Tảng đá lớn hình bánh bao cao hơn một mét, sau khi Chu Văn đến gần hơn, hắn đã có thể nhìn thấy đỉnh của tảng đá.
Chỉ thấy ngay chính giữa đỉnh tảng đá có một chiếc hộp ngọc màu trắng. Chu Văn thấy chiếc Bảo Hạp này không có gì nổi bật nên hỏi lại:
- Ngươi nói vật phẩm cấp Thần Thoại ở ngay bên trong hộp ngọc này sao?
- Không, Bảo Hạp đó chính là vật phẩm cấp Thần Thoại.
Tiểu Hoa nói.
- Bảo Hạp là vật phẩm cấp Thần Thoại?
Chu Văn quan sát kỹ lưỡng nhưng không nhìn ra Bảo Hạp có gì đặc biệt. Nó không có hào quang phi phàm, cũng không có chú văn Thần Thoại, trông không khác gì một chiếc hộp bình thường được điêu khắc từ ngọc Dương Chi Bạch. Bảo Hạp dài khoảng một thước, rộng bằng bốn ngón tay.
- Bảo vật ngay trước mắt mà ngươi lại không biết, đúng là có mắt không tròng. Nếu là tính tình của ta năm đó, ta đã moi mắt ngươi ra trước cho đỡ ngứa mắt.
Tiểu Hoa dừng một chút rồi nói tiếp:
- Bảo Hạp kia là vật phẩm cấp Thần Thoại của một cường giả Thần Thoại đỉnh cấp, sở hữu lực lượng vô biên. Cho dù là sinh vật Dị thứ nguyên cấp Thần Thoại như Long, Phượng cũng khó lòng chống lại sức mạnh của nó. Hơn nữa, vật này đang trấn áp Kỳ Sơn, đó là lý do Kỳ Sơn không thể giải trừ cấm chế.
- Ý ngươi là, nếu ta lấy nó đi, phong ấn của Kỳ Sơn sẽ được giải trừ?
Chu Văn kinh ngạc hỏi.
Vốn dĩ Chu Văn còn tưởng Tiểu Hoa đang lừa hắn lấy Bảo Hạp này để thực hiện âm mưu gì đó, nhưng lời nói của Tiểu Hoa lại thẳng thắn chỉ ra tầm quan trọng của Bảo Hạp, khiến Chu Văn có chút bất ngờ.
Tiểu Hoa khinh thường nói:
- Ngươi chỉ là một tên nhân loại yếu đuối, căn bản không có tư cách lấy nó đi. Ngay cả sinh vật Dị thứ nguyên cấp Thần Thoại cũng phải có thể chất đặc thù mới có thể mang nó đi được. Hừ, ngươi còn kém xa lắm.
Dừng một chút, Tiểu Hoa nói tiếp:
- Có điều, sau này nếu ngươi có thể tấn thăng lên cấp Thần Thoại thì có thể đến đây thử một lần. Ngươi tu luyện Cổ Hoàng Kinh, có lẽ sẽ có cơ hội.
"Ta điên mới lấy nó đi, chẳng lẽ để lũ yêu nghiệt các ngươi mặc sức hoành hành ở nhân gian à?"
Chu Văn thầm nghĩ.
Tiểu Hoa dường như đọc được suy nghĩ của Chu Văn, cười nói:
- Sinh vật Dị thứ nguyên thống trị mặt đất chỉ là chuyện sớm muộn. Coi như ngươi không lấy, tương lai cũng sẽ có người khác tới lấy nó đi. Dù là trong Dị thứ nguyên, thứ này cũng được xem là bảo vật độc nhất vô nhị, đã từng trấn sát không biết bao nhiêu sinh vật Thần Thoại. Nếu ngươi thật sự vĩ đại như vậy, tốt nhất cứ coi như nó không tồn tại đi.
Chu Văn nghe xong có chút động lòng. Tiểu Hoa nói không phải không có lý, nếu thật sự đến lúc đó, mình không dùng thì tự nhiên sẽ làm lợi cho kẻ khác.
Mặc dù biết Tiểu Hoa đang dụ dỗ mình, nhưng nói lòng không động thì đúng là tự dối mình. Chỉ có điều, hiện tại thứ này không thể lấy được.
"Sau khi trở về, vào game kiểm tra một chút. Nếu trong game có thể lấy được mà không ảnh hưởng gì đến thế giới hiện thực thì ngon."
Chu Văn âm thầm tính toán trong đầu.
- Ta đã leo lên núi, điện thoại cũng đã đưa cho ngươi, bây giờ ta đi được chưa?
Chu Văn hỏi.
- Tùy ngươi.
Tiểu Hoa lại không có ý ngăn cản Chu Văn.
Chu Văn vội vàng leo xuống theo lối cũ, nhưng xuống núi dường như còn khó hơn lên núi. May mà Chu Văn đã tu luyện nhiều năm, chỉ tốn chút sức là xuống được.
- Đi lối nào đây…
Chu Văn nhìn xuống núi, rồi lại nhìn phương hướng Tiểu Hoa chỉ, sợ nó giở trò.
- Ngươi không đi, chẳng lẽ muốn ta giữ ngươi lại Kỳ Sơn mời dùng bữa à?
