Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 454: CHƯƠNG 451: SAO GIỜ MỚI TỚI?

Chu Văn càng xem càng thấy có gì đó không đúng, cỗ quan tài kia được đúc hoàn toàn bằng đá, bên trong trống không, ngay cả gối đầu cũng làm bằng đá, người ngủ bên trong chắc chắn không hề dễ chịu chút nào.

Sau khi Trương Ngọc Trí nằm vào, lão quản gia liền đậy nắp quan tài lại. Ngay khi nắp quan tài vừa đóng, Đế Thính cũng không thể nghe được tình hình bên trong nữa.

"Thật sự cổ quái, tiểu thư nhà giàu bây giờ tính tình đều kỳ dị như vậy sao? Trên máy bay có cả đống ghế sô pha cao cấp không nằm, lại thích chui vào quan tài đá."

Chu Văn thật sự không tài nào hiểu nổi.

Chu Văn thu hồi năng lực của Đế Thính, dù sao đó cũng là chuyện riêng tư của người ta, cậu không muốn tiếp tục nhòm ngó nữa.

Trên đường đi không gặp phải sự cố bất ngờ nào. Mỗi khi đi qua không phận của một số lĩnh vực dị thứ nguyên, đội Thiên Hạc bên ngoài đã bay lượn thị uy, khiến cho những sinh vật dị thứ nguyên khác không dám tùy tiện đến gần máy bay.

Cho dù có vài con sinh vật dị thứ nguyên không sợ chết lao đến thì cũng bị đội Thiên Hạc giải quyết gọn gàng.

Mãi cho đến khi tới bán đảo Chư Thần, Chu Văn cũng không gặp lại Trương Ngọc Trí. Sau khi máy bay hạ cánh, lão quản gia dẫn bọn họ rời đi. An Sinh nói muốn chào tạm biệt Trương Ngọc Trí, nhưng lão quản gia bảo không cần, hai người cứ việc đi trước.

"An Sinh, cậu có cảm thấy Trương Ngọc Trí có chút cổ quái không?"

Sau khi hai người rời khỏi sân bay, Chu Văn hỏi An Sinh.

"Đâu chỉ cổ quái, mặc dù sáu đại gia tộc anh hùng đều trấn thủ ở những khu vực khác nhau, nhưng họ vẫn luôn rất coi trọng lễ nghi, đây không giống phép tắc đãi khách chút nào."

An Sinh dừng lại một chút rồi nói tiếp:

"Có điều đây là chuyện của nhà họ Trương, không liên quan đến chúng ta. Còn hai ngày nữa Đấu giá hội mới bắt đầu, cậu muốn đi đâu, tôi dẫn cậu đi dạo."

"Đi xem thử mấy lĩnh vực dị thứ nguyên gần đây đi."

Chu Văn thầm nghĩ, nếu có thể tìm được đồ án nhỏ, tốt nhất nên cố gắng download vài cái phó bản mang về.

"Phần lớn các lĩnh vực dị thứ nguyên trên bán đảo Chư Thần đều đã có chủ. Chúng ta là người ngoài, muốn đi vào e là hơi phiền phức. Hay là chúng ta ra quần đảo Ái Cầm Hải xem thử đi, tuy nơi đó nguy hiểm hơn một chút, nhưng lại có rất nhiều lĩnh vực dị thứ nguyên vô chủ." An Sinh đề nghị.

"Chúng ta phải ra biển sao?"

Chu Văn biết các lĩnh vực dị thứ nguyên trên biển còn kinh khủng hơn trên đất liền rất nhiều.

"Không sao đâu, trước kia tôi đã đến đó nhiều lần rồi, rất quen đường." An Sinh tỏ ra vô cùng tự tin.

Hai người cùng nhau đi về phía bến cảng. Trên đường đi, họ gặp không ít người mang theo Phối sủng, thường thấy nhất là Cự Nhân và Tinh Linh, ngoài ra còn có rất nhiều loại quái thú khác. Chu Văn còn nhìn thấy một người mang theo Phối sủng Hỏa Nhân, trông vô cùng thú vị.

