“Đinh!”
Trong phó bản Địa Hạ Phật Thành, Chu Văn chém không biết bao nhiêu đóa Phật Tâm Liên, cuối cùng cũng thu được một viên kết tinh Phật Tâm Liên.
Chu Văn hơi thất vọng, cày cuốc hơn nửa đêm, trời sắp sáng đến nơi mà ngay cả một quả Trứng phối sủng Phật Tâm Liên cũng không rớt, kết tinh Thứ Nguyên thì phần lớn đều vô dụng, mãi mới được một viên kết tinh Phật Tâm Liên tương đối có giá trị.
Lý Huyền cũng không nói cho Chu Văn biết kết tinh Phật Tâm Liên có tác dụng gì, nhưng dựa vào năng lực bắn hạt sen của Phật Tâm Liên, đoán chừng đây là một loại Nguyên Khí Kỹ hệ ám khí.
Nguyên Khí Kỹ cấp Phàm Thai về cơ bản không có khả năng phóng Nguyên Khí ra ngoài, ngay cả cấp Truyền Kỳ cũng chỉ có một số ít làm được điều đó.
Mà Nguyên Khí Kỹ hệ ám khí cấp Phàm Thai, muốn sử dụng cũng chỉ có thể mượn ám khí vật lý, không cách nào trực tiếp dùng Nguyên Khí để ngưng tụ thành ám khí được.
Hấp thụ trực tiếp viên kết tinh Phật Tâm Liên, một luồng dị lực nhanh chóng truyền từ điện thoại vào cơ thể hắn.
Năng lượng của kết tinh Phật Tâm Liên khác với những loại kết tinh Nguyên Khí mà hắn từng hấp thụ trước đây, năng lượng của nó vô cùng ôn hòa, tựa như một dòng nước ấm chảy vào cơ thể, chậm rãi lan tỏa khắp người, cuối cùng rót vào tim, khiến trái tim Chu Văn càng thêm mạnh mẽ.
“Hấp thụ kết tinh Phật Tâm Liên, lĩnh ngộ Nguyên Khí Kỹ Tâm Thiền (Thất Đoạn).”
Chu Văn thử dùng Tâm Thiền, kết quả chỉ thấy một dòng nước ấm từ trái tim chảy ra, lan khắp toàn thân, khiến hắn cảm thấy toàn thân ấm áp, ngoài ra dường như không có tác dụng gì đặc biệt.
- Khó trách Lý Huyền chỉ khen Thú sủng Phật Tâm Liên lợi hại thế nào, lại chẳng hề nhắc tới Nguyên Khí Kỹ. Cái Nguyên Khí Kỹ này đúng là gân gà mà.
Chu Văn cũng không bận tâm, tiếp tục điều khiển Khô Cốt Nghĩ biến dị chém Phật Tâm Liên.
Đang chém đến hăng, đột nhiên nghe một tiếng “bùm”, nước ao bắn tung tóe cao hơn chục trượng, một đóa Huyết văn Phật Tâm Liên trồi lên khỏi mặt nước.
Không đợi Khô Cốt Nghĩ biến dị hành động, Huyết văn Phật Tâm Liên đã phun ra hơn chục hạt sen màu máu, rợp trời kín đất bao phủ lấy Khô Cốt Nghĩ.
Chu Văn ỷ vào việc thân thể của Khô Cốt Nghĩ không sợ mưa máu ăn mòn, liền ra lệnh cho nó xông thẳng tới.
Hạt sen màu máu nện vào người Khô Cốt Nghĩ, mưa máu nổ tung, máu văng đầy người nó, nhưng đáng tiếc lại không gây ra chút tổn thương nào.
Khô Cốt Nghĩ biến dị nhanh chóng lao tới chỗ Phật Tâm Liên, ngay khi chỉ còn cách khoảng năm sáu mét, nó liền nhảy vọt lên, móng vuốt sắc như đao chém về phía cuống hoa.
Theo quan sát của Chu Văn, thể chất của Phật Tâm Liên không quá mạnh, cho dù nó đã đạt tới cấp Truyền Kỳ, với sức mạnh và kỹ năng thiên phú của Khô Cốt Nghĩ biến dị, hẳn là vẫn có cơ hội chặt đứt được cuống hoa.
Mắt thấy Khô Cốt Nghĩ đã vọt tới trước mặt Phật Tâm Liên, bỗng nhiên những cánh hoa của nó bung ra, tựa như một cái miệng khổng lồ, một ngụm nuốt chửng Khô Cốt Nghĩ, sau đó cánh hoa khép lại, biến thành một nụ hoa chớm nở.
Gần như cùng lúc đó, Chu Văn nhận được thông báo Thú sủng Khô Cốt Nghĩ đã tử vong.
Quả nhiên, đợi đến khi cánh hoa một lần nữa mở ra, đã không còn thấy bóng dáng của Khô Cốt Nghĩ biến dị đâu nữa, ngay cả một mảnh xương vụn cũng không còn.
- Huyết văn Phật Tâm Liên này thật đáng sợ.
Chu Văn không khỏi khẽ thở dài.
