- Vận may không tệ, lần đầu giết Thủy Tinh Linh đã rớt ra Thứ nguyên kết tinh, đáng tiếc không rớt ra Trứng phối sủng.
An Sinh vừa cười vừa nói.
Chu Văn không ngừng tìm kiếm Thủy Tinh Linh trên đảo, hắn muốn tìm một quả Trứng phối sủng. Trương Ngọc Trí lại chẳng có hứng thú gì với Trứng phối sủng, ngược lại cứ lượn lờ quanh bờ biển, cầm điện thoại di động thỉnh thoảng chụp mấy tấm hình.
- Sao con Thủy Tinh Linh này có chút khác thường nhỉ?
Khi Chu Văn đi tới bên cạnh một thác nước, hắn thấy một con Thủy Tinh Linh vô cùng kỳ quái.
Thủy Tinh Linh bình thường đều có màu lam, trông như một quả cầu nhưng thực chất lại có hình giọt nước. Thế nhưng con Thủy Tinh Linh này lại khác, nó có màu bạc, ngoại hình không giống giọt nước mà giống như đầu của một con rắn.
- Đây là Thủy Tinh Linh cao cấp, rất có thể đạt đến cấp Sử Thi đấy, cậu phải cẩn thận.
An Sinh thản nhiên nói.
Chu Văn quả thực rất cẩn thận, hắn trực tiếp mặc Thạch Khải, không đến quá gần Thủy Xà Tinh Linh, triệu hồi Bá Kiếm rồi chém ra một kiếm.
Thủy Xà Tinh Linh lại không hề né tránh, nó há miệng phun ra một mũi Thủy tiễn, nhưng hình dạng có chút cổ quái, trông như một chiếc răng nanh.
Kiếm quang chém qua, Thủy tiễn bị đánh vỡ tan, tiếp tục lao thẳng về phía Thủy Xà Tinh Linh.
Con Thủy Xà Tinh Linh kia thấy tình thế không ổn, liền quay người chui vào đầm nước dưới chân thác. Vốn dĩ cơ thể nó không khác gì dòng nước, sau khi lặn xuống liền lập tức biến mất, mắt thường không thể nào nhìn thấy vị trí của nó.
Cũng may Chu Văn còn có Đế Thính, năng lực của Đế Thính có thể bỏ qua màu sắc, lập tức phát hiện vị trí của Thủy Xà Tinh Linh trong đầm nước. Chu Văn lập tức đuổi theo, chém một đạo kiếm quang xuống đầm.
Bùm!
Mặt nước bị kiếm quang chém toang, trực tiếp chém trúng thân thể Thủy Xà Tinh Linh, khiến cơ thể và Thủy kết tinh bên trong nó đồng thời vỡ nát.
Chỉ thấy một quả Trứng phối sủng màu bạc trắng rớt ra, từ từ chìm xuống đáy nước.
- Không ngờ lại rớt ra Trứng phối sủng?
Chu Văn đứng bên cạnh đầm nước quan sát một lúc, thấy bên trong không còn dấu vết của sinh vật dị thứ nguyên nào khác, lúc này hắn mới nhảy vào trong đầm, lặn xuống đáy.
Chu Văn đang chuẩn bị nhặt quả Trứng phối sủng kia thì đột nhiên cảm giác dưới đáy hồ xuất hiện một lực hút cực mạnh, khiến cơ thể hắn chìm xuống trong nháy mắt, hệt như bị xả nước bồn cầu.
Soạt!
Chu Văn bị dòng nước cuốn đi, phát hiện bên dưới đầm nước còn có một không gian rộng lớn.
Chu Văn ngẩng đầu nhìn xung quanh, nhưng không hề phát hiện được lối vào không gian này, chỉ thấy trên đỉnh đầu toàn là nham thạch đen sì, không có bất kỳ khe hở nào.
Hắn chém một kiếm về phía nham thạch, kiếm quang chém vỡ đá, nhưng đằng sau vẫn là nham thạch. Chu Văn chém liên tục mấy kiếm, nhưng tất cả vẫn chỉ là nham thạch, không hề có lối ra.
Bên dưới là một dòng nước ngầm, nơi đó có ánh sáng le lói truyền đến, tựa như lối ra của đường hầm.
Chu Văn đành phải di chuyển theo lối này, hướng về phía cửa ra. Chỉ cần có thể ra ngoài, hắn cũng chẳng ngại đi đường vòng.
Rất nhanh, Chu Văn đã theo dòng nước chảy vọt ra ngoài. Sau khi ra ngoài, hắn phát hiện đây lại là lối ra của thác nước.
Chu Văn bay ra khỏi thác nước, lơ lửng trên không trung nhìn xung quanh, cảnh tượng trước mắt làm hắn giật hết cả mình.
