Chu Văn ngẫm nghĩ một lát, cảm thấy đi Kỳ Sơn cũng là một lựa chọn không tồi, lại còn tiện tìm kiếm hình vẽ nhỏ, biết đâu lại tải được phó bản Kỳ Sơn thì sao?
Hơn nữa, như lời A Sinh nói, càng hiểu rõ về sinh vật dị thứ nguyên, sau này khi chúng phá cấm trên quy mô lớn, khả năng sống sót sẽ cao hơn nhiều.
Nhân lúc sinh vật dị thứ nguyên chưa phá cấm hàng loạt, đây chính là cơ hội tốt nhất để đến Kỳ Sơn, sau này tình hình tồi tệ hơn, muốn đi cũng chẳng dễ dàng nữa.
- Cậu cứ coi như đi du lịch thôi. Đợi giải quyết xong chuyện của Á Khắc rồi quay lại học viện Tịch Dương cũng chưa muộn.
A Sinh nói.
- Được, tôi đi. Khi nào khởi hành?
Chu Văn hỏi.
- Để tránh đêm dài lắm mộng, đi ngay bây giờ.
A Sinh nhìn Chu Văn rồi nói:
- Cậu không định quay về học viện chào hỏi bạn bè đấy chứ? Làm vậy chẳng khác nào nhắc nhở Á Khắc phải tìm ai để gây khó dễ à?
Chu Văn suy nghĩ, cảm thấy A Sinh nói có lý, bèn lập tức từ bỏ ý định quay lại học viện, trực tiếp đi theo A Sinh đến Kỳ Sơn.
Kỳ Sơn cách thành Lạc Dương không xa, Chu Văn đi theo A Sinh chẳng bao lâu đã tới nơi đóng quân tại Kỳ Sơn.
Bởi vì tình hình bên này ngày càng ác liệt, Tần Vũ Phu đã bị điều tới đây, tạm thời phụ trách công tác trấn thủ Kỳ Sơn.
- Phó quan An, cậu chắc chắn muốn cho Chu Văn gia nhập tiểu đội này chứ?
Sau khi A Sinh giới thiệu Chu Văn cho Tần Vũ Phu, sắc mặt Tần Vũ Phu có chút kỳ quái, đánh giá Chu Văn từ trên xuống dưới rồi nói.
- Đúng vậy.
A Sinh khẳng định chắc nịch.
- Tham gia thì cũng được, nhưng tình hình của tiểu đội kia, chắc cậu cũng rõ, thành viên bên trong tương đối phức tạp…
Tần Vũ Phu biết mối quan hệ giữa Chu Văn và nhà họ An nên mới nói năng khéo léo, nếu không ông ta đã từ chối thẳng thừng.
Nói cho cùng, Chu Văn vẫn chỉ là một cậu học sinh vắt mũi chưa sạch, mà tiểu đội ông ta muốn xây dựng để trấn thủ Kỳ Sơn, thành viên tối thiểu cũng phải ở cấp Sử Thi.
A Sinh nhìn ra được nỗi băn khoăn của Tần Vũ Phu, bèn nói:
- Tình hình của Chu Văn chắc ông cũng biết, vì chuyện liên quan đến Vương Minh Uyên nên Cục Giám sát luôn tìm cách bắt cậu ấy. Vì vậy, phu nhân mới điều cậu ấy đến đây, chủ yếu là hy vọng ngài có thể chiếu cố một chút… Thực ra chỉ một thời gian nữa thôi, Lam phu nhân sẽ có sắp xếp khác, sẽ nhanh chóng đưa cậu ấy về…
Tần Vũ Phu thấy đau cả đầu. Việc trấn thủ Kỳ Sơn đã đủ khiến ông ta mệt mỏi, giờ lại ném thêm một cậu học sinh như Chu Văn đến đây bắt ông ta phải chiếu cố, thật sự là làm khó người khác mà.
Tần Vũ Phu không thể không nể mặt Âu Dương Lam, đành miễn cưỡng nhận Chu Văn, nhưng ông ta từ chối cho cậu vào tiểu đội, chỉ bảo cậu cứ ở đây vài ngày, cũng không giao cho việc gì.
Chu Văn chẳng quan tâm lắm, cậu vốn chỉ định đến đây ở tạm vài ngày, đợi giải quyết xong vấn đề liên quan đến Á Khắc là sẽ về học viện.
Thế là Chu Văn ở lại doanh trại Kỳ Sơn. Vì không có chức vụ, cũng chẳng phải binh lính nên cậu không cần phải đi tuần, gần như không có việc gì để làm, điều này rất hợp ý Chu Văn.
Chu Văn đứng bên ngoài Kỳ Sơn quan sát vào trong, chỉ thấy cả ngọn núi bị sương mù bao phủ, gần như không thể nhìn thấy gì, cửa núi chìm trong một lớp sương mù dày đặc.
Từ trong Kỳ Sơn có một dòng sông máu chảy ra, nước sông có màu đỏ như máu tươi. A Sinh nói với cậu, dị tượng xuất hiện ở Kỳ Sơn trước đây chính là dòng sông máu này.
- Anh thuộc quân đoàn nào? Ở đây làm gì?