Không có Khô Cốt Nghĩ biến dị, Chu Văn cũng không có cách nào xuống ao chém Phật Tâm Liên. Mặc dù trong game, Thú sủng có thể hồi sinh, nhưng cũng cần nhân vật tí hon hồi sinh cùng lúc. Nói cách khác, khi Chu Văn dùng máu để tạo lại nhân vật tí hon, Thú sủng cũng sẽ hồi sinh theo.
Nhưng bây giờ nhân vật tí hon còn chưa chết, nếu trực tiếp tự sát chơi lại thì lãng phí quá.
Chu Văn nhìn bản đồ mà Lý Huyền cung cấp, sau đó điều khiển nhân vật tí hon chạy về phía cấm khu mà quân đội đã đánh dấu. Dù sao cũng sắp chết, không bằng qua đó xem thử, rốt cuộc có gì thần bí.
Địa Hạ Phật Thành cũ kỹ, âm u và ẩm ướt, khắp nơi đều là cảnh đổ nát hoang tàn, còn có không ít cát đá và nham thạch rơi vãi trên mặt đất.
Khi đến gần cấm khu, Chu Văn nhìn thấy một cây cầu đá.
Lan can cầu đá thông thường sẽ khắc hoa cỏ chim muông, nhưng trên cây cầu này lại chạm trổ rất nhiều hình ảnh phi thiên đầy màu sắc.
Cái gọi là phi thiên chính là những tiên nhân bay lượn trên trời, đều là các thiếu nữ trẻ trung, xiêm y phấp phới, trông vô cùng uyển chuyển.
Đối chiếu với bản đồ, Chu Văn nhanh chóng xác định, qua cây cầu đá này chính là cấm khu mà quân đội đã vạch ra, và những quân nhân kia đều chết một cách bí ẩn ở đầu cầu bên kia.
Chu Văn chỉ vào game chơi cho vui, đương nhiên không kiêng dè nhiều như vậy, điều khiển nhân vật tí hon bước lên cầu đá.
Không có bất cứ điều gì bất thường xảy ra, nó tựa như một cây cầu đá cực kỳ bình thường, nhân vật tí hon cứ thế đi qua cầu, đến được bờ bên kia.
Hai bên đều bị nham thạch lấp kín, nên không thể nhìn thấy khung cảnh phía đối diện. Phía trước chỉ có một khe hẹp, đủ cho một người đi qua.
Loáng thoáng có thể thấy ánh lửa lập lòe, hẳn là thứ gì đó tương tự như đuốc hoặc đèn dầu.
Chu Văn tỉ mỉ quan sát khe hẹp, vẫn không phát hiện ra điều gì bất thường, đành phải điều khiển nhân vật tí hon bước qua khe đá, đi về phía ánh đèn.
Con đường trong khe đá hơi dốc lên, lúc này Chu Văn mới phát hiện, thực ra dưới chân hắn là những bậc thềm đá, nhưng vì có quá nhiều bùn đất và đá vụn che lấp nên mới trông như một con dốc.
Đi thêm một lát, những bậc thềm đá dần lộ ra.
Đi được mấy trăm mét mà không hề có nguy hiểm nào ập đến, nhưng Chu Văn vẫn không dám lơ là, luôn tập trung quan sát vách đá hai bên và bậc thềm dưới chân.
Thế nhưng cứ đi mãi, thật sự không có chuyện gì bất thường xảy ra, chỉ thấy ánh lửa kia dần rõ hơn. Nhờ ánh lửa, Chu Văn có thể nhìn thấy một cánh cổng lớn.
Trên cổng còn có một tấm biển lớn, tấm biển có chút cũ nát, lớp sơn son đã gần như bong tróc hết, chữ viết cũng rất mờ, với khoảng cách này thực sự không thể nhìn rõ được.
Chu Văn điều khiển nhân vật tí hon tiến lên, đến gần cánh cổng, lúc này mới nhìn thấy ba chữ trên tấm biển: “Tiểu Phật Tự”.
- Tiểu Phật Tự là gì?
Chu Văn hơi kinh ngạc, hắn chỉ nghe nói đến Đại Phật Tự, chứ thực sự chưa từng nghe qua có Tiểu Phật Tự.
Ngay khi Chu Văn đang suy nghĩ, đột nhiên thấy màn hình tối sầm lại, hiển nhiên là nhân vật tí hon đã bay màu.
- Chết kiểu gì vậy?
Chu Văn nhíu mày, hắn đã nhìn chằm chằm vào nhân vật tí hon, thế nhưng lại chết mà không hề hay biết.
Lần nữa nhỏ máu hồi sinh, hắn để nhân vật tí hon chạy tới Địa Hạ Phật Thành, đầu tiên là đến ao sen, đánh cho đến khi Huyết văn Phật Tâm Liên xuất hiện, sau đó Khô Cốt Nghĩ biến dị lại bị xử lý.
Nhân vật tí hon lại một lần nữa chạy tới Tiểu Phật Tự, kết quả là nó lại chết một cách quỷ dị trước bậc thềm đá. Chu Văn căng mắt ra nhìn, nhưng kết quả vẫn không thể nhìn ra nhân vật tí hon đã chết như thế nào.
Tuy nhiên, Chu Văn vẫn cảm nhận được cảm giác của nhân vật tí hon trước khi chết. Khoảnh khắc nhân vật tí hon chết đi, Chu Văn chỉ cảm thấy nội tạng của mình đột nhiên co rút lại cùng một lúc.