Kiếm quang chém lên thân thể con Dung Nham trùng, tựa như máy cưa điện cắt vào sắt thép, tia lửa bắn tung tóe, dung nham văng khắp nơi.
Cơ thể dung nham óng ánh bị kiếm quang xé toạc một cách mạnh mẽ. Con Dung Nham trùng bị chém thành hai nửa, rơi thẳng xuống dòng dung nham bên dưới.
Oành!
Thi thể của nó rơi xuống sông dung nham, làm dấy lên một cơn sóng dung nham cao mấy trượng. Đám người Lý Vị Ương đứng xem mà trợn mắt há mồm, chỉ thấy Chu Văn đứng sừng sững bên bờ sông dung nham, uy nghi như một vị thần.
- Quá… Quá mạnh… Một kiếm chém chết Dung Nham trùng… Hắn không thể nào là học sinh được…
Một nữ sinh hai mắt sáng rực nhìn chằm chằm Chu Văn, lẩm bẩm.
- Hắn đúng là không phải học sinh bình thường, đừng quên thầy của hắn là ai.
Trịnh Thiên Luân xen vào một câu, liếc nhìn đám nữ sinh đang mê mẩn Chu Văn, ngay cả bạn gái Tuyết Lỵ của hắn cũng không ngoại lệ, khiến hắn vô cùng khó chịu.
Lý Vị Ương nghe Trịnh Thiên Luân nói vậy, sắc mặt lập tức trầm xuống:
- Trịnh Thiên Luân, cậu đừng có nói bậy! Chu Văn là Chu Văn, liên quan gì đến thầy của cậu ấy?
- Đúng đó, Chu Văn đẹp trai như vậy, chắc chắn không có quan hệ gì với kẻ đáng sợ kia đâu.
Các nữ sinh khác cũng nhao nhao bênh vực Chu Văn.
Chu Văn dùng một kiếm chém chết Dung Nham trùng, liền phát hiện bên trong đầu nó có một con côn trùng trông giống như con tằm.
Mặc dù hồi đi học, thầy giáo luôn bảo rằng tằm là sinh vật đáng yêu thế nào, nhưng Chu Văn chưa bao giờ thấy vậy, ngược lại còn cực kỳ chán ghét.
Vì vậy, hắn không chút do dự, vung kiếm chém thẳng xuống, quyết tiêu diệt bản thể của con Dung Nham trùng.
Thế nhưng, chưa đợi kiếm quang của Chu Văn hạ xuống, dòng sông dung nham bên dưới đột nhiên nổ tung, một cột dung nham bắn vọt lên trời, và một bóng hình màu vàng óng theo đó lao ra.
Sinh vật kia toàn thân phủ vảy vàng, tỏa ra hào quang rực rỡ, trông vô cùng lộng lẫy.
- Kim Ngư!
Chu Văn lập tức nhận ra đó là sinh vật gì, chính là con cá mà Cổ Điển muốn câu, nhưng không biết có phải là con mà gã đã câu được hay không.
Con Kim Ngư nhảy khỏi sông dung nham, há miệng nuốt chửng con Dung Nham trùng, sau đó lặn trở lại vào dung nham, biến mất không tăm tích.
- Mẹ kiếp, dám cướp mồi của ông!
Chu Văn trừng mắt, không thể ngờ con Dung Nham trùng sắp vào đến miệng lại bị con Kim Ngư hớt tay trên.
Trong lòng khẽ động, Độc Chi Bạch Ảnh hóa thành đôi cánh sau lưng, đưa cơ thể hắn bay vút lên không trung, vung kiếm chém về phía con Kim Ngư vừa lặn xuống.
Bành!
Dung nham bị chém rách một đường sâu hơn chục mét, nhưng con Kim Ngư đã nhảy vọt lên ở một chỗ khác.
Chu Văn lại đuổi theo chém, nhưng con Kim Ngư lại nhanh chóng đổi vị trí.
Chu Văn đuổi theo Kim Ngư trên không, liên tục chém ra những luồng kiếm quang, nhưng con cá trơn như lươn, hắn chém bao nhiêu nhát cũng không trúng, ngược lại nó còn nhanh chóng bơi ngược về phía thượng nguồn.
Mấy người Lý Vị Ương trên bờ vội vàng đuổi theo, nhưng tốc độ của Chu Văn quá nhanh, chẳng mấy chốc đã bỏ xa họ. Rất nhanh sau đó, họ không còn thấy bóng dáng Chu Văn đâu nữa, đành phải dừng lại vì không thể đuổi kịp.
- Cùng là học sinh của Học viện Tịch Dương, tại sao Chu Văn chỉ mới là sinh viên năm nhất mà lại mạnh đến thế?
Một nữ sinh bất bình nói.
- Đúng vậy, mạnh kinh khủng, có khi còn mạnh hơn cả Hội trưởng Vi Qua nữa. Một kiếm của cậu ấy xử lý con Dung Nham trùng dài hai ba mươi mét mà nhẹ nhàng như ăn bánh vậy.
