Minh Tú dừng luyện tập, sức ảnh hưởng trên Bia Vô Tự cũng biến mất. Cậu đang định nhìn lại tấm bia một chút rồi tiếp tục, thì thấy Quân Đình Ngọc dẫn người đi tới.
- Bạn học, chúng ta có thể nói chuyện một chút được không?
Thấy Minh Tú đã dừng luyện tập, Quân Đình Ngọc vội vàng bước tới.
- Có chuyện gì không ạ?
Minh Tú nghi hoặc nhìn Quân Đình Ngọc, hỏi.
Quân Đình Ngọc nhìn về phía Lý Minh Xán, ý bảo có những lời ông không tiện nói, nhưng nếu không nói ra thì khó mà thuyết phục được một nhân tài như Minh Tú.
Lý Minh Xán dĩ nhiên hiểu ý của Quân Đình Ngọc, ông ho nhẹ một tiếng rồi nói với Minh Tú:
- Bạn học, cậu tên là gì? Hiện đang học ở học viện nào vậy?
- Em tên Minh Tú, là sinh viên năm nhất của Học viện Minh Thành, hiện đang là sinh viên trao đổi tại Học viện Tịch Dương.
Đây không phải bí mật gì, không cần thiết phải giấu giếm, nên Minh Tú cứ thật thà trả lời.
- Mới là sinh viên năm nhất thôi sao?
Mắt Quân Đình Ngọc sáng rực lên, Minh Tú còn ưu tú hơn ông tưởng. Ông vốn tưởng Minh Tú phải là sinh viên năm ba, thậm chí năm tư, không ngờ cậu lại vừa trẻ tuổi vừa ưu tú đến thế.
Mà khi Minh Tú nói mình là sinh viên Học viện Minh Thành, chỉ là sinh viên trao đổi tại Học viện Tịch Dương, lòng tự tin của Quân Đình Ngọc càng dâng cao.
Nếu cậu thật sự là sinh viên của Học viện Tịch Dương, với trình độ này, chắc chắn sẽ thuộc diện được bồi dưỡng trọng điểm. Nhưng Học viện Minh Thành thì kém xa, không thể nào so sánh được với Học viện Tịch Dương.
Trong khi đó, Học viện Đế Đô nơi ông công tác không hề thua kém Học viện Tịch Dương, thứ hạng còn cao hơn một chút. Chỉ cần đưa ra đủ thành ý và lợi ích, ông tin chắc Minh Tú sẽ động lòng.
Giữa việc làm sinh viên trao đổi ở Học viện Tịch Dương và việc trở thành nghiên cứu sinh của ông tại Học viện Đế Đô, chỉ cần là người biết suy nghĩ một chút, đều sẽ biết nên chọn thế nào.
- Bạn học Minh Tú, để tôi giới thiệu một chút, vị này là giáo sư Quân Đình Ngọc, là giảng viên của Học viện Đế Đô, đồng thời giữ chức Phó viện trưởng danh dự, là chuyên gia Đạo học trứ danh…
Lý Minh Xán tuôn một tràng danh hiệu của Quân Đình Ngọc, nhưng thực ra bỏ qua những danh hiệu kia, chỉ riêng việc Quân Đình Ngọc là giáo sư của Học viện Đế Đô đã đủ khiến người khác phải kính nể.
- Bạn học Minh Tú, cậu có hứng thú đến Học viện Đế Đô học tập không? Bên phía tôi vẫn còn hai suất nghiên cứu sinh, thậm chí có thể xin được học bổng toàn phần.
Quân Đình Ngọc ngắt lời Lý Minh Xán, vì ông ta nói dài dòng quá.
Lúc này Minh Tú mới hiểu, mấy vị giáo sư này lại muốn chiêu mộ mình đến Học viện Đế Đô.
- Xin lỗi, e là phải làm các vị thất vọng rồi.
Minh Tú từ chối thẳng thừng mà không cần suy nghĩ. Ngay từ đầu cậu đã không muốn đến Học viện Tịch Dương, nên dĩ nhiên cũng chẳng mặn mà gì với Học viện Đế Đô.
- Tại sao? Nếu cậu có khó khăn gì, cứ nói cho tôi biết, tôi sẽ tìm cách giúp cậu giải quyết.
Quân Đình Ngọc hơi sững người, trong lòng vô cùng bất ngờ, không nghĩ Minh Tú lại từ chối thẳng thừng như vậy.
- Không có khó khăn gì đâu ạ, chẳng qua là em chỉ muốn ở lại Học viện Tịch Dương học tập thôi.
Minh Tú nói.
- Nếu tôi nhớ không lầm, sinh viên trao đổi chỉ được ở lại Học viện Tịch Dương ba tháng thôi đúng không? Sau ba tháng, chẳng phải cậu sẽ trở về Học viện Minh Thành sao?
Quân Đình Ngọc nhìn Minh Tú hỏi, ông còn nghi ngờ có phải mình nhớ nhầm không.
- Vâng ạ, thời gian em ở lại Học viện Tịch Dương chưa tới một tháng nữa.
Minh Tú gật đầu.
