Ma Anh: Phàm Thai (Có thể tiến hóa)
Mệnh Cách: Thứ Nguyên Chi Tử.
Mệnh Hồn: Vô Thượng Chân Ma.
Vận Mệnh Chi Luân: Nhất Chuyển.
Lực lượng: 11.
Tốc độ: 11.
Thể chất: 11.
Nguyên khí: 11.
Kỹ năng thiên phú: Ma Kiếm.
Trạng thái đồng hành: Không.
— Đây là tình huống quái gì vậy?
Chu Văn ngơ ngác, nhất thời không hiểu nổi, thuộc tính của Ma Anh này quá đỗi kỳ lạ.
Ban đầu Chu Văn cứ ngỡ mình sẽ ấp ra một Thú phối sủng cấp Thần Thoại, dù sao cũng đã có Hắc Ám Y Sư làm ví dụ trước đó, nhưng xem ra mọi chuyện không đơn giản như vậy.
Nhìn dòng chữ Phàm Thai (có thể tiến hóa), đây đúng là trạng thái ban đầu của Thú phối sủng cấp Thần Thoại. Nhưng một sinh vật dị thứ nguyên cấp Thần Thoại khi còn ở giai đoạn Phàm Thai thì không thể nào có Mệnh Hồn và Mệnh Cách được, chúng phải từ từ thăng cấp rồi mới dần dần ngưng tụ.
Thế mà Ma Anh này vừa ra đời đã là Phàm Thai mà lại có cả Mệnh Cách lẫn Mệnh Hồn, thậm chí còn có thêm dòng Vận Mệnh Chi Luân mà Chu Văn chưa từng thấy bao giờ.
Dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra, Chu Văn vẫn quyết định ấp nó ra trước. Sau khi quả Trứng phối sủng hút no nê Nguyên khí, nó hóa thành một luồng sáng dung nhập vào cơ thể Chu Văn, biến thành một hình xăm bé gái tóc tím lớn bằng ngón tay cái, xuất hiện trên cánh tay hắn.
Chu Văn triệu hồi Ma Anh ra, một cô bé cao chừng bốn năm mươi centimet, trông không khác gì một con búp bê, với mái tóc dài màu tím, mặc bộ giáp cũng màu tím, trong lòng ôm một thanh Tử Đồng Cổ Kiếm trông vô cùng cổ quái, xuất hiện trước mặt hắn.
Chu Văn nhận ra khuôn mặt của nó không khác gì bé gái hung ác lần trước, chỉ là thân hình nhỏ hơn nhiều, trông như một đứa trẻ sơ sinh bình thường.
Trong lúc Chu Văn đang quan sát Ma Anh, Ma Anh cũng trừng mắt nhìn lại, dường như cũng đang đánh giá hắn, khiến Chu Văn càng thêm nghi ngờ.
Trứng phối sủng kết ra từ Tử Nhân Thụ, mà Thú phối sủng ấp ra từ nó lại vô cùng quái dị. Hắc Ám Y Sư đã đủ làm hắn kinh ngạc rồi, giờ đến Ma Anh này vừa mới ấp xong đã có vẻ như sở hữu tư duy của riêng mình.
Chu Văn thử ra lệnh trong đầu, Ma Anh lập tức nhận được mệnh lệnh của hắn, đi đến một cái bàn, nhẹ nhàng rót cho hắn một tách trà.
Thấy Ma Anh là một Thú phối sủng biết nghe lời, Chu Văn lập tức yên tâm hơn nhiều. Hắn lại sai nó làm thêm vài việc vặt, Ma Anh đều răm rắp tuân theo, hoàn thành không sai một ly.
— Tuy hơi kỳ quái, nhưng có vẻ không có vấn đề gì.
Chu Văn thu hồi Ma Anh, sau đó lấy chiếc điện thoại thần bí ra, chọn phó bản Vạn Phật Động bên trong Long Môn Động. Sau khi tiến vào, hắn lại triệu hồi Ma Anh ra ngoài.
Đại bộ phận sinh vật dị thứ nguyên trong game đã bị Chu Văn giết sạch, bên trong Vạn Phật Động chỉ còn lại vài tên Kim Cương Lực Sĩ rải rác. Chu Văn cũng lười tốn thời gian đi tìm giết, giờ vừa hay có thể dùng chúng để kiểm tra uy lực của Ma Anh.
Tìm kiếm một hồi lâu, cuối cùng hắn cũng tìm được một Kim Cương Lực Sĩ. Chu Văn ra lệnh cho Ma Anh đi chém giết tên đó, xem thử nó có thể làm được hay không.
Kim Cương Lực Sĩ là cấp Truyền Kỳ, sức phòng ngự lại cực kỳ kinh người, trong khi Ma Anh chỉ là Phàm Thai. Về lý thuyết, Ma Anh không thể nào là đối thủ của Kim Cương Lực Sĩ.
Tuy nhiên, Ma Anh lại sở hữu Mệnh Cách và Mệnh Hồn, nên Chu Văn muốn xem thử liệu chúng có tác dụng gì không.
Ma Anh nhận được mệnh lệnh của Chu Văn nhưng vẫn đứng yên tại chỗ, ôm thanh Tử Đồng Cổ Kiếm nhìn chằm chằm Kim Cương Lực Sĩ.
— Sợ à?
