Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 369: CHƯƠNG 366: CỔ HOÀNG KINH

- An Tĩnh, sao cậu lại ở đây?

Chu Văn nghi hoặc nhìn An Tĩnh, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Vừa rồi hắn đang ngưng tụ Mệnh Hồn, toàn bộ tâm trí đều chìm đắm trong Cổ Hoàng Kinh, hoàn toàn không biết gì về thế giới bên ngoài.

Toàn thân An Tĩnh ấm áp, mềm nhũn, một cảm giác mà nàng chưa từng trải qua. Sức mạnh băng hàn trong cơ thể hoàn toàn biến mất.

Lòng kiêu ngạo của An Tĩnh chưa bao giờ bị đả kích đến thế, trong lòng vừa xấu hổ vừa tức giận đến cực điểm. Nàng vịn vào khung cửa đứng dậy, cố tỏ ra lạnh lùng, nghiến răng nói:

- Tôi vào đây, dĩ nhiên là để phá đám cậu ngưng tụ Mệnh Hồn rồi, chứ cậu nghĩ tôi đến làm gì?

Nói xong, nàng cũng chẳng đợi Chu Văn phản ứng, quay người bỏ đi thẳng.

Chu Văn ngỡ ngàng nhìn bóng lưng An Tĩnh. Hắn chẳng tin lời nàng nói đâu, nhưng cũng không tài nào nghĩ ra được rốt cuộc nàng đến đây làm gì.

Chuông điện thoại reo lên, Chu Văn cầm lên xem, là A Sinh gọi, hắn liền bắt máy.

- Văn thiếu gia, cậu chuẩn bị xong chưa? Tôi đang đứng ngoài cổng học viện chờ cậu đây.

A Sinh đợi một lúc lâu không thấy Chu Văn và An Tĩnh ra nên mới gọi điện.

- Chờ gì cơ?

Chu Văn thắc mắc hỏi.

- Lam phu nhân mời cậu và tiểu thư An Tĩnh dùng bữa, tiểu thư An Tĩnh không báo cho cậu à?

A Sinh nói.

- À, có báo rồi. Cậu chờ tôi một lát, tôi ra ngay.

Tâm trạng Chu Văn lúc này đang rất tốt, cuối cùng Cổ Hoàng Kinh cũng đã ngưng tụ ra Mệnh Hồn, đối với hắn đây tuyệt đối là một tin vui cực lớn. Vì vậy, Âu Dương Lam đã mời thì hắn dĩ nhiên không từ chối, vừa hay có thể ăn một bữa ngon, tiện thể hỏi thăm tình hình của Lão hiệu trưởng.

Chu Văn nhỏ máu hồi sinh trong game, liếc qua thông tin nhân vật, quả nhiên khi hắn sử dụng Cổ Hoàng Kinh, Mệnh Hồn đã biến thành một dạng mới.

Cổ Hoàng (Thể Sơ Khai): Sinh mệnh đản sinh từ Huyết Hỏa, Hoàng giả tranh mệnh cùng Thương Thiên.

Chu Văn đã biết sơ qua về năng lực của Cổ Hoàng nên không cần nghiên cứu ngay, hắn nhanh chóng thay quần áo rồi đi ra cổng chính học viện.

Khi Chu Văn đến cổng chính, quả nhiên thấy A Sinh đang đứng cách đó không xa.

Đi tới bên xe, thấy An Tĩnh mặt không cảm xúc ngồi ở ghế sau, hắn liền kéo cửa trước, ngồi vào ghế phụ.

A Sinh nhìn Chu Văn từ trên xuống dưới, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc:

- Chu Văn, cậu vừa mới ngưng tụ Mệnh Hồn à?

- Sao cậu biết?

Chu Văn có chút nghi ngờ hỏi.

Thông thường, chỉ cần Chu Văn không triệu hồi Mệnh Hồn ra thì sẽ không ai biết hắn đã tấn thăng lên cấp Sử Thi. A Sinh có thể liếc mắt một cái đã nhìn ra, chuyện này hơi kỳ lạ.

A Sinh cười giải thích:

- Trước đây tôi từng nói với cậu rồi, tôi đặc biệt nhạy cảm với những thứ như Mệnh Hồn, Mệnh Cách. Thường thì sau khi ngưng tụ Mệnh Hồn một thời gian dài, Mệnh Hồn sẽ nội liễm, không dễ cảm ứng được. Nhưng khí tức Mệnh Hồn trên người cậu lại rất nồng đậm, chắc là vừa mới ngưng tụ thành công không lâu đúng không?

- Ra là vậy, tôi vừa mới ngưng tụ thành công trước khi ra đây.

Chu Văn nói.

- Vậy thì đây là chuyện tốt tày trời rồi, bữa cơm này của Phu nhân đúng là quá hợp lúc, vừa hay để chúc mừng cậu.

A Sinh dừng một chút rồi nói tiếp:

- Nhanh như vậy đã có thể ngưng tụ ra Mệnh Hồn, xem ra thiên phú của cậu đúng như lời Âu Dương lão tiên sinh nói, vô cùng xuất chúng.

