- Đúng thế thật, huấn luyện viên là người đáng ngưỡng mộ nhất.
Phong Thu Nhạn gật đầu lia lịa tỏ vẻ tán đồng, ánh mắt nhìn Chu Văn càng thêm sùng bái.
Mặc dù da mặt Chu Văn khá dày, nhưng cũng không tài nào nghe nổi nữa, hắn đã nỗ lực không kém ai, cả ngày liều mạng cày game, hàng thật giá thật đổ máu đổ mồ hôi, công sức bỏ ra không hề ít hơn bất kỳ người nào.
Tiếc là người ngoài đều tưởng hắn chỉ chơi game, chuyện này hắn cũng chẳng biết giải thích thế nào.
Đành phải giả vờ như không nghe thấy, hắn quay người đi tới trước lư hương, khom lưng chuẩn bị cúi lạy ba cái giống Lý Huyền.
Nhưng Chu Văn vừa hơi cong eo, lại nghe thấy tiếng lạch cạch vang lên, không biết tấm bảng gỗ kia bị làm sao, tự nhiên lắc lư hai lần rồi rơi thẳng xuống đất.
Chu Văn đứng hình tại chỗ, còn Lý Huyền, Phong Thu Nhạn, Cổ Điển và A Lai thì mặt mày ngơ ngác, không hiểu đây là tình huống gì.
Bọn họ không cảm thấy có gió thổi qua, huống chi nơi này là một khu vực dị thứ nguyên, cho dù có gió cũng không thể nào thổi rơi tấm bảng gỗ được.
Chu Văn đã lờ mờ đoán ra chuyện gì xảy ra, chắc chắn có liên quan đến Mệnh cách Vương Chi Thán Tức của hắn. Lúc trước khi hắn ở miếu Thổ Địa, tượng thần Thổ Địa không dám nhận cái lạy của hắn nên đã tự động dịch chuyển vị trí. Huống hồ Bạch Tiên cũng chẳng phải thần tiên chính thống gì, càng không chịu nổi một lạy của hắn.
"Dù gì thì ông Địa người ta còn cho mình một tấm bản đồ kho báu, ngươi ít nhất cũng phải cho ta cái gì chứ?"
Chu Văn không cúi đầu nữa, trực tiếp cắm ba nén hương lên lư hương.
Chỉ nghe một tiếng "bốp", tấm bảng gỗ rơi dưới đất đột nhiên nổ tung, vỡ thành mảnh vụn đầy đất.
- Cái này… Tình huống gì thế này?
Mấy người Lý Huyền đưa mắt nhìn nhau, không biết chuyện gì vừa xảy ra.
- Lão Chu, cậu đúng là bá đạo thật, ngay cả bài vị của Bạch lão thái thái mà cũng bị ba nén hương của cậu làm cho nổ tung! – Lý Huyền vỗ vai Chu Văn nói.
Chu Văn khóc không ra nước mắt, hắn chỉ muốn có Trứng phối sủng thôi mà, bây giờ bài vị đã nổ tung, xem ra chuyện lấy được Trứng phối sủng đã xa vời vợi rồi.
Chu Văn thấy ba nén hương kia vẫn đang từ từ cháy, không bị gãy, nhưng cũng không cháy nhanh hơn.
- Đừng nói nhiều nữa, chúng ta nên đi mau thôi, lỡ người trông coi phát hiện bài vị bị nổ thì phiền phức to. – Phong Thu Nhạn nói.
- Đúng, đi nhanh lên. – Lý Huyền rất tán thành.
Chu Văn nhìn đống mảnh gỗ vỡ vụn, trong lòng phiền muộn khôn nguôi, nhưng hắn cũng chẳng có cách nào, đành cùng bọn Lý Huyền rời khỏi miếu Bạch Tiên.
Trên chân Chu Văn không bị thương nên trực tiếp xỏ giày vào.
Năng lực hồi phục của Cổ Điển và Lý Huyền cực mạnh, lúc họ đi ra, vết thương trên chân đã hoàn toàn lành lại, trông như chưa từng bị thương.
Phong Thu Nhạn và A Lai không có năng lực hồi phục mạnh như vậy, đành phải dùng tất lau sạch máu trên chân.
Năm người vội vàng rời khỏi miếu Bạch Tiên, những người trông coi miếu không nhìn thấy tình hình bên trong nên không hề ngăn cản họ.
"Không thể cúng bái, không thể dâng hương, chẳng phải mình sẽ bỏ lỡ rất nhiều chỗ tốt trong các khu vực dị thứ nguyên sao?"
Chu Văn không nhìn thấy đồ án nhỏ, không tải được phó bản, trong lòng hơi buồn bực.
Mệnh hồn của hắn thì rất tốt, nhưng lại không phân biệt tốt xấu, thế này thì làm sao lấy được lợi ích đây.