Chu Văn đang thầm nghĩ thì đột nhiên thấy thanh Tử Đồng Cổ Kiếm tự động ra khỏi vỏ, hóa thành một luồng tử quang bay ra. Ngay cả Chu Văn cũng không nhìn rõ được quỹ đạo của luồng kiếm quang đó, Kim Cương Lực Sĩ đã bị chém thành hai nửa, một khối tinh thể thứ nguyên rơi ra rồi tan biến.
Luồng kiếm quang kia lượn một vòng rồi tự động quay về bên cạnh Ma Anh.
— Kỹ năng Nguyên khí bá đạo thật, đây tuyệt đối không phải là trình độ của một kỹ năng Nguyên khí cấp Phàm Thai, thậm chí còn mạnh hơn cả Thiên Ngoại Phi Tiên của mình. Theo lý mà nói, thi triển một kỹ năng Nguyên khí như vậy cần tiêu hao rất nhiều Nguyên khí, mà cấp Phàm Thai căn bản không thể có đủ Nguyên khí để thi triển. Không biết nó làm thế nào nhỉ?
Chu Văn kinh ngạc trong lòng, không ngừng dò xét Ma Anh.
Suy nghĩ một lát, Chu Văn thu hồi Ma Anh, lại đổi một phó bản khác, tiến vào chiến trường Trác Lộc. Chiến trường cổ đại Trác Lộc vô cùng rộng lớn, Chu Văn phải mất khá lâu trong game mới tìm được một con Si. Lần này, hắn tiếp tục triệu hồi Ma Anh để nó thử sức giết Si.
Mặc dù Si không lợi hại bằng Biến dị Thạch Si, nhưng cũng được xem là hàng đầu trong cấp Sử Thi.
Ma Anh vẫn đứng yên tại chỗ ôm thanh Tử Đồng Cổ Kiếm, lạnh lùng nhìn con Si kia lao tới. Đợi Si đến gần, thanh Tử Đồng Cổ Kiếm trong lòng nó tự động ra khỏi vỏ, hóa thành một luồng tử quang chém về phía Si.
Si gầm lên một tiếng, khói đen trên đỉnh đầu ngưng tụ thành Mệnh Hồn hình rồng, phun ra hắc khí vào kiếm quang, muốn ngăn cản luồng tử quang.
Chu Văn đã từng chứng kiến sự lợi hại của luồng hắc khí đó, nhưng kiếm quang màu tím lại trực tiếp chém xuyên qua hắc khí, chém con Si và Mệnh Hồn của nó thành hai nửa, dễ như chém đậu hũ.
Chu Văn trợn mắt há hốc mồm, trơ mắt nhìn thanh Tử Đồng Cổ Kiếm quay về vỏ, còn Ma Anh vẫn ôm kiếm trong lòng, mặt không đổi sắc đứng đó.
— Nhóc này thật sự quá bá đạo, đây mà là Thú phối sủng cấp Phàm Thai sao? Nếu nó tiếp tục thăng cấp, không biết sẽ lợi hại đến mức nào nữa?
Chu Văn cảm thấy quá trình thăng cấp của Ma Anh chắc chắn sẽ không giống những Thú phối sủng cấp Thần Thoại bình thường, dù sao nó đã có sẵn Mệnh Cách và Mệnh Hồn, khó mà nói được chuyện gì sẽ xảy ra khi nó thăng cấp.
— Sẽ ngưng tụ ra Mệnh Cách và Mệnh Hồn thứ hai sao? Hay là cường hóa Mệnh Cách và Mệnh Hồn hiện có?
Chu Văn đoán không ra, mà cái Vận Mệnh Chi Luân kia cũng khiến hắn cảm thấy có chút dị thường.
— Tiếc là mình không có Thú phối sủng nào đạt đến cấp Thần Thoại thực sự, không biết sau khi chúng thăng cấp lên Thần Thoại có biến thành như thế này không.
Chu Văn thầm suy đoán, nhưng không nghĩ ra được câu trả lời.
Hiện tại vẫn chưa có người nào thăng cấp lên Thần Thoại, chỉ có Lục Đại Gia Tộc Anh Hùng là sở hữu một vài Thú phối sủng cấp Thần Thoại. Mà trong số Lục Đại Gia Tộc Anh Hùng, Chu Văn cũng chẳng có bạn bè gì, không có cách nào đi hỏi thăm được.
— Nhưng hiện tại, cuối cùng cũng xác nhận được một chuyện, mặc dù Ma Anh chỉ là Phàm Thai nhưng lực chiến của nó đã mạnh hơn tuyệt đại đa số sinh vật dị thứ nguyên cấp Sử Thi. Chỉ cần một chiêu Ma Kiếm, e là có thể chém giết hầu hết sinh vật dị thứ nguyên cấp Sử Thi.
— Cho ngươi ăn cái này, sau này cố gắng lên nhé.
Chu Văn cầm một quả Trứng phối sủng đưa cho nó. Đây là Trứng phối sủng dự trữ, Chu Văn vốn không nỡ dùng làm thức ăn cho thú cưng của mình.
Dạo gần đây hắn không cày lại các phó bản cũ nên cũng không có cơ hội rớt ra Trứng phối sủng nào, quả này vẫn là để dành từ trong phó bản game.
Ai ngờ Ma Anh chỉ liếc mắt nhìn quả Trứng phối sủng cấp Sử Thi kia một cái, sau đó quay đầu đi chỗ khác, tỏ thái độ lạnh lùng, chẳng thèm đếm xỉa, khiến Chu Văn phiền muộn không thôi.