Kế điệu hổ ly sơn chỉ hiệu quả khi dụ được con mồi đi đủ xa. Hiện tại, bọn họ muốn tiếp cận cây Hoàng Kim thì chắc chắn sẽ bị Cự Long quay về tiêu diệt trong nháy mắt, thế nên kế sách này rõ ràng là vô dụng.
“Cậu thấy sao?” An Sinh hỏi Chu Văn.
Chu Văn suy nghĩ một lát rồi nói: “Liều mạng không phải là cách hay, tỷ lệ tử vong quá cao, chỉ có thể tìm cách khác thôi.”
Dừng một chút, Chu Văn lại nói tiếp: “Tôi có một ý này, nếu tôi có thể cầm chân con Cự Long trong vài giây, cậu có hái được Táo Hoàng Kim không?”
“Cậu có thể trụ được mấy giây?” An Sinh ngẫm nghĩ rồi hỏi lại.
“Nhiều nhất là mười giây, ít nhất năm giây. Nhưng trước đó, tôi cần dùng Phối sủng để kiểm tra lại thực lực của nó lần nữa mới có thể đánh giá chính xác thời gian.”
“Nếu cậu có thể giữ chân nó khoảng sáu giây, tôi sẽ hái được Táo Hoàng Kim.” An Sinh tính toán cẩn thận rồi nói.
“Vậy thử xem sao?” Chu Văn định thử lại năng lực của con Cự Long kia.
“Phối sủng của tôi còn không ít, có thể thử thêm vài lần. Phải kiểm tra rõ ràng thực lực của con Cự Long rồi hẵng hành động cũng không muộn.” An Sinh nói.
“Vậy tôi có thể làm gì?” Trương Ngọc Trí hỏi.
“Cô cứ ở đây cổ vũ cho bọn tôi là được rồi.” An Sinh nói với Trương Ngọc Trí.
“Được, tôi sẽ cổ vũ cho hai người.” Trương Ngọc Trí thật sự chẳng có hứng thú làm Dũng sĩ Đồ Long gì sất, huống hồ cô chỉ mới cấp Truyền Kỳ, không thể so với Chu Văn và An Sinh, ra ngoài chỉ có toi mạng.
Chu Văn và An Sinh lại rời khỏi hang động, tìm một vị trí ẩn nấp rồi triệu hồi Phối sủng, ra lệnh cho chúng di chuyển đến những vị trí khác nhau. Sau khi bố trí xong xuôi, họ mới để vài con Phối sủng đồng loạt tấn công Cự Long.
Phối sủng của An Sinh nhiều vô số kể, Chu Văn cũng không ít, nhưng Phối sủng mà hai người triệu hồi chẳng khác nào ném bánh bao thịt cho chó, một đi không trở lại.
Chu Văn sử dụng Huyết Tơ Trùng, muốn bí mật chui vào cơ thể Cự Long, nhưng Huyết Tơ Trùng vừa chạm vào da nó đã chết ngay lập tức. Dơi Trắng cấp Sử Thi vừa bay lên không trung cũng bị Cự Long một ngụm nuốt chửng.
Hai người đã hi sinh ít nhất ba mươi con Phối sủng, nhưng không một con nào có thể trụ lại trước mặt Cự Long quá năm giây. Đến lúc này, bọn Chu Văn mới biết con Cự Long này khủng bố đến mức nào.
Đương nhiên, đây cũng chỉ là những Phối sủng dùng làm pháo hôi, bởi họ không nỡ dùng những con Phối sủng yêu thích của mình để đi thử chiêu.
Tuy nhiên, việc dùng đủ loại Phối sủng khác nhau để tấn công cũng đã buộc Cự Long phải bộc lộ một vài năng lực, giúp Chu Văn và An Sinh dần dần hiểu rõ hơn về nó.
“Tốc độ nhanh hơn chúng ta, sức mạnh thì khỏi phải bàn, một con Phối sủng cấp Sử Thi thiên về sức mạnh của tôi đã bị nó nghiền ép dễ như chơi. Nó không sợ gió, lửa, sấm, sét, kháng tính cực cao, không chỉ phun lửa mà còn có thể phun ra khói độc…”
An Sinh nói ra những gì mình quan sát được cho Chu Văn, rồi hỏi: “Cậu thấy thế nào? Có thể cầm cự được mấy giây?”
“Bảy giây.” Chu Văn cẩn thận tính toán trong đầu nhiều lần, cân nhắc tất cả các loại năng lực của mình, cuối cùng đưa ra một con số chắc chắn.
“Vậy là đủ rồi. Chúng ta lên kế hoạch tác chiến trước. Đầu tiên tôi sẽ tiếp cận cây Hoàng Kim, khoảng cách giới hạn của tôi là trong vòng 500 mét. Sau đó cậu dùng Phối sủng dụ nó đi, tìm cách chặn nó trong bảy giây, còn lại cứ để tôi lo.” An Sinh vừa nói vừa vẽ kế hoạch trên mặt đất, giải thích rõ ràng toàn bộ chi tiết.
