Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 360: CHƯƠNG 357: CHẠY TRỐN

- Chắc là bạn học của mình đấy, chúng ta qua xem thử đi.

Lý Vị Ương đang thấy nhàm chán, thấy có bạn học ở gần đó liền đề nghị đi qua xem sao.

Nghe mọi người nói vậy, Trịnh Thiên Luân có chút không vui, lỡ như tên kia ra vẻ cool ngầu, chẳng phải sẽ chiếm hết spotlight của hắn sao. Có điều mọi người đều muốn đi tiếp về phía trước, chắc chắn sẽ chạm mặt, nên hắn cũng không phản đối.

Lý Vị Ương dẫn mọi người tăng tốc, rất nhanh đã nhận ra bóng người kia chính là Chu Văn.

Lý Vị Ương thầm vui vẻ, cất tiếng gọi:

- Chu Văn, cậu đứng đó làm gì thế?

Chu Văn đã sớm nghe thấy tiếng bước chân của họ, nhưng hắn lười để ý nên không quay đầu lại. Nghe thấy tiếng gọi của Lý Vị Ương, lúc này hắn mới dừng bước, quay người nói:

- Đã đến đây rồi thì còn làm gì được nữa?

- Tớ thấy không có con Hỏa Giáp Ngạc nào lên bờ cả, chúng bị cậu giết hết rồi à?

Lý Vị Ương đi tới trước mặt Chu Văn hỏi.

- Không, tớ không giết con nào hết.

Chu Văn lắc đầu, quả thực hắn chưa giết con nào cả.

Trịnh Thiên Luân nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, cười nói:

- Chẳng hiểu sao hôm nay lũ Hỏa Giáp Ngạc không chịu lên bờ, cứ trốn hết dưới sông Dung Nham.

- Chu Văn, đi cùng không? – Lý Vị Ương mời.

- Tớ còn có việc, các cậu đi trước đi.

Chu Văn còn muốn tìm hình vẽ nhỏ nên không tiện đi cùng họ.

Lý Vị Ương không tài nào hiểu nổi Chu Văn. Cô không hiểu tại sao hai con người trái ngược như Chu Văn và em trai cô, Lý Huyền, lại có thể trở thành bạn bè.

- Chu Văn đang bận, chúng ta không nên làm phiền cậu ấy.

Trịnh Thiên Luân nghe xong thì mừng rỡ trong lòng.

Mặc dù Chu Văn đã sa sút, nhưng Trịnh Thiên Luân vẫn không tự tin mình có thể hơn được cậu ta. Giờ Chu Văn tự động từ chối đi cùng, đối với hắn đúng là chuyện tốt không thể tốt hơn.

Lý Vị Ương đành phải đi theo Trịnh Thiên Luân. Cô quay đầu lại, thấy Chu Văn đang chậm rãi đi dọc bờ sông Dung Nham, thỉnh thoảng lại nhìn xuống sông, không biết đang tìm kiếm thứ gì.

"Tên này chơi với Lý Huyền lâu như vậy mà vẫn vừa khó gần vừa lập dị, đúng là một kẻ quái gở," Lý Vị Ương thầm nghĩ, "nhưng như vậy cũng tốt, nếu cũng dịu dàng như Lý Huyền thì lại là chuyện khác."

Đoàn người tiếp tục tiến về phía trước. Trịnh Thiên Luân muốn tránh xa Chu Văn nên cố tình đi nhanh hơn.

Thứ nhất, hắn không muốn đối mặt với Chu Văn. Thứ hai, hắn không muốn dính dáng gì đến cậu ta. Dù sao Chu Văn cũng là học trò của Vương Minh Uyên, hiện tại cái tên này khá nhạy cảm, nếu qua lại quá thân thiết với Chu Văn, bị người khác hiểu lầm thì không hay.

Đi được một đoạn không xa, Tuyết Lỵ chỉ về phía trước:

- Chỗ đó có Hỏa Giáp Ngạc.

Trịnh Thiên Luân thầm vui mừng, cơ hội để hắn thể hiện đã tới rồi. Nhưng khi nhìn kỹ lại, thấy có hơn chục con Hỏa Giáp Ngạc đang nằm trên bờ, hắn lập tức giật mình.

Tuyết Xà Đao của hắn đối phó với một con Hỏa Giáp Ngạc thì không thành vấn đề, nhưng với số lượng nhiều như vậy mà lao vào chẳng khác nào nộp mạng.

- Nơi này có quá nhiều Hỏa Giáp Ngạc, nếu tấn công, tớ không thể đảm bảo an toàn cho các cậu được. Tớ nghĩ chúng ta nên đi đường vòng thì hơn. – Trịnh Thiên Luân nói.

Lý Vị Ương thừa biết hắn không địch lại nổi, nhưng cũng không muốn vạch trần, bèn đồng ý đi đường vòng như lời hắn nói.

Sau khi họ đi vòng qua, Lý Vị Ương nhớ ra Chu Văn còn ở phía sau, liền muốn quay lại nhắc nhở cậu, đừng để cậu đi vào khu vực có bầy Hỏa Giáp Ngạc đó.

