Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 341: CHƯƠNG 338: TAI HỌA

Toàn bộ Thánh Thành chìm trong đại loạn. Lũ Dị Thứ Nguyên kinh khủng từ trong hắc động tràn ra như châu chấu vỡ tổ, che khuất cả bầu trời, điên cuồng tàn phá khắp nơi.

Khắp nơi vang lên tiếng va chạm của sức mạnh và tiếng gào thét thảm thiết của con người. Vô số người dân vô tội thiệt mạng, vô số nhà cửa bị phá hủy.

Chu Văn không biết lựa chọn của Vương Minh Uyên là đúng hay sai, đây không phải là vấn đề mà hắn có thể nghĩ thông suốt được.

Hắn duỗi tay nắm chặt giọt huyết tinh, Mê Tiên Kinh lập tức vận chuyển điên cuồng, hấp thu nó. Ngay tức thì, Chu Văn cảm nhận được một luồng sức mạnh cuồn cuộn lan tràn khắp cơ thể.

- Còn đứng ngây ra đó làm gì? Không mau nhân lúc này chuồn khỏi Thánh Thành đi, lẽ nào cậu muốn đợi đám kia đến tóm chúng ta à?

Chung Tử Nhã đẩy Chu Văn một cái.

Hắn không hề đau buồn. Bất kể Vương Minh Uyên biến thành thứ gì, chỉ cần còn sống là Chung Tử Nhã đã thấy đủ rồi.

Khương Nghiên và Huệ Hải Phong cùng nhau chạy ra ngoài. Thánh Thành lúc này đang hỗn loạn cực độ, khắp nơi đều là cảnh con người chiến đấu với sinh vật Dị Thứ Nguyên, chẳng ai rảnh hơi mà để ý đến bọn họ.

Bốn người vừa chiến đấu mở đường, vừa rút lui ra ngoài. Giữa khung cảnh hỗn loạn, có người cưỡi Cự Long bay vút lên trời, chiến đấu với lũ sinh vật Dị Thứ Nguyên, cũng có người ngự kiếm phi thiên, kiếm quang tựa như ngàn vạn sao băng, trong nháy mắt tiêu diệt hàng loạt kẻ địch.

Đủ loại cường giả kinh khủng phá không giao chiến, nhưng vẫn không tài nào tiêu diệt hết lũ sinh vật Dị Thứ Nguyên trong Thánh Thành. Hơn nữa, hắc động vẫn cứ mở toang, không ngừng tuôn ra thêm quái vật.

Oành!

Bốn người Chu Văn đang chật vật chạy trốn thì một con Bát Xà khổng lồ đột nhiên xuất hiện chắn trước mặt. Từ những cái miệng của nó phun ra đủ loại sức mạnh khác nhau: gió, mưa, sấm, lửa…

Trong phút chốc, cả khu phố phụ cận biến thành một chiến trường tận thế. Không ít thường dân đang chạy trốn đã bị luồng sức mạnh kinh hoàng đó hủy diệt.

Đường thoát của bốn người Chu Văn cũng bị chặn lại. Thân hình Chu Văn khẽ lóe lên, dùng Quỷ Bộ né tránh một luồng nọc độc cực lớn đang phun về phía mình.

Nhưng vừa né xong, hắn đã thấy một con bọ cạp khổng lồ từ trên trời giáng xuống, cái đuôi mang theo một vệt sáng lạnh lẽo đâm thẳng về phía hắn.

Chu Văn rút đao chém tới. Trúc Đao lập tức chém con bọ cạp làm đôi, nhưng ngay sau đó, hàng đàn bọ cạp khác lại bay tới như châu chấu.

Huệ Hải Phong, Khương Nghiên và Chung Tử Nhã đều rơi vào khổ chiến. Bên trong Thánh Thành đâu đâu cũng là sinh vật Dị Thứ Nguyên, bọn họ muốn xông ra ngoài quả thực quá khó khăn.

- Tự tìm cơ hội xông ra, ai có cơ hội thì đi trước, tập hợp tại học viện!

Thấy mọi người sắp bị tách ra, Chu Văn hét lớn.

Hắn biết rõ với sức của bốn người thì rất khó tìm được cơ hội, muốn liều mạng xông ra gần như là không thể. Cả bọn chỉ có thể tách ra, tự tìm đường thoát thân chứ không còn cách nào khác.

Hắn tin tưởng vào thực lực của Huệ Hải Phong, Khương Nghiên và Chung Tử Nhã, họ sẽ không dễ dàng bỏ mạng ở đây.

Oành!

Một con quái vật to như núi nhỏ từ trên trời giáng xuống ngay trước mặt Chu Văn. Dù cách nó còn mấy trăm mét, nhưng khi con quái vật đấm một quyền xuống đất, mặt đường và các công trình kiến trúc trong bán kính cả ngàn mét lập tức vỡ nát, bay tung tóe. Những mảnh vỡ vật chất va chạm vào nhau, nghiền nát tất cả mọi người trong phạm vi đó.