Sau khi trở về ký túc xá, Chu Văn nhớ lại chuyện ban ngày, không khỏi suy tư:
"Lúc Phật khai nhãn, Phương Nhược Tích nhảy xuống sông đã dẫn động Thiên phạt, bị lực lượng của Đế Thính biến thành Nguyên khí. Hôm nay đến miếu Bạch Tiên, lực lượng của kim châm cũng bị lực lượng của Đế Thính hóa giải. Hai chuyện này nhìn qua có vẻ không liên quan, nhưng nghĩ kỹ lại thì dường như có chút tương đồng. Cả hai loại lực lượng đó đều mang tính trừng phạt. Chẳng lẽ tác dụng của Mệnh hồn Hóa Tà của Đế Thính là để đối kháng với các loại lực lượng trừng phạt sao?"
Chu Văn cảm thấy có chút không chắc chắn, nhưng trong đầu hắn đột nhiên lóe lên một ý nghĩ, hắn nghĩ đến Ngạo Nhân đang bảo vệ lối đi trong di tích.
Bên trong thần điện có hai lối đi trái phải, tình huống có vẻ hơi giống với miếu Bạch Tiên, vì vậy Chu Văn quyết định thử xem Mệnh hồn Hóa Tà của Đế Thính có hữu dụng hay không.
Chu Văn liền mở phó bản Chiến trường Cổ đại Trác Lộc, điều khiển nhân vật tí hon đi một mạch đến thông đạo dưới lòng đất, tới trước mặt Ngạo Nhân.
Lần này Chu Văn không mang theo vật tế là Bạch biên bức, hắn triệu hồi đôi khuyên tai Đế Thính, sau đó chọn đi vào lối đi bên phải.
Bình thường nếu không dâng vật tế, bên trong lối đi sẽ xuất hiện rất nhiều chữ viết cổ quái, những chữ viết đó sẽ hóa thành vật sống tấn công người đi vào, ngay cả Biến dị Thạch Si trong trạng thái Thạch Khải cũng không đỡ nổi.
Nhưng nếu hắn tấn công những quái vật chữ viết kia thì ngược lại chính mình sẽ bị thương.
Lần này sau khi Chu Văn đi vào, hắn không nhìn thấy những chữ viết kia, chỉ cảm giác trên người có một luồng lực lượng kỳ dị tuôn ra, hóa thành Nguyên khí tiến vào cơ thể, khiến Nguyên khí trong người hắn trở nên tràn đầy.
"Thế mà lại có hiệu quả thật!"
Chu Văn thầm mừng rỡ, Mệnh hồn Đế Thính này xem ra hữu dụng hơn hắn tưởng tượng rất nhiều, ngay cả lực lượng bên trong lối đi cũng bị nó biến thành Nguyên khí.
"Không biết Mệnh hồn Hóa Tà rốt cuộc là loại lực lượng gì?"
Chu Văn cảm thấy lực lượng của Mệnh hồn Hóa Tà dường như phải liên quan đến một loại lực lượng kỳ dị nào đó, nhưng hắn tạm thời không có cách nào xác định được.
Không đi vào lối vào thần điện, Chu Văn quay người tiến vào lối đi bên trái. Trong tình huống không có vật tế, lối đi bên trái cũng không xảy ra biến dị gì, đồng thời lại có hàng loạt Nguyên khí tiến vào cơ thể Chu Văn thông qua đôi khuyên tai Đế Thính.
Điều này khiến Chu Văn vui mừng quá đỗi. Mặc dù có thể dùng vật tế để đi qua lối đi, nhưng vật tế lại có hạn chế về thời gian. Sau này nếu hắn muốn vào thần điện trong thực tế để tìm Lão hiệu trưởng, lỡ như ở bên trong quá lâu, đến lúc muốn ra ngoài sẽ trở thành một vấn đề lớn.
Bây giờ có Mệnh hồn Hóa Tà, hắn không cần lo lắng về vấn đề này nữa. Hắn có thể tự do ra vào lối đi của Ngạo Nhân, hơn nữa còn nhờ đó mà bổ sung Nguyên khí, độ an toàn tăng lên rất nhiều, khiến Chu Văn càng có thêm lòng tin để vào thần điện tìm kiếm Lão hiệu trưởng.
"Nếu lối đi của Ngạo Nhân bị lực lượng của Đế Thính khắc chế, không biết bản thân Ngạo Nhân có bị khắc chế như vậy không?"
Trong lòng Chu Văn bắt đầu nảy sinh ý đồ.
Trước kia hắn không đủ sức để động đến Ngạo Nhân, nhưng bây giờ có Đế Thính, mọi chuyện đã khác.
Nghĩ vậy, Chu Văn tiến tới trước mặt Ngạo Nhân, quan sát pho tượng đá.
Tượng Ngạo Nhân trông giống một người khoác áo choàng, khuôn mặt không có ngũ quan, chỉ có một cái miệng đang hơi mở, tựa như lúc nào cũng có thể há ra nuốt chửng kẻ đứng trước mặt nó.
Nghiến răng, Chu Văn điều khiển nhân vật tí hon triệu hồi Bá Kiếm, tung một chiêu Ma Tinh Luân chém về phía Ngạo Nhân.
Luồng kiếm quang màu máu trong nháy mắt đã chém tới trước mặt Ngạo Nhân, tựa hồ muốn chém bay đầu hắn.