- Luyện bao nhiêu năm mới ngưng tụ được Mệnh Hồn, kể ra cũng chậm chán rồi.

Chu Văn đáp.

- Xạo!

An Tĩnh ngồi hàng ghế sau buông một câu, mắt không thèm nhìn Chu Văn.

Chu Văn đã quen với tính cách của An Tĩnh nên chẳng thèm để ý, còn A Sinh thì không nói chen vào, tiếp tục hỏi:

- Cậu ngưng tụ Mệnh Hồn như thế nào vậy, không ngại thì chia sẻ một chút đi, để tôi còn báo tin vui này cho Phu nhân.

- Cũng không có gì đặc biệt. Trước đó Huyền Văn hội chúng tôi và Vị Ưng xã có hoạt động chung, Lý Huyền gọi tôi đi ăn đồ nướng. Lúc đó, tôi ngồi nhìn lửa than, bỗng có chút cảm ngộ. Sau khi về tiếp tục nghiền ngẫm, vận may cũng tốt, cuối cùng lĩnh ngộ được chân nghĩa của Hỏa, đột phá bình cảnh, ngưng tụ ra Mệnh Hồn.

Chu Văn kể qua loa một lượt.

Chuyện hắn tấn thăng lên cấp Sử Thi không thể giấu được, chi bằng cứ nói thẳng cho họ biết. Hơn nữa, để Mệnh Hồn Cổ Hoàng ra ngoài sáng cũng tốt, như vậy các Mệnh Hồn khác có thể ẩn đi, đặc biệt là Mệnh Hồn Sát Lục Giả. Chu Văn không muốn bất kỳ ai biết đến sự tồn tại của Mệnh Hồn này, hắn luôn cảm thấy nó quá mức quỷ dị.

- Ăn đồ nướng mà lĩnh ngộ được chân nghĩa Nguyên Khí quyết?

An Tĩnh không nói lời nào, nhưng khóe mắt lại giật giật liên hồi, trong lòng cảm thấy bị đả kích nặng nề.

- Âu Dương lão tiên sinh nói không sai, quả nhiên cậu là kiểu người cực kỳ chuyên chú. Đây là mẫu người rất dễ thành công, dù làm bất cứ chuyện gì cũng có thể gặt hái được thành quả từ những điều bình thường trong cuộc sống.

A Sinh nói.

- Cậu nói cứ như tôi là Phong Thu Nhạn không bằng?

Chu Văn nghe lời này thấy quen quen, giống như A Sinh đang nói về Phong Thu Nhạn.

- Phong Thu Nhạn của nhà họ Phong sao? Chuyện này tôi thật sự không biết, nhưng sau này tôi sẽ để ý đến cậu ta.

A Sinh dừng một chút rồi nói với Chu Văn:

- Văn thiếu gia, sau khi tốt nghiệp cậu có dự định gì không? Với thiên phú của cậu, làm gì cũng sẽ thành công, nhưng thời đại này quá bất ổn, cậu có muốn gia nhập quân đội không?

- Chuyện sau này cứ để sau này tính đi.

Chu Văn không muốn bàn về chủ đề này.

A Sinh không nói thêm nữa, lái xe chở hai người đến một tòa cao ốc, Âu Dương Lam đã chờ sẵn bên trong.

Âu Dương Lam trông gầy hơn hẳn so với lần đầu Chu Văn gặp, nhưng nụ cười trên mặt vẫn rất thân thiết. Bà kéo An Tĩnh và Chu Văn ngồi xuống hai bên cạnh mình.

- A Sinh, cậu cũng ngồi xuống đi, đều là người một nhà cả, đừng khách sáo.

Âu Dương Lam thấy A Sinh đứng một bên liền nói.

A Sinh không từ chối, kéo một chiếc ghế ngồi cạnh Chu Văn, đồng thời nói với Âu Dương Lam:

- Lam phu nhân, hôm nay Văn thiếu gia đã ngưng tụ Mệnh Hồn, tấn thăng lên cấp Sử Thi rồi.

- Thật sao? Tiểu Văn, con đúng là thiên tài!

Âu Dương Lam vui mừng khôn xiết, lại dùng cả hai tay véo má Chu Văn, kéo mạnh mấy cái khiến mặt hắn biến dạng luôn.

Chu Văn ngơ ngác nhìn Âu Dương Lam, nhất thời không biết phải làm sao.

Âu Dương Lam dường như cũng nhận ra mình hơi quá khích, bèn buông tay ra nói:

- Ngại quá, dì quen tay véo má Tĩnh Tĩnh rồi, tiện tay véo luôn.

Chu Văn cạn lời, trong đầu bất giác tưởng tượng ra cảnh An Tĩnh bị véo má.

Tuy nhiên, hắn không tài nào hình dung nổi, với cái vẻ mặt lạnh như tiền của An Tĩnh, không biết lúc bị véo má thì sẽ trông thế nào nhỉ.

Bữa cơm này, ngoại trừ An Tĩnh ra thì ai cũng vui vẻ. Chỉ có An Tĩnh là trong lòng rối như tơ vò, bữa cơm này nuốt không trôi, nàng thật sự không biết sau này phải đối mặt với Chu Văn như thế nào nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!