Chu Văn cầm Trúc Đao vung lia lịa, chém nát những mảnh vỡ đang bay về phía mình. Lớp Thạch Khải trên người hắn tuy có tác dụng phòng ngự, nhưng vẫn bị nhiều mảnh vỡ xuyên thủng, để lại những vết thương trên cơ thể.

Chu Văn cắn răng định chạy sang hướng khác thì Mê Tiên Kinh trong cơ thể hắn đột nhiên vận chuyển nhanh hơn, dường như đã đến một thời khắc nào đó, có dấu hiệu sắp đột phá.

Oành!

Sơn Quái tiếp tục đấm xuống mặt đất, nhưng lần này, mặt đất không còn nứt vỡ nữa, ngược lại còn sinh ra một lực hút kinh hoàng, hút mọi thứ xung quanh về phía trung tâm của nó.

Chu Văn cắm Trúc Đao xuống đất, nhưng cả người vẫn bị hút về phía Sơn Quái. Trúc Đao cày trên mặt đất một vệt sâu hoắm nhưng vẫn không thể ngăn cản thân hình hắn trôi đi.

Chu Văn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trên thân Sơn Quái đã mở ra vô số cái miệng, trực tiếp nuốt chửng những người bị hút tới.

Tâm niệm vừa động, hắn kích hoạt Ma Tinh Luân, sử dụng lực hút của nó bám chặt vào mặt đất, cưỡng ép đối kháng với lực hút của Sơn Quái để không bị nó nuốt chửng.

Nhưng lực hút của Sơn Quái quá mạnh, Chu Văn trước sau vẫn không thoát khỏi sức hút, chỉ có thể miễn cưỡng không bị kéo đi.

Trong lúc Chu Văn đang suy tính làm sao để thoát khỏi phạm vi ảnh hưởng của Sơn Quái thì một bóng người xé gió bay tới. Đó là một người phụ nữ, nàng cầm một thanh cổ kiếm phá không mà đến, tiến vào phạm vi của Sơn Quái nhưng không hề bị hút vào, cứ thế lơ lửng trước mặt nó.

Hai tay nàng kết ấn, một đạo kiếm quang lập tức ngưng tụ giữa hai lòng bàn tay rồi xé toạc không khí, lao thẳng về phía Sơn Quái.

Kiếm quang rung động, không gian bốn phía chấn động theo, rồi lại phân tách thành từng đạo kiếm quang nhỏ hơn. Một chia thành hai, hai thành bốn, bốn thành tám, tám thành mười sáu… cho đến khi kiếm quang vọt tới trước mặt Sơn Quái thì đã hóa thành một đám mây kiếm dày đặc.

Chỉ thấy cái miệng của Sơn Quái há ra, nuốt chửng toàn bộ luồng kiếm quang.

Người phụ nữ áo đen khẽ nhíu mày, thanh cổ kiếm bằng đồng xanh trong tay rung lên, bay vút đi, trực tiếp lao vào thân thể Sơn Quái.

Sơn Quái tỏ ra vô cùng thận trọng, há miệng định nuốt thanh cổ kiếm, nhưng chỉ một lát sau, từng đạo kiếm quang đã xuyên thủng từ bên trong cơ thể nó ra ngoài, tựa như vô số thanh kiếm sắc bén đâm xuyên qua, trong nháy mắt biến thân thể Sơn Quái thành một con nhím khổng lồ.

Oành!

Sơn Quái ầm ầm vỡ nát. Thanh cổ kiếm bằng đồng xanh bay trở về tay người phụ nữ áo đen. Nhưng nàng không hề dừng lại, ngự kiếm bay về phía một sinh vật Dị Thứ Nguyên kinh khủng khác. Nơi nàng đi qua, kiếm quang tựa như thiên hà cuộn ngược, chém giết vô số sinh vật Dị Thứ Nguyên.

Chu Văn không có tâm trạng để xem tiếp. Sơn Quái vừa chết, lực hút tự nhiên biến mất. Hắn lập tức chọn một hướng mới, lao về phía ngoại thành Thánh Thành.

Chỉ là có quá nhiều sinh vật Dị Thứ Nguyên, Chu Văn một đường liều chết chiến đấu, không biết đã giết bao nhiêu con, nhưng cũng chỉ mới xông đến được vòng bảo vệ thứ ba của Thánh Thành.

Hắn không còn thấy bóng dáng của nhóm Khương Nghiên đâu nữa. Xung quanh ngoài sinh vật Dị Thứ Nguyên ra thì toàn là con người đang chiến đấu hăng hái, trong đó phần lớn là quân nhân, còn người bình thường thì rất nhiều người đã biến thành thi thể.

Lý trí mách bảo Chu Văn rằng bây giờ không phải lúc lo chuyện bao đồng, giữ mạng mới là quan trọng nhất. Nhưng tay hắn lại không tự chủ được mà vung ra một đao, chém đôi một con bọ cạp đang tấn công một đứa bé.

- Tạm thời đi theo ta.

Chu Văn thấy xung quanh toàn là thi thể, một đứa bé có lẽ đã mất cả cha lẫn mẹ đang đứng ngây ra giữa đống đổ nát. Hắn không đành lòng, bèn bế cô bé lên, quyết định mang theo nó ra khỏi Thánh Thành.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!