Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 460: CHƯƠNG 457: CÁI CHẾT CỦA LỤC DỰC HẮC LONG

Chu Văn cảm giác xương cốt toàn thân như vỡ vụn, nội tạng xuất huyết, đến đứng cũng không nổi.

Lục Dực Hắc Long găm chặt ánh mắt vào Chu Văn, đôi mắt nó sục sôi phẫn nộ và sát khí. Một giây sau, nó há to miệng, phun ra một luồng hỏa diễm tựa như núi lửa phun trào. Trong cơn thịnh nộ, Ma Diễm hủy thiên diệt địa bắn ra, mang theo sức mạnh có thể phá hủy tất cả. Đừng nói là Chu Văn đang trọng thương không thể phản kháng, kể cả khi ở trạng thái đỉnh cao, hắn cũng chưa chắc đỡ nổi một đòn này.

Chu Văn chỉ có thể trơ mắt nhìn Ma Diễm ập đến, hoàn toàn bất lực.

An Sinh còn cách Chu Văn gần một ngàn mét, sắc mặt gã trở nên nghiêm trọng lạ thường. Gã đặt quả Táo Vàng xuống đất, Nguyên Khí toàn thân bùng nổ, hai tay kết thành một ấn quyết kỳ dị, giữa mi tâm chợt lóe lên một điểm sáng.

Trong khoảnh khắc, thân hình An Sinh trở nên mơ hồ như một ảo ảnh. Ngay tức thì, ảo ảnh ấy lại ngưng tụ thành thực thể, nhưng người xuất hiện không phải An Sinh, mà chính là Chu Văn đang trọng thương!

Còn An Sinh thì đã xuất hiện ở vị trí của Chu Văn lúc nãy.

Ầm!

Ma Diễm đánh thẳng vào người An Sinh, khiến vách núi sau lưng gã tan thành từng mảnh, một mảng lớn núi đá sụp đổ, bụi bay mù mịt.

- An Sinh!

Chu Văn kinh hãi tột độ, gồng mình gượng dậy nhưng mấy lần đều ngã vật xuống đất.

Bụi tan đi, chỉ thấy trong đống đá vụn, An Sinh mình đầy máu me, áo giáp đã vỡ nát, hai tay chống xuống đất, lảo đảo đứng dậy.

Lục Dực Hắc Long nổi điên, định phun thêm một luồng Ma Diễm nữa. Chu Văn đã mất hết sức chiến đấu, tình hình của An Sinh cũng chẳng khá hơn. Hắn đành cắn răng triệu hồi Ba Tiêu Tiên, ra lệnh cho nàng dùng Thái Âm Phong thổi về phía con rồng.

Lục Dực Hắc Long cảm nhận được Thái Âm Phong, quay đầu phun ra một ngụm Ma Diễm. Hai luồng sức mạnh va vào nhau, Thái Âm Phong lập tức bị đánh tan, còn Ba Tiêu Tiên thì bị chấn bay ngược về phía xa tít.

Con rồng quay đầu lại, ánh mắt cuối cùng khóa chặt vào Chu Văn, hận ý trong mắt thấu tận xương tủy. Nó kéo lê đôi cánh tàn tạ, từng bước tiến về phía hắn, xem ra nó muốn nuốt sống Chu Văn mới có thể hả giận.

An Sinh triệu hồi cung tên, liên tục bắn về phía Lục Dực Hắc Long, nhưng con rồng chẳng thèm đoái hoài, mặc cho những mũi tên đó găm sâu thêm vào vết thương trên lưng.

Lục Dực Hắc Long vẫn tiếp tục tiến về phía Chu Văn, dường như trong mắt nó không còn tồn tại bất cứ ai khác.

- Táo Vàng, ném quả Táo Vàng đi!

An Sinh hét lớn.

Chu Văn vơ lấy quả Táo Vàng trên mặt đất ném đi, nhưng Lục Dực Hắc Long hoàn toàn phớt lờ, ánh mắt kiên định hướng về phía hắn, há to cái miệng rồng, để lộ ra hàm răng nanh khủng khiếp.

- Xem ra phen này khó thoát rồi. Biết ngay mà, lẽ ra mình không nên vào khu vực Dị Thứ Nguyên ngoài đời thực làm gì. Cứ lần nào vào là y như rằng có biến. Chẳng lẽ số mình khắc với mấy cái chỗ này à?

Chu Văn tự giễu.

An Sinh không ngừng tấn công Lục Dực Hắc Long hòng thu hút sự chú ý của nó, nhưng con rồng đã hận Chu Văn đến cùng cực, hoàn toàn không để tâm đến những đòn tấn công chỉ gây ra chút thương tổn nhỏ nhặt ấy.

- Gào!

Lục Dực Hắc Long đã vọt tới trước mặt Chu Văn, há miệng muốn nuốt chửng hắn.

Tâm trí Chu Văn quay cuồng nhưng không thể nghĩ ra được cách nào. Đúng lúc này, An Sinh triệu hồi một thanh kiếm, nhảy lên lưng con rồng, đâm thẳng vào vết thương của nó. Vậy mà Lục Dực Hắc Long vẫn không hề nao núng, sát khí trong mắt càng thêm nóng rực, nó thậm chí còn không thèm phun lửa mà muốn nhai sống Chu Văn để dập tắt cơn phẫn nộ trong lòng.