"Không phải cậu nói bán đảo Chư Thần này không có Tinh Linh sao? Vậy đây là cái gì? Chẳng lẽ không phải Hỏa Tinh Linh à?" Chu Văn hỏi.

"Loại Tinh Linh mà tôi nói là loại có đôi tai nhọn và ngoại hình giống con người, còn loại Tinh Linh Nguyên Tố này thì khác. Cứ tưởng cậu muốn tìm loại Tinh Linh mỹ nữ chứ." An Sinh giải thích.

"Vậy loại Tinh Linh Nguyên Tố này có thể tìm ở đâu?" Chu Văn hỏi.

Người đàn ông mang theo Hỏa Tinh Linh nghe được câu hỏi của Chu Văn, bèn cười đáp lời:

"Đây là Hỏa Tinh Linh cấp Sử Thi ở Đoán Tạo Thần Điện. Hỏa Tinh Linh là loại Phối sủng vô cùng hiếm thấy, tôi phải canh giữ ở Đoán Tạo Thần Điện suốt hai năm rưỡi mới may mắn có được con Hỏa Tinh Linh này đấy. Nếu cậu hứng thú thì có thể đến đó thử vận may."

"Đoán Tạo Thần Điện ở đâu vậy ạ?"

Thấy đối phương khá thân thiện, Chu Văn bèn hỏi thêm.

"Đó là thần điện thờ Đoán Tạo chi thần. Bên trong không những có Hỏa Tinh Linh, mà còn có cả Hỏa Tinh Linh Vương cao cấp hơn, chẳng qua số lượng hiếm hơn nhiều, lại còn ở sâu trong thần điện. Các cậu còn trẻ, đừng có mơ mộng hão huyền, đến tầng thứ nhất săn giết Hỏa Tinh Linh là được rồi, đừng đi sâu vào, rất có thể sẽ nguy hiểm đến tính mạng đấy." Người đàn ông mang Hỏa Tinh Linh nói.

"Đa tạ đã chỉ bảo."

Chu Văn có chút ấn tượng với Đoán Tạo chi thần, nhưng không biết rõ lắm, chỉ nhớ đây là con trai của Zeus.

Chu Văn nhớ được vị thần này không phải vì cái tên ấn tượng, mà bởi vì ông ta là chồng của Nữ Thần sắc đẹp và tình yêu.

Ngoài ra, Ái Thần Cung, Thái Dương Thần Xa, Lôi Mâu của Zeus đều do ông ta chế tạo, có thể nói ông ta là một chuyên gia chế tạo thần khí.

An Sinh dường như khá am hiểu về Đoán Tạo Thần Điện, nói với Chu Văn:

"Đoán Tạo Thần Điện không chỉ có Hỏa Tinh Linh, mà còn có đủ loại sinh vật dị thứ nguyên hệ Kim Loại, cũng khá thú vị. Có điều nơi đó đã có chủ, chỉ những người trên đảo có thẻ căn cước mới được vào, người ngoài đều bị cấm."

"Cậu trai trẻ hiểu biết đấy, cậu nói không sai. Trừ phi là cư dân của bán đảo Chư Thần, nếu không thì không thể vào Đoán Tạo Thần Điện được. Xem ra đáng tiếc thật, các cậu đến tư cách có được một con Hỏa Tinh Linh bình thường cũng chẳng có."

Người đàn ông trung niên đắc ý mang theo Hỏa Tinh Linh của mình rời đi.

"Thật sự không có cách nào vào được sao?" Chu Văn rất có hứng thú với Đoán Tạo Thần Điện, bèn hỏi An Sinh.

"Không được đâu, đây là quy định do các đại gia tộc trên bán đảo Chư Thần cùng nhau lập ra. Kể cả người của mấy gia tộc đó cũng không thể phá vỡ quy tắc này, nếu không sẽ trở thành kẻ thù của toàn bộ bán đảo Chư Thần."

