phương pháp dạy học đặc biệt.

Minh Tú suy nghĩ một lát rồi nói.

Chu Văn đã hoàn toàn nắm vững phương pháp mà Phong Thu Nhạn nói, thời gian còn lại chỉ cần luyện tập là được, nhưng dù có thuần thục thì tốc độ vẫn chưa đủ.

- Dùng Khoái đao của cậu tấn công tôi.

Chu Văn suy nghĩ một chút rồi nói với Phong Thu Nhạn. Hắn muốn quan sát đao pháp của Phong Thu Nhạn trong thực chiến, xem đao pháp thực chiến của cậu ta có điểm nào đáng để tham khảo, giúp hắn tăng tốc độ xuất kiếm hay không.

Phong Thu Nhạn không nói nhiều, cầm lấy một thanh đao gỗ trên giá vũ khí, nhưng hắn liếc nhìn thanh đại kiếm trong tay Chu Văn rồi nói:

- Huấn luyện viên, nếu anh muốn dùng kiếm thì loại đại kiếm này không thích hợp đâu, anh nên đổi một thanh kiếm mỏng và nhẹ hơn.

Chu Văn làm sao không biết điều đó, nhưng chỉ có Bá Kiếm mới có thể phá vỡ kén trắng, mà Bá Kiếm lại là một thanh đại kiếm, trọng lượng của nó còn nặng hơn nhiều so với thanh đại kiếm mà hắn đang dùng để luyện tập. Vì vậy, hắn bắt buộc phải dùng trọng kiếm để luyện, luyện kiếm khác chẳng có tác dụng gì lớn.

Nếu không phải vì Bá Kiếm quá nặng, Chu Văn căn bản không cần luyện tập, chỉ riêng kỹ xảo và tốc độ của Thiên Ngoại Phi Tiên đã quá đủ rồi.

- Tôi biết, tôi muốn dùng đại kiếm để luyện khoái kiếm.

Chu Văn nói.

Điền Chân Chân nghe vậy càng cảm thấy Chu Văn thực sự không giống một huấn luyện viên đàng hoàng. Làm gì có ai dùng đại kiếm để luyện khoái kiếm chứ? Người luyện kiếm đều biết, đại kiếm không phù hợp để luyện kiếm kỹ, chứ đừng nói là khoái kiếm. Kể cả người không luyện kiếm cũng phải biết, vũ khí nặng như vậy chắc chắn không thể đi theo con đường tốc độ được.

Phong Thu Nhạn chỉ gật đầu, rút đao chém về phía Chu Văn.

Không biết dạo này Phong Thu Nhạn luyện tập thế nào mà Chu Văn phát hiện đao pháp của cậu ta đã trở nên vừa nhanh vừa mạnh hơn trước, không còn giữ vẻ bộc phát như trước kia, thậm chí đã mơ hồ mang theo khí thế của riêng mình.

Chu Văn giơ đại kiếm đỡ lấy khoái đao của Phong Thu Nhạn, cảm giác mỗi một đao sau lại mạnh hơn đao trước, hơn nữa còn ổn định đến lạ thường, tựa như sông ngân hà cuồn cuộn chảy, bất tận không ngừng.

Sau khi Chu Văn đỡ được đao thứ nhất, hắn phát hiện mình không còn cơ hội phản công. Đao pháp liên miên bất tận không một kẽ hở, hắn chỉ có thể không ngừng chống đỡ.

- Đao pháp lợi hại thật, tên này tiến bộ nhanh thật.

Chu Văn không khỏi kinh ngạc trước tốc độ tiến bộ của Phong Thu Nhạn, mỗi lần gặp mặt, cậu ta dường như đều mang lại cho hắn những cảm giác khác biệt.

- Đao pháp của Phong Thu Nhạn thật sự quá mạnh. Mặc dù mình cũng học được, cũng có thể tinh thông, nhưng khi tự mình thi triển thì dù thế nào cũng không làm được như cậu ấy, cứ cảm thấy như còn thiếu một chút gì đó.

Minh Tú trầm tư nói.

- Phong Thu Nhạn rất mạnh, nhưng tên Chu Văn kia đã bị Phong Thu Nhạn đánh cho không còn sức phản kháng, có mạnh như cậu nói đâu?

Điền Chân Chân gần như khẳng định Minh Tú đã bị lừa, Chu Văn không hề mạnh như lời đồn.

⚡ Thiên Lôi Trúc . com ⚡ Cộng đồng dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!