Bởi vì đầm nước và thác nước này giống y hệt đầm nước và thác nước hắn vừa lặn xuống, nhưng rõ ràng hắn đã tiến vào bên dưới đầm nước, tại sao lại có thể đi ra từ đỉnh thác nước được?
Chu Văn quan sát tỉ mỉ bốn phía, xác thực không sai, khung cảnh giống y như đúc, chỉ có điều không thấy Trương Ngọc Trí và An Sinh đâu cả.
- Bọn họ sẽ không xuống đầm nước tìm mình đấy chứ?
Chu Văn thầm nghĩ, rồi bay cao hơn một chút, hắn muốn xác nhận xem An Sinh và Trương Ngọc Trí có còn trên đảo không.
Hòn đảo không lớn, toàn bộ khung cảnh lập tức thu hết vào tầm mắt của Chu Văn.
Hòn đảo vô cùng mỹ lệ, cỏ xanh biếc trải khắp đảo, ở giữa có dòng nước chảy róc rách.
Nhưng khi tầm mắt Chu Văn rơi vào một chỗ, con ngươi hắn liền co rụt lại. Phía trên sườn núi có một gốc Hoàng Kim thụ.
Trên gốc Hoàng Kim thụ chỉ kết một quả táo, thế nhưng quả táo kia không giống bình thường, nó như được đúc từ hoàng kim, tỏa ra hào quang rực rỡ.
Phía dưới Hoàng Kim thụ, còn có một con thằn lằn khổng lồ màu đen đang nằm ngủ.
Rất nhanh Chu Văn đã ý thức được, đó không phải là loại thằn lằn gì, mà là một con Cự Long trong truyền thuyết phương Tây.
- Hoàng Kim Táo… Cự Long…
Trong lòng Chu Văn kinh nghi bất định.
Cái này có phần tương tự với truyền thuyết mà Chu Văn đã từng nghe qua. Trong thần thoại phương Tây, anh hùng Peleus kết hôn với nữ thần biển cả, họ mời tất cả các vị thần tham gia hôn lễ, duy chỉ không mời nữ thần bất hòa Eris. Eris ghi hận trong lòng, liền đến hôn lễ và ném một quả Hoàng Kim Táo cho các vị khách, trên đó còn viết: "Dành cho Nữ Thần đẹp nhất."
Kết quả là Hera, Athena cùng Aphrodite tranh giành quả Hoàng Kim Táo không dứt, cuối cùng dẫn đến một trận đại chiến.
Trong truyền thuyết ở Thánh viên, Hoàng Kim Táo được trăm con Cự Long canh giữ, nhưng đây chỉ là truyền thuyết, nhìn thế nào cũng không thấy giống Thánh viên.
Mà dưới gốc Hoàng Kim thụ chỉ có một con Cự Long chứ không phải trăm con.
Chu Văn không biết Hoàng Kim Táo có tác dụng gì, nên không muốn cướp đoạt, cũng không tính toán quấy rầy con Cự Long kia. Mặc dù ở đây không có trăm con Cự Long, nhưng bản thân con Cự Long này cũng không phải dạng vừa, là sinh vật Thần thoại trong truyền thuyết, Chu Văn không dám mạo hiểm.
Điều khiến Chu Văn có chút hoang mang chính là, trước khi bọn họ lên đảo hề phát hiện ra Hoàng Kim thụ, càng không phát hiện có Cự Long, không biết tại sao nơi này đột nhiên lại xuất hiện những thứ này.
Chu Văn dò xét toàn bộ hòn đảo, không hề phát hiện tung tích của An Sinh và Trương Ngọc Trí. Càng quái lạ hơn là chiếc thuyền bọn họ để trên bãi cát đã biến mất.
- Chẳng lẽ, thực ra đây không phải là hòn đảo lúc nãy, mà khi mình xuyên qua thông đạo kia đã đến một nơi khác rồi?
Chu Văn càng nghĩ càng thấy có khả năng.
Bõm! Bõm!
Khi Chu Văn đang suy tư, đột nhiên nghe được hai tiếng nước vang lên, như có tảng đá ném vào mặt nước. Hắn quay đầu nhìn lại, phát hiện An Sinh và Trương Ngọc Trí đều rơi từ trên thác xuống.
May mắn là bọn họ không có việc gì, rất nhanh đã bò lên khỏi mặt nước. Nhưng Chu Văn lại có cảm giác không lành, hắn quay đầu nhìn về phía con Cự Long dưới gốc Hoàng Kim thụ, quả nhiên thấy nó đang dần dần tỉnh lại, chậm rãi đứng lên, ngẩng đầu nhìn về phía thác nước.
- Chu Văn, cậu bay trên đó làm gì thế?
Trương Ngọc Trí thấy Chu Văn đang bay trên không trung, bèn gọi hắn một tiếng.
✶ Dịch AI tại Thiên Lôi Trúc ✶