Cửa vào lĩnh vực dị thứ nguyên nằm ngay dưới tấm bia đá, bên cạnh có quân đội canh gác. Lý Huyền lấy ra hai tờ giấy thông hành, hai người dùng nó để đi vào trong.
Men theo bậc thang gạch xanh dưới tấm bia đá, đi sâu dần vào lòng đất, Chu Văn cuối cùng cũng hiểu vì sao người Lạc Dương lại gọi lĩnh vực dị thứ nguyên này là Địa Hạ thành.
Sâu dưới mặt đất chừng chục mét là một tòa cổ thành đổ nát hòa làm một với thế giới lòng đất, vô số kiến trúc bằng gạch xanh đan xen chằng chịt như một mê cung.
Cách đó không xa, trên những bức tường gạch đều có một ngọn đèn dầu đang cháy, ánh sáng mờ ảo khiến cho không khí vốn đã âm u ẩm ướt của tòa cổ thành càng thêm vẻ cổ kính.
Vị trí của Chu Văn và Lý Huyền là đầu một con phố dài, các công trình kiến trúc hai bên đường đều có hoa văn điêu khắc liên quan đến Phật giáo, ngay cả ngói xanh trên mái nhà cũng khắc hình tiên nữ bay lượn.
- Cần đổi Tinh thể Tốc độ cấp tám, lấy Tinh thể Sức mạnh cấp tám đây!
- Tinh thể Phật Tâm Liên, chỉ có một quả, chỉ đổi không bán…
- Bản đồ chi tiết nhất Phật thành, một tấm trong tay, tung hoành Phật thổ…
Hai bên đường có không ít thanh niên mặc đồng phục học sinh đang bày sạp bán hàng, rõ ràng là các đàn anh đàn chị của Học viện Tịch Dương.
Chu Văn vốn định mua một tấm bản đồ, nhưng lại bị Lý Huyền cản lại.
- Phật thành này mới được phát hiện không lâu, sinh viên ở đây nhiều nhất cũng chỉ có thể khám phá khu vực lân cận, bản đồ của họ về cơ bản không có giá trị. Tôi có bản đồ mới nhất của quân đội, phạm vi chi tiết hơn của họ nhiều. Chúng ta qua ao sen thử vận may trước, xem có tìm được Phật Tâm Liên hay không.
Lý Huyền vừa lấy bản đồ ra vừa nói.
- Phật Tâm Liên là gì?
Chu Văn hỏi.
- Là một sinh vật dị thứ nguyên hệ thực vật. Không phải tôi đã nói với cậu là ở đây có Phối sủng dạng nội tạng sao? Phật Tâm Liên chính là một trong số đó. Khi trở thành phối sủng, nó sẽ hóa thành trái tim.
Lý Huyền giải thích.
Lý Huyền cầm bản đồ, dẫn Chu Văn rẽ trái lượn phải trong Địa Hạ thành. Có lẽ vì sinh vật dị thứ nguyên ở khu vực này đã bị dọn dẹp sạch sẽ nên hai người đi suốt một đường mà không gặp bất cứ trở ngại nào.
Đi khoảng gần một giờ, cảnh tượng trước mắt hai người bỗng trở nên quang đãng. Một mảng lá sen xanh biếc đập vào mắt, những chiếc lá sen kia xanh như ngọc phỉ thúy, lại còn tỏa ra ánh sáng xanh óng ánh.
Ao sen rộng chừng vài mẫu, ánh sáng xanh biếc chiếu rọi cả một vùng trời trong thế giới lòng đất. Ở một vị trí xa xa bên bờ, có thể mơ hồ nhìn thấy từng đóa sen trắng đang đua nở.
- Kia chính là Phật Tâm Liên à?
Chu Văn nhìn chằm chằm vào mấy đóa sen trắng khổng lồ và hỏi.
- Không sai, đó chính là Phật Tâm Liên, một loại sinh vật dị thứ nguyên hệ thực vật. Có điều vị trí của những đóa sen đó quá xa bờ, trừ phi có khả năng bay, nếu không thì không có cách nào tiếp cận chúng được.
Lý Huyền nói.
- Không thể bơi qua sao?
Chu Văn nhìn mặt nước trong hồ, dưới ánh sáng xanh biếc của lá sen, nước ao trong vắt như pha lê.
- Tuyệt đối không được! Nước trong hồ này có thể hòa tan cả sắt thép, người mà chạm vào là lập tức thành xương vụn đấy.
Lý Huyền vội vàng nói.
- Đã như vậy, chúng ta tới đây làm gì?
Chu Văn khẽ nhíu mày.
- Cho nên tôi mới nói là đến đây thử vận may. Nếu có đóa Phật Tâm Liên nào nở gần bờ thì chúng ta sẽ có cơ hội.
Lý Huyền xoa xoa mũi, nói thêm:
- Có điều, xem ra vận may của chúng ta không tốt lắm, chẳng có đóa nào nở gần bờ cả.
Hai người đang nói chuyện thì đột nhiên nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập truyền đến. Họ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một con ngựa trắng đang phi tới, trên lưng là một nam sinh có vẻ mặt lạnh lùng.
Tốc độ của con ngựa trắng cực nhanh, trong nháy mắt đã lao đến bờ ao sen. Thế nhưng, nam sinh kia dường như không có ý định ghìm cương, tốc độ con ngựa không hề giảm, cứ thế lao thẳng vào ao sen.