"Không vào được thì thôi, chúng ta đứng bên ngoài nhìn một chút được không?" Chu Văn nói.

"Dĩ nhiên là được, nhưng cậu thật sự muốn đi sao?" An Sinh nghi hoặc nhìn Chu Văn.

"Tiện đường thì đi xem cho biết, chụp vài tấm ảnh làm kỷ niệm, dù sao cũng đã đến đây rồi."

Chu Văn chỉ muốn tìm đồ án nhỏ, thật ra ngay từ đầu cậu đã không có ý định đi vào.

"Không ngờ cậu còn có sở thích nhàm chán như vậy. Thôi thì cũng tiện đường, lượn lờ một chút cũng được."

An Sinh dẫn Chu Văn tiếp tục đi về phía trước.

Vừa đi được không xa, họ đã thấy từng bóng trắng bay lướt qua, người đi đường đều dừng chân quan sát.

Chu Văn và An Sinh cùng ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy từng con Thiên Hạc bay qua đỉnh đầu họ. Những con Thiên Hạc đó bay thẳng đến trước mặt hai người, người của Trương gia trên lưng hạc nhảy xuống, đi thẳng về phía Chu Văn.

Người dẫn đầu khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, khí phách hiên ngang nhưng không hề khoa trương, trông cực kỳ anh tuấn bất phàm.

"Trương Tiêu, anh muốn gì?" An Sinh rõ ràng nhận ra người này, cau mày nhìn hắn.

Trương Tiêu nói:

"Xin lỗi, có chuyện muốn hỏi hai vị."

"Chuyện gì?" An Sinh hỏi.

"Sau khi hai người xuống máy bay, có từng gặp em gái tôi, Trương Ngọc Trí, không?" Trương Tiêu hỏi.

"Không phải cô ấy vẫn đang nghỉ ngơi trên máy bay sao? Từ lúc đó đến giờ chúng tôi chưa hề gặp lại cô ấy. Có chuyện gì xảy ra à? Anh có cần chúng tôi giúp gì không?" An Sinh nói.

Trương Tiêu dò xét An Sinh và Chu Văn, dường như muốn xác nhận xem họ có thật sự không thấy Trương Ngọc Trí hay không, một lúc sau mới hơi cúi người hành lễ:

"Đa tạ hai vị. Nếu sau này hai vị có thấy em gái tôi, xin hãy sớm thông báo cho tôi, Trương gia tất sẽ hậu tạ."

"Được, nếu chúng tôi thấy cô ấy, nhất định sẽ liên lạc với các anh ngay." An Sinh đáp.

Trương Tiêu không do dự, sau khi cáo từ liền dẫn đội Thiên Hạc phá không rời đi, trông có vẻ vô cùng lo lắng.

"Xem ra vị tiểu công chúa nhà họ Trương này đúng là khiến người ta đau đầu thật." An Sinh cười nói.

Hai người vừa đi vừa nói chuyện, hướng về phía Đoán Tạo Thần Điện. Đáng tiếc là nơi đó có người canh gác, Chu Văn chỉ có thể đứng từ xa nhìn cổng chính, không có cách nào đến gần để tìm đồ án nhỏ.

Chu Văn thất vọng đi theo An Sinh ra bến cảng. Hai người đang chuẩn bị thuê một chiếc thuyền ra biển thì thấy một người mặc âu phục, đội mũ, đang ngồi trên một chiếc thuyền nhỏ, ra sức vẫy tay với họ.

"Sao bây giờ các người mới đến, tôi chờ các người hơi bị lâu đấy."

Người kia khẽ ngẩng đầu lên, nói với Chu Văn và An Sinh.

Khi hai người thấy rõ mặt người đó, họ lập tức sững sờ, phát hiện ra người giả trai này chính là Trương Ngọc Trí.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!