Một nữ sinh khác tán thành.
Trịnh Thiên Luân lạnh lùng nói:
- Tôi thấy cũng chẳng có gì đặc biệt. Mặc dù hắn rất mạnh, nhưng so với hội trưởng Vi thì còn kém xa. Hội trưởng Vi Qua dựa vào nỗ lực của bản thân mới có được thành tích hôm nay, còn Chu Văn chẳng qua là có gia thế tốt, cộng thêm sở hữu Thú sủng cực kỳ mạnh mẽ mà thôi.
- Gia thế? Gia thế gì cơ? Tớ nghe nói Chu Văn đến từ một thành phố nhỏ, làm gì có gia thế gì chứ?
Đa số các nữ sinh đều không biết rõ chuyện của Chu Văn, nên họ tò mò nhìn Trịnh Thiên Luân.
Trịnh Thiên Luân bĩu môi nói:
- Sợ là các cậu không biết đấy thôi. Bố của Chu Văn mới tái hôn cách đây không lâu, các cậu có biết mẹ kế của hắn là ai không?
- Là ai vậy?
Các nữ sinh quả nhiên vô cùng tò mò.
- Mẹ kế của hắn chính là mẹ của An Đốc Quân, Nhất phẩm phu nhân Âu Dương Lam.
Trịnh Thiên Luân tiết lộ.
- Oa, vậy cậu ấy là em trai của An Đốc Quân sao?
Một nữ sinh che miệng, vẻ mặt không thể tin nổi.
- Cho nên, Chu Văn muốn tài nguyên gì mà chẳng có. Tôi nghe nói bà Âu Dương Lam cực kỳ cưng chiều hắn, thậm chí còn hơn cả An Tĩnh, muốn gì được nấy. Nếu không thì các cậu nghĩ hắn lấy đâu ra nhiều Thú sủng mạnh mẽ như vậy? Một học sinh bình thường làm sao có năng lực sở hữu những Thú sủng cường đại đến thế? Thanh kiếm các cậu vừa thấy, có thể chém chết Dung Nham trùng, không nghi ngờ gì chính là một Thú sủng cấp Sử Thi đỉnh cấp. Các cậu nghĩ xem, một học sinh cấp Truyền Kỳ có thể ấp ra Thú sủng cấp Sử Thi sao? Tôi dám chắc bà Âu Dương Lam đã trả một cái giá cực lớn, nhờ một cường giả cấp Sử Thi hy sinh bản thân để chuyển nhượng Thú sủng đó cho Chu Văn.
Rõ ràng Trịnh Thiên Luân chỉ biết sơ sơ chuyện về Chu Văn, một nửa là tin tức nghe được, một nửa là do hắn tự suy diễn.
- Không ngờ lại là thế này, hóa ra Chu Văn có bối cảnh khủng như vậy, thảo nào chuyện của Vương Minh Uyên không hề liên lụy đến cậu ấy.
Các nữ sinh bừng tỉnh ngộ.
- Bây giờ các cậu biết rồi đấy, không phải Chu Văn mạnh, mà là bối cảnh của hắn mạnh.
Trịnh Thiên Luân nhân lúc rèn sắt còn nóng, tiếp tục bôi đen Chu Văn.
Nhưng một nữ sinh lại ôm mặt nói:
- Tớ lại thấy Chu Văn thật đáng thương. Thân là con riêng, bố lại đi ở rể cho một đại gia tộc như vậy, chắc chắn cậu ấy đã phải chịu rất nhiều tủi nhục, ngậm đắng nuốt cay, không biết đã phải trải qua những gì mới có được sự công nhận của nhà họ An và bà Âu Dương Lam.
- Đúng vậy, thảo nào Chu Văn lại có vẻ cô độc như thế, thì ra là vì lý do này. Chúng ta phải thông cảm cho cậu ấy mới được.
- Hội trưởng, tớ nghe nói em trai cậu là hội trưởng của Huyền Văn hội đúng không? Có phải quan hệ với Chu Văn rất tốt không? Hay là cậu thử nói với em trai, để hai câu lạc bộ của chúng ta tổ chức hoạt động chung đi. Chúng ta nhất định phải quan tâm đến Chu Văn một chút, nếu không cậu ấy thật sự quá đáng thương.
Một nữ sinh khác cũng nói.
- Đúng đúng, có một người mẹ kế ưu tú như vậy, cậu ấy nhất định phải nỗ lực không ai tưởng tượng nổi mới có được thành tựu như bây giờ. Thật sự quá cảm động! Hội trưởng, chúng ta nhất định phải quan tâm cậu ấy, xin cậu nhất định phải xây dựng quan hệ hữu nghị với Huyền Văn hội nhé!
Trịnh Thiên Luân há hốc miệng, ngơ ngác nhìn đám nữ sinh, thật sự không thể tưởng tượng nổi, rốt cuộc não của mấy cô nàng này có vấn đề gì không nữa.