Ngay khi Chu Văn sắp bị nuốt chửng, một bóng người đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn, chắn ngay trước miệng Lục Dực Hắc Long.

- Trương Ngọc Trí, cô điên rồi à?

Chu Văn thấy người cản trước mặt mình là Trương Ngọc Trí, không khỏi hét lên.

Trương Ngọc Trí đứng chắn trước người Chu Văn, không hề lùi bước, hai tay chắp trước ngực, dường như đang cầu khẩn nhìn Lục Dực Hắc Long:

- Van xin ngươi, đừng làm hại anh ấy được không?

- Van xin cái con khỉ, biến đi mau!

Chu Văn thầm nghĩ, cô không muốn sống nữa sao? Thân thể nhỏ bé như vậy chỉ đủ làm món điểm tâm cho Lục Dực Hắc Long mà thôi.

Nhưng điều không ai ngờ tới là, Lục Dực Hắc Long lại không nuốt chửng cô ngay lập tức. Nó nhìn Trương Ngọc Trí, ánh mắt có chút do dự.

Chu Văn và An Sinh đều kinh ngạc nhìn Trương Ngọc Trí. An Sinh cũng dừng thanh kiếm trong tay lại, sợ chọc giận con rồng.

Trương Ngọc Trí tiến lại gần Lục Dực Hắc Long, đưa tay đặt lên mặt nó, dịu dàng nói:

- Đừng tức giận nữa, được không?

Lục Dực Hắc Long nhìn chằm chằm Trương Ngọc Trí, trong miệng phát ra những tiếng gầm gừ trầm thấp, tựa như có thể nổi điên nuốt chửng cô bất cứ lúc nào, nhưng cuối cùng lại không làm gì, dường như đang do dự.

Phụt!

Bất thình lình, một vầng sáng máu tóe ra từ ngực Lục Dực Hắc Long, máu rồng phun xối xả như suối. Một luồng tử quang xuyên thủng từ bên trong ra ngoài, đó chính là thanh Cổ Kiếm Đồng Tím của Ma Anh.

Trước đó, Cổ Kiếm Đồng Tím đã cắm vào cổ Lục Dực Hắc Long nhưng nó không hề để ý. Không biết từ lúc nào, thanh kiếm đã đâm sâu vào cơ thể nó, chui vào tận trái tim, và giờ đây phá tim lao ra, lập tức khiến Lục Dực Hắc Long trọng thương.

Ầm!

Ma Diễm bùng nổ từ trên người Lục Dực Hắc Long, sức mạnh kinh hoàng trực tiếp biến phạm vi hơn ngàn mét thành bình địa. Phản ứng đầu tiên của An Sinh là lao đến che trước mặt Chu Văn, giơ tấm khiên lên để chặn luồng hỏa diễm kinh hoàng.

Tấm khiên vỡ tan thành tro bụi trong nháy mắt. An Sinh một tay túm lấy Chu Văn, một tay phát lực, kéo hắn chui xuống lòng đất.

Sức mạnh kinh khủng san phẳng cả mặt đất. Chu Văn chỉ thấy An Sinh che sau lưng mình, rồi cả hai cùng bị thổi bay đi. Một giây sau, họ cảm nhận được dòng nước biển lạnh buốt ập vào người.

Vụ nổ Ma Diễm đã phá hủy một nửa hòn đảo, tạo ra một hố sâu có đường kính hơn ngàn mét, nước biển lập tức tràn vào. Chu Văn và An Sinh phải cố hết sức mới nổi lên được mặt nước, nhờ Ba Tiêu Tiên kéo vào bờ.

Cả hai gần như chỉ còn lại nửa cái mạng. Ánh mắt họ hướng về phía Lục Dực Hắc Long, chỉ thấy nơi mặt đất không bị phá hủy, con rồng vẫn đang đứng đó, nhìn chằm chằm Trương Ngọc Trí với một ánh mắt vô cùng kỳ lạ.

Trương Ngọc Trí ở gần Lục Dực Hắc Long như vậy lại không hề bị thương tổn chút nào. Xem ra, trong lúc bộc phát sức mạnh, con rồng đã cố tình tránh cô.

- Xin lỗi... thật xin lỗi...

Trương Ngọc Trí ôm lấy Lục Dực Hắc Long, khóc nức nở.

Ầm!

Thân thể khổng lồ của Lục Dực Hắc Long đổ ầm xuống đất, sinh khí dần dần lụi tàn. Nhưng đôi mắt nó vẫn mở to, cứ thế nhìn chằm chằm Trương Ngọc Trí, ánh mắt dường như chỉ có sự hoang mang, không hề có chút bi thương hay phẫn nộ nào.

Ba Tiêu Tiên gắng sức kéo Chu Văn và An Sinh lên bờ. Vết thương của cả hai chằng chịt, nhưng khi lên đến nơi, trên người đã không còn bao nhiêu máu. Họ ngã vật ra đất, đến sức để ngồi dậy cũng không có, toàn thân đau nhức dữ dội.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!