Một giây sau, Chu Văn kinh ngạc phát hiện, hai bên hông con ngựa trắng đã mọc ra một đôi cánh chim, trực tiếp bay lên không, lượn lờ ở tầng thấp trên mặt ao.
- Phàm thai Bạch Vũ phi mã, một loại Phối sủng cực kỳ hiếm thấy. Toàn bộ Học viện Tịch Dương chúng ta chỉ có một con duy nhất. Chủ nhân của nó là Lạc Hiên, sinh viên năm hai, được mệnh danh là một trong tứ đại nam thần của học viện. Hắn chảnh lắm, tôi không ưa.
Lý Huyền có chút ghen tị nhìn con Bạch Vũ phi mã kia.
Ngọc Tình Bạch Hổ của hắn dù có sức chiến đấu mạnh hơn Bạch Vũ phi mã, nhưng lại không biết bay, tự nhiên không thể nào ngầu được như Lạc Hiên, cưỡi bạch mã bay lượn trên ao sen.
Lạc Hiên cưỡi bạch mã tiếp cận một đóa Phật Tâm Liên. Ngay khi hắn chỉ còn cách đóa sen chừng mười mét, những cánh hoa của Phật Tâm Liên đột nhiên khép lại thành hình nụ, rồi đột ngột bung ra, một hạt sen màu xanh biếc bắn ra như đạn pháo, lao về phía Lạc Hiên.
Lạc Hiên vẫn không nhúc nhích, một tia sáng lạnh lẽo lóe lên bên hông, hạt sen bay tới liền bị chém thành hai nửa. Lúc này người ta mới nhìn rõ, trong tay hắn là một thanh trường kiếm.
- Kiếm nhanh thật!
Chu Văn hơi kinh ngạc.
- Nhà họ Lạc vốn sở trường về kiếm pháp, Thương Tinh Kiếm Điển cũng được coi là một bộ kiếm quyết danh tiếng, tốc độ xuất kiếm của hắn nhanh như vậy cũng chẳng có gì lạ.
Lý Huyền nói với giọng chua lè.
Hắn không đến mức phải ghen ghét với kiếm pháp của Lạc Hiên, mà là vì con Bạch Vũ phi mã kia thực sự quá phong cách. Dù chỉ là cấp Phàm thai, nhưng cưỡi nó trông oách hơn Ngọc Tình Bạch Hổ của hắn nhiều.
Chu Văn cũng có chút hâm mộ. Khô Cốt Nghĩ biến dị tuy mạnh, nhưng hình dạng lại quá đáng sợ, xét về ngoại hình thì không thể nào so sánh được với Bạch Vũ phi mã.
Đương nhiên, Chu Văn cũng không quan tâm đến vẻ bề ngoài, nhưng khả năng bay lượn của Bạch Vũ phi mã lại thực sự quá tiện lợi.
Bạch Vũ phi mã lướt qua ao sen, trường kiếm trong tay Lạc Hiên lóe lên, đóa Phật Tâm Liên khổng lồ đã bị hắn chém rụng.
Mắt thấy từng đóa Phật Tâm Liên bị Lạc Hiên chém xuống, cả Lý Huyền và Chu Văn đều có chút đỏ mắt.
- Sớm biết thế này mình đã tìm cách kiếm một con Phối sủng biết bay rồi.
Lý Huyền hậm hực nói.
- Thôi được rồi, chúng ta đi nơi khác xem sao. Nơi này ngoài Phật Tâm Liên ra, hẳn là còn có sinh vật dị thứ nguyên khác chứ?
Chu Văn hỏi.
- Phía trước còn một nơi có sinh vật dị thứ nguyên, nhưng chỗ đó hơi quỷ dị. Lúc quân đội thăm dò, rất nhiều người đã chết một cách vô cớ, ngay cả cường giả cấp Truyền Kỳ cũng không thoát nạn. Hiện tại nơi đó đã bị liệt vào khu vực cấm, sinh viên bình thường sẽ không đến gần.
Lý Huyền vừa nhìn bản đồ vừa nói.
- Những người đó chết thế nào?
Chu Văn hứng thú hỏi.
- Nếu biết chết thế nào thì đã không gọi là quỷ dị. Cứ đi vào là chết, không hề thấy sinh vật dị thứ nguyên nào xuất hiện, trên người cũng không có vết thương. Sau khi đưa thi thể về giải phẫu, người ta phát hiện toàn bộ nội tạng của họ đều suy kiệt, teo tóp lại một cách đáng sợ.
Lý Huyền nói.
- Ngoài hai nơi này, Phật thành không còn chỗ nào khác có sinh vật dị thứ nguyên sao?
Chu Văn khẽ nhíu mày.
- Sâu bên trong Phật thành chắc chắn còn, nhưng quân đội còn chưa khám phá đến đó, sinh viên bình thường nào dám đi? Đi chẳng khác nào tự sát, chúng ta cũng không thể lấy mạng ra mà mạo hiểm được.
Dừng một chút, Lý Huyền nói thêm:
- Thực ra, quân đội đã treo giải thưởng. Nếu ai có thể tìm ra nguyên nhân cái chết của những quân nhân kia, quân đội sẽ thưởng một viên Phối sủng cấp Truyền Kỳ, hơn nữa còn nhận được tư cách vĩnh viễn tiến vào Phật thành.