Sau khi Tần Vũ Phu xem xong tư liệu, vẻ mặt hết sức cổ quái.
Lữ Tố lại hưng phấn nói:
- Tần thúc thúc, có năng lực của Chu Văn, chúng ta sẽ không còn bị động như trước nữa…
- Người này, e là ta không có cách nào giúp cháu được rồi.
Tần Vũ Phu nói.
Lữ Tố không khỏi sững sờ, khó hiểu hỏi:
- Vì sao? Tần thúc thúc, chú không tin cháu sao? Cháu có thể cam đoan, những tài liệu này đều là thật, năng lực Phối sủng của Chu Văn có thể tạo ra kháng thể, giúp binh lính không còn phải e ngại Huyết thủy của Huyết hà nữa, mà tác dụng phụ lại cực nhỏ…
- Không, Tố Tố, cháu hiểu lầm ý ta rồi. Ta tin tưởng nghiên cứu và tư liệu của cháu, cũng biết Chu Văn có năng lực đó, có điều ta không thể giúp cháu, hay nói cách khác, ta không có đủ quyền hạn để giúp cháu.
Tần Vũ Phu cười khổ nói.
- Ngài là tổng chỉ huy Kỳ Sơn, tại sao lại không đủ quyền hạn? Rốt cuộc Chu Văn có xuất thân thế nào? Chẳng lẽ là người của Liên bang phái tới?
Lữ Tố nghi ngờ hỏi.
- Không phải, hắn cũng được xem là người của Lạc Nhật quân, có điều thân phận của hắn có chút đặc thù.
Tần Vũ Phu nói.
- Mặc kệ hắn có thân phận gì, một khi đã là người của Lạc Nhật quân thì phải có nghĩa vụ bảo vệ binh sĩ, có trách nhiệm cống hiến sức lực của mình.
Lữ Tố nghiêm túc nói.
- Nếu hắn là Đốc quân đại nhân thì còn dễ làm, đáng tiếc hắn không phải.
Tần Vũ Phu nói.
- Tần thúc thúc, rốt cuộc hắn là ai vậy?
Lữ Tố có chút mất kiên nhẫn.
- Hắn tên là Chu Văn, chồng của Lam phu nhân cũng họ Chu, cháu nói xem hắn có thân phận gì?
Tần Vũ Phu nói.
Lữ Tố lập tức mở to hai mắt, kinh ngạc nói:
- Lam phu nhân có gu hơi mặn nhỉ, lại tìm một người trẻ như vậy làm chồng…
- Cháu nói hươu nói vượn gì đấy! Chồng của Lam phu nhân là cha của Chu Văn. Còn Chu Văn đang học tại Học viện Tịch Dương, trước kia từng theo học Vương Minh Uyên, cho nên Cục Giám sát cứ nhìn chằm chằm vào hắn, muốn bắt hắn về thẩm vấn. Lam phu nhân đưa hắn tới đây là hy vọng chúng ta có thể bảo vệ hắn. Bây giờ cháu lại muốn hắn đi cứu những binh sĩ kia, vạn nhất trong đám lính có người của Cục Giám sát, nếu xảy ra chuyện gì, ta biết ăn nói làm sao với Lam phu nhân?
Tần Vũ Phu quát lớn.
Lữ Tố chợt hiểu ra:
- Thì ra là vậy, nhưng nếu thế, vì Lam phu nhân, hắn cũng nên ra sức hỗ trợ chứ?
- Hồ đồ! Chuyện này ta đã nói không được là không được, tuyệt đối không thể để hắn xảy ra bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào.
Tần Vũ Phu không phải không muốn Chu Văn ra tay.
Nhưng lúc A Sinh đến đã dặn đi dặn lại hắn, tuyệt đối không được để Chu Văn xảy ra chuyện. Cho nên nếu hắn để Chu Văn hành động mà xảy ra vấn đề gì, Lam phu nhân nhất định sẽ truy cứu tới cùng, đến lúc đó ngay cả Đốc quân cũng không gánh nổi.
Tần Vũ Phu biết An Thiên Tá rất hiếu thảo, Âu Dương Lam nói một, An Thiên Tá dù không muốn cũng tuyệt đối không dám nói hai.
Tính tình của Lam phu nhân, Tần Vũ Phu biết rất rõ. Đừng nhìn bà ấy trông có vẻ hiền lành, nếu thật sự chạm đến giới hạn của bà ấy, hậu quả sẽ khôn lường.
Lữ Tố bị Tần Vũ Phu từ chối, nhưng vẫn không chịu bỏ cuộc. Rõ ràng có thể tránh được thương vong cho bao nhiêu binh sĩ, tại sao lại không thể nhờ Chu Văn? Lữ Tố cảm thấy Chu Văn không phải loại thiếu gia chỉ biết ăn chơi. Theo cảm nhận của nàng, Chu Văn là một người ôn hòa, hay giúp đỡ người khác, không hề giống một tên công tử bột chút nào.
- Tần thúc thúc nói không, nhưng nếu Chu Văn bằng lòng thì lại là chuyện khác.
