Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 388: CHƯƠNG 385: CƯỚP ĐOẠT TRỨNG PHỐI SỦNG

Thạch thú Long Môn bình thường cao hơn nửa người, trông như chó xồm, thân thể có màu đá trắng xám.

Nhưng con Thạch thú Long Môn mà mấy học sinh kia đang vây công lại có chút khác biệt. Thân thể nó sáng long lanh như ngọc dương chi bạch, vóc dáng cũng cao lớn hơn bình thường rất nhiều.

Mấy học sinh cấp Phàm thai vây công Thạch thú, quyền cước kết hợp với Nguyên Khí kỹ của họ đánh lên người nó gần như chẳng có tác dụng gì.

Vì sinh vật dị thứ nguyên cấp Phàm thai rất hiếm khi rớt ra Trứng phối sủng, nên những học sinh kia không có thú sủng, chỉ có thể dựa vào sức mình mà liều mạng. Thế nhưng hiệu quả chẳng đáng là bao, một học sinh còn bị Thạch thú húc bị thương.

Lý Huyền thấy đó là bạn học của mình nên vác Lôi Thần Kiếm qua, chém bay con Thạch thú kia luôn cho rồi, kẻo bọn họ lại bị nó làm cho bị thương.

Thạch thú bị Lý Huyền chém làm hai nửa, một quả Trứng phối sủng liền rơi ra.

- Vãi, không ngờ vận may tốt thế?

Lý Huyền hơi kinh ngạc nhìn quả Trứng phối sủng kia.

Tuy đây chỉ là Trứng phối sủng của Thạch thú Long Môn cấp Phàm thai, nhưng tỷ lệ sinh vật dị thứ nguyên cấp Phàm thai rớt ra trứng chẳng khác nào trúng xổ số. Lần này rớt ra được chứng tỏ vận may đúng là không phải dạng vừa.

Mấy học sinh kia đều dán mắt vào quả Trứng phối sủng. Trứng cấp Phàm thai đã hiếm, lại còn là loại biến dị, thuộc tính chắc chắn rất ngon, ai mà không muốn chứ?

Nhưng con Thạch thú biến dị này do Lý Huyền giết, bọn họ không dám cướp, mà bảo từ bỏ thì lại không cam lòng, dù sao cũng là bọn họ phát hiện ra nó trước.

- Trứng phối sủng này các cậu tự chia đi.

Lý Huyền chẳng có hứng thú gì với Trứng phối sủng của con Thạch thú biến dị này. Vốn dĩ hắn chỉ ra tay giúp đỡ chứ không có ý định cướp đồ.

Nghe vậy, mấy học sinh kia mừng như điên. Hai người còn đang do dự thì ba người khác đã lao vào tranh cướp Trứng phối sủng.

Ba người không ai nhường ai, trực tiếp lao vào giằng co. Thấy vậy, hai học sinh còn lại cũng không nhịn được nữa mà tham gia.

Ai mà không muốn có Trứng phối sủng chứ? Học sinh bình thường học hết bốn năm đại học chưa chắc đã thăng lên cấp Truyền kỳ. Nguyên nhân thứ nhất là do Nguyên Khí quyết quá cùi, thứ hai là không đủ tài nguyên, còn lại là do ngộ tính mỗi người.

Những Nguyên Khí quyết bình thường cần người tu luyện tự lĩnh ngộ mới có thể đột phá, còn loại như Mê Tiên kinh thì lại là hàng độc, không phải ai cũng có.

Lý Huyền liếc nhìn mấy người bạn học đang tranh giành Trứng phối sủng, nhếch miệng nói với Chu Văn:

- Hiện thực tàn khốc thật đấy. Quan hệ có tốt đến mấy, một khi đụng đến lợi ích cá nhân thì bạn bè đồng học cũng vứt. Tôi với cậu nên thấy may mắn vì không dính vào mớ bòng bong này.

Chu Văn lắc đầu:

- Cũng chưa chắc. Chúng ta rồi cũng sẽ phải tranh đoạt thôi, chỉ là thứ chúng ta tranh giành cao cấp hơn bọn họ mà thôi, về bản chất thì cũng chẳng khác gì nhau.

- Nói cũng phải. Đời là thế, là người hay là quỷ thật khó mà phân biệt.

Lý Huyền thở dài, rõ ràng đang nghĩ đến chuyện của mình, đến anh em ruột thịt còn chẳng đáng tin.

- Đi thôi, chúng ta qua chỗ khác xem sao.

Chu Văn không muốn tiếp tục chủ đề này. Tương lai khi lệnh cấm trong các khu vực dị thứ nguyên hoàn toàn biến mất, những chuyện tương tự sẽ chỉ xảy ra nhiều hơn, con người sẽ vứt bỏ cả luân thường đạo lý để sinh tồn.