Nhưng khi cô vừa quay lại thì đã thấy Chu Văn đi thẳng vào khu vực của bầy Hỏa Giáp Ngạc. Hơn chục con Hỏa Giáp Ngạc đồng loạt ngẩng đầu, nhìn chằm chằm về phía Chu Văn.

- A, Chu Văn kinh động lũ Hỏa Giáp Ngạc rồi! – Một nữ sinh kinh hãi kêu lên.

- Trịnh Thiên Luân, mau giúp một tay!

Lý Vị Ương nói xong liền triệu hồi thú sủng của mình, chuẩn bị lao qua hỗ trợ.

Trịnh Thiên Luân có chút xấu hổ, đi thì không được mà không đi cũng không xong. Hắn không cho rằng ba người họ có thể đối phó với cả bầy Hỏa Giáp Ngạc kia, đành giả vờ không nghe thấy, đứng im tại chỗ.

Ngay lúc Lý Vị Ương lao ra được hơn chục mét, cô thấy bầy Hỏa Giáp Ngạc bắt đầu di chuyển. Nhưng chúng không lao về phía Chu Văn, ngược lại, chúng lại như gặp phải ma, tranh nhau tháo chạy xuống sông Dung Nham.

Chỉ nghe tiếng "bịch bịch" vang lên không ngớt, cả đám Hỏa Giáp Ngạc đều hoảng loạn nhảy xuống sông, không con nào dám bén mảng lại gần Chu Văn.

Lý Vị Ương bất giác dừng bước, kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt.

Hỏa Giáp Ngạc nổi tiếng là loài nóng tính, đừng nói là gặp con người, cho dù gặp phải sinh vật dị thứ nguyên mạnh hơn, nó cũng dám xông lên phun một ngụm dung nham.

Nhưng tình huống hiện tại, Lý Vị Ương chưa từng thấy bao giờ.

Mấy người Trịnh Thiên Luân cũng trợn mắt há mồm. Chu Văn đi đến đâu, đám Hỏa Giáp Ngạc tranh nhau chạy bán sống bán chết đến đó, trông hoảng hốt đến cực điểm.

Vì cả bầy chen chúc nhau bỏ chạy, có một con Hỏa Giáp Ngạc chậm chân, không kịp nhảy xuống sông Dung Nham trước khi Chu Văn đến, liền bị cậu dẫm lên đuôi.

Con Hỏa Giáp Ngạc lập tức hóa đá tại chỗ, nằm bẹp dí không dám nhúc nhích, toàn thân run lẩy bẩy.

Chu Văn đưa tay vỗ vỗ vào đầu nó mấy cái, hắn muốn chọc tức nó để nó phun lửa, ai ngờ con Hỏa Giáp Ngạc này lại có "khí phách" đến lạ, cứ nằm ì ra đó, đừng nói là phun lửa, đến cái miệng cũng không dám mở.

"Xem ra con này cũng thuộc đám Hỏa Giáp Ngạc sợ chết khiếp vía lúc nãy."

Chu Văn không khỏi bực bội. Trước đó hắn đã chiến đấu với Hỏa Giáp Ngạc, muốn chúng phun lửa để hắn lĩnh ngộ Cổ Hoàng Kinh, kết quả là lũ này nhất quyết không chịu phun, khiến hắn chẳng lĩnh ngộ được gì.

- Đi đi.

Chu Văn bực mình nhấc chân ra. Con Hỏa Giáp Ngạc như được đại xá, vội vàng lao xuống sông Dung Nham, nhảy "bịch" một tiếng rồi biến mất.

Bọn người Lý Vị Ương đứng ngây ra như phỗng, thực sự không thể tin nổi. Đây mà là sinh vật dị thứ nguyên cấp Truyền Kỳ hung hãn Hỏa Giáp Ngạc mà họ từng biết sao? Rõ ràng là chuột thấy mèo thì có.

Chu Văn đi xuyên qua khu vực đó, đến chỗ nhóm Lý Vị Ương, không nói một lời nào, tiếp tục đi lang thang ven sông Dung Nham.

- Ngầu bá cháy! Không biết Chu Văn có bạn gái chưa nhỉ? – Một nữ sinh mặt ửng hồng tự hỏi.

- Chắc là chưa đâu, tớ nghe nói cậu ta là một tên cuồng game chính hiệu. – Một nữ sinh khác nói.

- Cuồng game gì chứ, phải gọi là nam thần mới đúng! Cậu không thấy à? Hỏa Giáp Ngạc cấp Truyền Kỳ mà trước mặt cậu ấy còn không dám hó hé gì. – Nữ sinh kia phản bác.

- Đáng tiếc, nếu cậu ấy không phải là học trò của Vương Minh Uyên, tương lai chắc chắn sẽ là một cường giả danh chấn Liên bang.

Lý Vị Ương thầm thở dài.

Cô biết rất rõ vụ của Vương Minh Uyên nghiêm trọng đến mức nào. Nếu không phải Vương gia có hậu thuẫn mạnh mẽ, e là đã sớm bị Liên bang cho vào danh sách đen.

Chu Văn thân là học trò của Vương Minh Uyên, cũng đã sớm nằm trong sổ đen của Liên bang. Nếu không có An gia bảo lãnh, e là Cục Giám Sát đã tóm hắn về thẩm vấn từ lâu rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!