“Nhớ kỹ, chúng ta chỉ có một cơ hội duy nhất, thất bại đồng nghĩa với cái chết.” Lúc chuẩn bị rời khỏi hang động, An Sinh dặn dò Chu Văn.
“Hiểu rồi.” Chu Văn trịnh trọng gật đầu.
Hai người ra khỏi sơn động, dựa theo kế hoạch, An Sinh lặng lẽ tiến gần đến cây Hoàng Kim. Năng lực thu liễm khí tức và ngụy trang của anh ta rất mạnh, Chu Văn nhìn An Sinh di chuyển trong đám cỏ mà gần như không thể nhận ra sự khác biệt giữa anh và cảnh vật xung quanh.
Càng đến gần Cự Long, tốc độ của An Sinh càng chậm lại, cả người như đang bật chế độ quay chậm.
Sau mấy tiếng đồng hồ, khoảng cách giữa An Sinh và cây Hoàng Kim chỉ còn chưa đến 400 mét, và đôi tai của con Cự Long bắt đầu khẽ động đậy.
Chu Văn và An Sinh lập tức cứng đờ người. An Sinh nằm im bất động, còn tim Chu Văn thì đập thình thịch, đến thở cũng quên mất.
Một lúc lâu sau, đôi tai Cự Long lại cụp xuống, Chu Văn mới thở phào nhẹ nhõm.
An Sinh lại vô cùng táo bạo, anh ta tiếp tục bò về phía trước thêm hai, ba mươi mét nữa, khiến tim Chu Văn như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Chu Văn biết, mỗi một centimet An Sinh tiến lại gần Cự Long là thêm một phần nguy hiểm. Khoảng cách ban đầu là gần 400 mét, bây giờ An Sinh đã tiếp cận cây Hoàng Kim trong phạm vi khoảng 300 mét.
Anh ta càng gần cây Hoàng Kim thì càng nhanh chóng hái được Táo Hoàng Kim, nhưng Cự Long cũng sẽ càng sớm quay đầu lại truy sát. Ngược lại, áp lực của Chu Văn sẽ giảm đi một chút.
Cuối cùng, An Sinh ra hiệu đã ổn, Chu Văn mới thở phào một hơi thật dài, biết đã đến lúc mình lên sân khấu.
Chu Văn lùi đến rìa hòn đảo, triệu hồi tất cả Phối sủng của mình ra. Sau khi chuẩn bị đầy đủ, hắn mới ngửa mặt lên trời gào to một tiếng: “Con thằn lằn xấu xí kia, lão tử ở đây này, có giỏi thì tới đây mà xơi ta đi!”
Con Cự Long vốn đang nghỉ ngơi dưới gốc cây Hoàng Kim, nghe thấy tiếng hét của Chu Văn, đôi tai nó lập tức dựng đứng lên, thân thể cũng bật dậy. Sau khi xác định phương hướng, nó đột nhiên đập mạnh đôi cánh, trong chốc lát đã xé gió bay đi, lao thẳng về phía Chu Văn.
Một tia chớp màu đen xẹt ngang bầu trời, gần như ngay lập tức xuất hiện trước mặt Chu Văn.
Chu Văn triệu hồi một đám Kim Cương Lực Sĩ ra chặn đường Cự Long. Vốn dĩ đây là thức ăn hắn chuẩn bị cho Bạo Quân Bỉ Mông, nhưng sau này Bạo Quân Bỉ Mông trực tiếp ăn Nguyên Tinh Thạch để tiến hóa nên giữ lại cũng chẳng để làm gì.
Cự Long lao đến như một tia chớp, đám Kim Cương Lực Sĩ lập tức bị húc bay tứ tán lên trời. Chu Văn một tay cầm Trúc Đao, một tay cầm Bá Kiếm, đao kiếm cùng lúc chém ra, Ma Tinh Luân và Xỉ Luân Kiếm Quang đan vào nhau chém về phía đầu Cự Long.
Trong mắt Cự Long bắn ra hắc quang, trực tiếp đánh nổ cả Ma Tinh Luân và Xỉ Luân Kiếm Quang, thân thể nó không hề dừng lại mà tiếp tục phóng tới chỗ Chu Văn.
Chu Văn kích hoạt Quỷ Bộ, trong nháy mắt dịch chuyển đi hơn mười mét, đồng thời thầm đếm trong lòng: “Một giây…”
Ở phía bên kia, An Sinh cũng lao về phía cây Hoàng Kim như một bóng ma, tốc độ nhanh đến đáng sợ.
Tốc độ của Cự Long còn nhanh hơn cả khi Chu Văn sử dụng Quỷ Bộ. Đôi cánh nó rung lên bần bật, thân hình khổng lồ lại linh hoạt vô cùng, vẽ ra một đường cong trên không trung, trực tiếp đuổi kịp Chu Văn. Miệng nó phun ra sương độc màu đen, như một cơn lũ cuốn về phía hắn.