Chu Văn đang chậm rãi đi dọc bờ sông để tìm kiếm hình vẽ nhỏ thì đột nhiên bị một sĩ quan gọi lại.
Chu Văn đưa cho ông ta giấy chứng nhận mà Tần Vũ Phu cấp. Viên sĩ quan kia nhận lấy xem, vẻ mặt lập tức trở nên nghiêm nghị. Sau khi chào theo nghi thức quân đội, ông ta dùng hai tay trả lại giấy chứng nhận cho Chu Văn:
- Thì ra là bác sĩ Chu, ngài ở đây làm gì vậy ạ?
Tần Vũ Phu đã cấp cho cậu một giấy chứng nhận, trong đó ghi chức vụ là bác sĩ thực tập. Tuy danh nghĩa là thực tập, nhưng trong quân đội, bác sĩ là một nhân vật rất quan trọng và được mọi người kính trọng, bởi không ai dám đảm bảo mình sẽ không bị thương trên chiến trường. Đến lúc đó, vai trò của bác sĩ sẽ tỏa sáng nhất.
Mà người có thể làm bác sĩ quân y đều sở hữu năng lực trị liệu, loại năng lực này trên chiến trường vô cùng quý giá, ngay cả bác sĩ thực tập cũng không ngoại lệ.
- Tôi đến gần Sông Máu để kiểm tra một chút.
Chu Văn thuận miệng nói.
Viên sĩ quan nghe vậy, tưởng Chu Văn đến để lấy mẫu vật nghiên cứu nên thở dài nói:
- Bác sĩ Chu, ngài nhất định phải điều tra cho nhanh lên. Sông Máu này thật sự có vấn đề, gần đây rất nhiều binh lính của chúng tôi bị nổi ban đỏ, điểm chung là những anh em này đều thường xuyên tuần tra gần Sông Máu. Tuy căn bệnh này không quá nguy hiểm, chỉ cần không đến gần Sông Máu trong vòng hai ngày là sẽ tự khỏi, nhưng chúng tôi không thể không tuần tra ở đây được.
- Các anh đã thử đeo mặt nạ phòng độc chưa?
Tuy Chu Văn không phải bác sĩ, nhưng kiến thức cơ bản thì vẫn biết một chút, cậu thuận miệng hỏi.
- Thử rồi, hoàn toàn vô dụng, ngay cả quần áo bảo hộ chuyên dụng cũng chẳng có tác dụng gì. Cứ đến gần Sông Máu là sẽ bị nổi ban đỏ.
Viên sĩ quan nói.
Chu Văn không am hiểu kiến thức y học cho lắm, cậu đang nghĩ cách đuổi mấy người này đi để tiếp tục tìm kiếm hình vẽ nhỏ, nào ngờ có một binh sĩ thở hổn hển chạy từ phía cửa núi tới.
- Cậu không canh gác ở trạm gác bên kia, chạy về đây làm gì?
Viên sĩ quan thấy người lính kia, lập tức tiến lên hỏi.
- Lưu Quý… Anh ấy đột nhiên ngất xỉu rồi… Làm thế nào cũng không tỉnh… Trên người anh ấy nổi đầy nốt ban đỏ…
Người lính kia thở dốc nói.
- Cái gì… Mau tìm bác sĩ… May quá có bác sĩ Chu ở đây… Cậu mau dẫn chúng tôi đến xem…
Viên sĩ quan kia nhớ ra Chu Văn là bác sĩ thực tập, liền kéo cậu chạy về phía cửa núi.
Mặt Chu Văn hơi tái đi, hắn chính là bác sĩ dỏm, biết y thuật cái quái gì chứ.
Nhưng lúc nãy cậu đã không phủ nhận, bây giờ nói gì cũng không hay, đành thầm nghĩ cứ đến đó xem sao, kiểm tra qua loa một chút, sau đó đợi bác sĩ chính thức tới chữa trị là xong.
Trạm gác kia là điểm gác gần Kỳ Sơn nhất, ngày thường luôn có hai binh sĩ phụ trách đứng gác để giám sát tình hình xung quanh.
Khi Chu Văn đến trạm gác, cậu phát hiện nơi này thật sự rất gần cửa Kỳ Sơn, có thể mơ hồ nhìn thấy cảnh vật bên trong.
Bên trong tháp canh, một binh sĩ đang nằm hôn mê bất tỉnh. Khi Chu Văn nhìn thấy mặt anh ta, cậu cũng phải giật mình kinh hãi. Mặt anh ta chi chít những nốt ban đỏ của bệnh sởi, dày đặc đến mức không còn nhìn ra hình người nữa.
- Sao lại thế này? Tại sao bệnh sởi của cậu ta lại nghiêm trọng như vậy?
Viên sĩ quan trừng mắt hỏi người lính còn lại.
Người lính kia không dám giấu giếm, kể lại tình hình thực tế:
- Vốn dĩ quy định là ba ngày đổi ca, canh gác ở đây nhiều nhất không quá ba ngày. Nhưng lần trước Lưu Quý có việc bận, nên lần này anh ấy gác hai ca liên tiếp, đã ở đây suốt ba ngày rồi.