Hai người đang định rời đi thì đột nhiên một tiếng chim lanh lảnh vang vọng từ trên trời. Con chim nhỏ trên vai Chu Văn có bộ lông vàng nhạt bỗng xù cả lên, như gặp phải đại địch, ngước mắt nhìn lên trời.

Chu Văn giật mình, ngẩng đầu nhìn theo, chỉ thấy một con đại điểu màu vàng rực như một đám mây vàng từ trên trời lao xuống, mục tiêu chính là chỗ của bọn họ.

- Tất cả tránh ra!

Trong lòng Chu Văn dâng lên cảm giác nguy hiểm, hắn hét lên cảnh báo những học sinh kia, đồng thời kéo Lý Huyền lùi về phía sau.

Mấy học sinh kia vẫn đang mải tranh giành Trứng phối sủng, chẳng ai để ý đến lời cảnh báo của Chu Văn. Con đại điểu như đám mây vàng lao xuống, nó còn chưa tới nơi mà một luồng kình lực kinh hoàng đã ập đến, cuốn phăng cả năm học sinh bay ra ngoài. Bọn họ bay xa mấy chục mét, kẻ thì đâm vào tượng đá, người thì ngã sõng soài trên đất, đều hộc máu tươi, không gượng dậy nổi.

Con đại điểu nuốt chửng quả Trứng phối sủng, móng vuốt còn chưa chạm đất đã vỗ cánh bay vút lên trời, thoáng chốc đã biến mất không thấy tăm hơi.

Chu Văn và Lý Huyền phải ôm chặt một pho tượng Phật mới không bị cơn lốc cuốn đi. Mấy học sinh kia thì không may mắn như vậy, bị gió lốc cuồng bạo hất văng đi.

- Con chim vừa rồi... không phải là Kim Sí Đại Bàng chứ?

Lý Huyền nhìn về phía chân trời, có chút kinh ngạc nói.

- Chắc không phải, nếu là Kim Sí Đại Bàng thật thì còn kinh khủng hơn nhiều.

Chu Văn lắc đầu. Mấy học sinh kia đang rên la thảm thiết, tuy chưa chết nhưng chắc chắn đã gãy không ít xương. Bọn họ không dám tùy tiện động vào, cũng không có kỹ năng trị liệu, đành gọi điện cho đội cứu thương của học viện để bác sĩ tới giúp.

- Lão Chu, tôi đoán con đại điểu kia ở trên đỉnh núi Long Môn, hay là chúng ta lên đó xem thử?

Lý Huyền đề nghị.

Chu Văn nhìn con chim nhỏ đã bình tĩnh lại trên vai, trầm ngâm một lát rồi lắc đầu:

- Không nên đi. Con đại điểu đó không tầm thường, không phải thứ mà tôi với cậu có thể dây vào đâu.

Lúc hai người đang nói chuyện, bác sĩ và giáo viên hướng dẫn đã chạy tới. Người đến trước là giáo viên hướng dẫn mới của Chu Văn, Ngô Du Sinh. Thấy thảm cảnh của năm học sinh, ông ta không khỏi nhíu mày.

- Có chuyện gì xảy ra?

Ngô Du Sinh nhìn Chu Văn và Lý Huyền hỏi.

Lý Huyền kể lại toàn bộ sự việc. Ngô Du Sinh nghe xong bán tín bán nghi, liếc nhìn lên đỉnh núi Long Môn, nhíu mày nói:

- Tôi chưa từng nghe nói bên ngoài động Long Môn có sinh vật dị thứ nguyên biết bay. Các cậu đừng chạy lung tung, rời khỏi đây ngay lập tức. Tôi lên đó kiểm tra một chút.

Nói rồi, Ngô Du Sinh triệu hồi một thanh kiếm, trực tiếp đạp lên thân kiếm bay vút lên trời, hướng thẳng về đỉnh núi.

- Oa, là thú sủng Phi Kiếm! Ngầu thật sự! Tôi cũng muốn có một thanh, nhưng thú sủng Phi Kiếm chỉ có ở một vài khu vực dị thứ nguyên đặc biệt, số lượng lại cực kỳ ít, mà chỗ chúng ta thì chẳng nơi nào có cả.

Lý Huyền nhìn thanh Phi Kiếm dưới chân Ngô Du Sinh, xuýt xoa.

Nhắc đến Phi Kiếm, Chu Văn lại nghĩ ngay đến cô bé và thanh Cổ Thần Kiếm. Hắn liếc nhìn Cây Tử Nhân trong game, thấy quả trên cây đã lớn bằng quả bóng nhỏ, nhưng xem ra vẫn chưa chín.

Đột nhiên, một tiếng chim hót kinh thiên động địa vang lên, chỉ thấy trên đỉnh núi Long Môn, một vệt kim quang phóng thẳng lên trời cao.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!