Tiểu Hoa lạnh lùng nói.
- Không cần khách sáo vậy đâu, ta đi trước đây, có rảnh nhớ liên lạc nhé.
Chu Văn vội vàng xoay người rời đi. Tính cách của Tiểu Hoa kia âm tình bất định, đi nhanh một chút vẫn hơn.
"Chờ ta tìm được sơ hở của ngươi trong phó bản, sau đó quay lại xử lý ngươi cũng không muộn."
Sau khi Chu Văn chạy xa khỏi Kỳ Sơn, hắn lấy chiếc điện thoại thần bí ra, chỉ thấy phó bản Kỳ Sơn đã tải xong, trên màn hình xuất hiện thêm một biểu tượng mới.
Biểu tượng đó có hình một mỏm núi, phía dưới có tên "Kỳ Sơn".
Chu Văn cưỡi Biến Dị Thạch Si trở về, trên đường trực tiếp mở phó bản Kỳ Sơn. Sau khi vào game, nhân vật game tí hon đứng trước vách núi Kỳ Sơn, và trên vách núi đó, bất ngờ mọc ra một đóa hoa nhỏ. Mặc dù đóa hoa trong game có chút khác biệt so với thực tế, nhưng Chu Văn vẫn lờ mờ nhận ra đó chính là gốc hoa nhỏ mình đã thấy.
Dù đang ở trong game, Chu Văn vẫn không dám tấn công đóa hoa nhỏ kia, bởi vì hiện tại hắn không thể chết được. Cứ sau 24 tiếng, hắn lại phải đến vùng biển dưới lòng đất, tặng cho con Hắc Long kia một phát Độc Long Chưởng để từ từ mài chết nó.
Vạn nhất rớt ra một quả Trứng phối sủng cấp Thần Thoại thì đúng là lời to. Coi như không rớt ra trứng, chỉ cần rớt ra một viên kết tinh Nguyên Khí Kỹ cấp Thần Thoại cũng đã là thu hoạch lớn. Dù sao bây giờ Chu Văn vẫn chưa có năng lực giết chết sinh vật Dị thứ nguyên cấp Thần Thoại, muốn thu được kết tinh thứ nguyên cấp Thần Thoại là cực kỳ khó khăn.
Hắn đứng trên vách núi quan sát đóa hoa nhỏ, nhưng đóa hoa trong game không nói chuyện như ngoài đời thực, chỉ im lặng sinh trưởng trên vách đá.
Chu Văn quyết định đợi sau khi giết xong con Hắc Long kia sẽ quay lại xử lý gốc hoa nhỏ này, vì vậy hiện tại hắn rời khỏi phó bản.
Trong một sơn động tối tăm không có ánh mặt trời, một nữ tử yêu mị bị xiềng xích khóa chặt thân thể. Những sợi xích đó khắc đầy phù văn, đâm xuyên qua xương cốt, giam cầm nàng trong sơn động. Ngay cả cổ và hai chân cũng bị khóa chặt, khiến nàng không thể động đậy, chỉ có thể dựa vào vách núi mà ngồi.
Lúc này, trước mặt nữ tử lơ lửng một chiếc điện thoại, chính là chiếc điện thoại Chu Văn đã đặt trên thềm đá.
Ánh mắt yêu mị của nữ tử dán vào chiếc di động, dường như có một bàn tay vô hình đang cầm lấy nó và thao tác.
- Cái thứ gọi là điện thoại này thật thú vị.
Trên mặt nữ tử dần dần nở một nụ cười.
Sau khi Chu Văn trở về căn cứ, các phó bản đều đã cày xong, thực sự không có việc gì làm, nên hắn lấy những quyển sách trong không gian hỗn độn ra nghiên cứu.
Trong trận chiến với Á Khắc, hắn đã có nhận thức mới về Thất Lạc Quốc Độ, nhưng vẫn chưa đủ để giúp nó tấn thăng. Hiện tại vừa hay có thời gian để nghiên cứu sâu hơn, không chừng có thể tiến thêm một bước, khiến Thất Lạc Quốc Độ tấn thăng lên Tiến Hóa Thể.
Bản thân Mệnh Hồn đã có năng lực nhất định, nhưng việc vận dụng năng lực của Mệnh Hồn như thế nào thì cần chủ nhân tự mình khai phá.
Sau khi được Á Khắc khai sáng, Chu Văn đã nghĩ ra một phương pháp khống chế Quỹ Đạo Không Gian khác, đó là Khống Chế Quỹ Đạo.
Lực lượng của người thường một khi đã đánh ra thì giống như tiền đã tiêu đi, không thể thu hồi, cũng không thể dùng lại lần nữa.
Nhưng tác dụng của Quỹ Đạo Không Gian là có khả năng khống chế lực lượng sau khi đã đánh ra ngoài, bởi vì bản thân nó có một quỹ đạo liên kết, khác biệt với cách kết nối trong nhận thức thông thường của con người.
Lợi dụng phương thức kết nối này, Chu Văn có thể làm giống như Á Khắc, bố trí lực lượng của bản thân ở bên ngoài, giống như chôn địa lôi, và có thể kích nổ nó bất cứ khi nào hắn muốn.