Lữ Tố quyết định tự mình đi thuyết phục Chu Văn.
Sau khi Lữ Tố đi, Tần Vũ Phu cầm tài liệu trong tay, không khỏi tự lẩm bẩm:
- Chu Văn này, thật đáng tiếc. Nếu hắn không bị cuốn vào sự kiện Vương Minh Uyên, sau này chắc chắn tiền đồ vô hạn. Bây giờ bị Cục Giám sát để mắt tới, tương lai không biết có giữ được mạng để trưởng thành không nữa.
Lữ Tố rời khỏi văn phòng của Tần Vũ Phu, đi thẳng đến tìm Chu Văn.
Chu Văn đang đọc sách, sau khi Lữ Tố đến, cô nói rõ ý định của mình cho cậu biết.
Chu Văn đợi Lữ Tố nói xong, nhìn cô rồi nói:
- Bác sĩ Lữ Tố, nếu là lúc trước, tôi có thể đồng ý với cô, nhưng hiện tại thì tôi không thể nào đồng ý được.
Lữ Tố thở dài một tiếng:
- Tôi có thể hiểu được, dù sao cậu cũng đang bị Cục Giám sát để mắt tới, nên cậu sợ tiếp xúc với nhiều binh sĩ sẽ tạo cơ hội cho người của Cục Giám sát.
Chu Văn lắc đầu:
- Tôi không lo lắng cho an toàn của mình, mà chỉ sợ những binh sĩ kia sẽ bị tôi làm liên lụy.
Lữ Tố không nói gì nữa. Nàng cảm thấy Chu Văn nói như vậy chẳng qua chỉ là lấy cớ. Cục Giám sát có mạnh đến đâu cũng không thể xông vào doanh trại quân đội để cưỡng ép bắt người, hơn nữa cũng không thể chỉ vì bắt một sinh viên bình thường mà bất chấp thể diện.
Lữ Tố cho rằng Chu Văn nói vậy chỉ là để thoái thác trách nhiệm.
Có điều, Lữ Tố không thấy Chu Văn làm vậy là sai. Dù sao mỗi người chỉ có một mạng, trân trọng sinh mạng của mình là chuyện bình thường, bất kỳ ai cũng có quyền bảo vệ tính mạng của bản thân.
Vì vậy, Lữ Tố không nói gì thêm. Mặc dù có chút thất vọng, cô vẫn quyết định trở lại phòng thí nghiệm, thử xem có thể nghiên cứu ra kháng thể từ những binh lính đã được Chu Văn cứu hay không.
Dù việc này cần rất nhiều thời gian, nhưng Lữ Tố không còn cách nào khác.
- Bác sĩ Lữ, nếu không có chuyện gì quan trọng, tôi hy vọng sau này cô cố gắng đừng đến chỗ tôi, có chuyện gì thì tốt nhất hãy gửi tin nhắn.
Chu Văn cảm thấy Lữ Tố không nên thường xuyên đến đây, nếu không sẽ bị mình làm liên lụy.
Loại người như Á Khắc rất biết cách lợi dụng điểm yếu của người khác. Chỉ cần có thể đạt được mục đích, Chu Văn tin hắn có thể làm bất cứ chuyện gì.
- Cậu yên tâm, từ nay về sau tôi sẽ không đến làm phiền cậu nữa.
Lữ Tố nghe câu nói của Chu Văn, không khỏi hoàn toàn thất vọng.
Rời khỏi ký túc xá của Chu Văn, Lữ Tố chuẩn bị trở về nghiên cứu kháng thể. Chưa đi được mấy bước, cô thấy một người mặc quân phục sĩ quan đang đi về phía này.
Viên sĩ quan kia cúi đầu bước đi, vành mũ che khuất nửa khuôn mặt khiến Lữ Tố không thể nhìn rõ dung mạo của hắn. Mãi đến khi lại gần, viên sĩ quan mới ngẩng đầu lên.
Lữ Tố nhìn hắn một chút, cảm thấy có chút kỳ quái. Trông viên sĩ quan này khoảng ba mươi tuổi, vẻ mặt có chút tái nhợt.
Quân nhân tầm ba mươi tuổi trong Lạc Nhật quân không hiếm. Nhưng sĩ quan này lại có tướng mạo của người Tây khu, hoàn toàn khác biệt với người Đông khu. Mặc dù Lạc Nhật quân cũng có sĩ quan người Tây khu, nhưng số lượng rất ít, và hầu như Lữ Tố đều đã gặp qua, còn người này thì nàng chưa từng thấy bao giờ.
Vừa định mở miệng hỏi thăm, viên sĩ quan kia đã giơ tay đặt lên vai cô. Lữ Tố muốn né nhưng cơ thể lại không nghe theo sự điều khiển, bàn tay kia vẫn đặt được lên vai cô. Lập tức, cơ thể cô cứng đờ, không thể nhúc nhích, thậm chí không thể mở miệng.
Viên sĩ quan kia mỉm cười với Lữ Tố, tao nhã hỏi:
- Vừa rồi cô đi ra từ phòng của Chu Văn, phải không?