- Vậy tại sao cậu không muốn đến Học viện Đế Đô?
Quân Đình Ngọc lại càng không hiểu.
- Vì ở đây có người có thể dạy em, những nơi khác không có.
Minh Tú nghiêm túc nói.
Quân Đình Ngọc thấy Minh Tú nói rất nghiêm túc, không giống đang nói đùa, bèn suy nghĩ một chút rồi nói:
- Học viện Tịch Dương rất tốt, không hề thua kém Học viện Đế Đô của chúng tôi, nhưng nếu cậu nói ở đây có trình độ giảng dạy xuất sắc hơn cả Học viện Đế Đô thì chưa chắc đã đúng. Trong toàn bộ giáo sư của Học viện Tịch Dương, Quân Đình Ngọc ta đây chỉ nể phục một mình Lãnh Tông Chính. Chẳng lẽ giáo sư của cậu là Lãnh Tông Chính đấy chứ?
- Không phải ạ.
Minh Tú khẽ lắc đầu.
- Vậy giáo sư của cậu là ai?
Quân Đình Ngọc hỏi tiếp.
- Giáo sư của em là ai không quan trọng. Lý do em muốn ở lại Học viện Tịch Dương không phải vì giáo sư, mà vì ở đây có một người. Đối với em, anh ấy chính là huấn luyện viên giỏi nhất, không ai có thể thay thế. Chính anh ấy đã dạy em cách dùng kiếm.
Minh Tú nói.
- Ồ, người đó là ai?
Quân Đình Ngọc tỏ ra hứng thú.
Người có thể dạy dỗ một học trò ưu tú như Minh Tú, Quân Đình Ngọc cho rằng đó phải là một vị giáo sư đức cao vọng trọng, hoặc một kiếm khách lừng danh nào đó đang âm thầm chỉ dạy cho cậu.
Nhưng Minh Tú vừa quay đầu, chỉ tay về một hướng rồi nói:
- Anh ấy, chính là huấn luyện viên của em.
Quân Đình Ngọc có chút ngạc nhiên, không ngờ vị huấn luyện viên mà Minh Tú nhắc tới lại ở ngay đây. Nhưng khi ông nhìn theo hướng tay Minh Tú chỉ, ông lập tức kinh ngạc.
Bởi vì hướng đó chỉ có một người, chính là chỗ Chu Văn đang ngồi chơi game. Lúc này Chu Văn đã vào phụ bản, tiếp tục cày quái, trông trận chiến có vẻ vô cùng kịch liệt.
- Cậu nói cái cậu học sinh đang chơi game kia… chính là huấn luyện viên của cậu?
Quân Đình Ngọc tưởng Minh Tú chỉ nhầm. Một thiên tài như Minh Tú, người có thể dạy cậu ắt phải là một cường giả thực thụ, sao lại có thể là một học sinh khác, mà còn là một tên nghiện game thế này chứ?
- Vâng, anh ấy chính là huấn luyện viên của em. Anh ấy đã dạy em cách dùng kiếm, vì vậy trong khoảng thời gian chưa đầy một tháng còn lại, em hy vọng có thể học hỏi thêm từ anh ấy nhiều hơn nữa.
Minh Tú nói rất chân thành.
Quân Đình Ngọc và Lý Minh Xán há hốc mồm, không nói nên lời. Nhìn biểu cảm của Minh Tú, không giống như đang nói bừa. Nhưng chỉ vì muốn theo một học sinh khác học tập một tháng mà từ bỏ cơ hội trở thành nghiên cứu sinh của Học viện Đế Đô, đây là chuyện mà họ không tài nào hiểu nổi.
- Bạn học Minh Tú, cậu nên suy nghĩ lại đi. Cho dù vị huấn luyện viên của cậu có điểm hơn người, nhưng so với một giáo sư như ngài Quân đây, chắc chắn vẫn còn khoảng cách. Cậu còn trẻ, có lẽ không biết, những học trò mà giáo sư Quân từng dạy dỗ, rất nhiều người đã trở thành cường giả cấp Sử Thi lừng danh trong Liên Bang…
Lý Minh Xán vội khuyên.
- Quân Đình Ngọc, giáo sư Học viện Đế Đô, Phó hiệu trưởng danh dự, nhà Đạo học trứ danh, bản thân thực lực xuất chúng, từng dạy dỗ Trương Hoa Ngọc, cường giả cấp Sử Thi nổi tiếng tại Liên Bang, đào tạo ra không dưới ba mươi vị cường giả cấp Sử Thi…
Minh Tú đọc vanh vách, kể lại toàn bộ thành tích của Quân Đình Ngọc.
Thế nhưng cuối cùng, cậu vẫn hơi cúi người về phía Quân Đình Ngọc, nói:
- Cảm ơn ý tốt của ngài. Nếu như trước khi em đến Học viện Tịch Dương, lúc chưa gặp được huấn luyện viên, em sẽ không do dự mà đồng ý đến Học viện Đế Đô. Nhưng bây giờ, cho dù chỉ còn lại một ngày, em vẫn hy vọng được học hỏi từ huấn luyện viên của mình.
Quân Đình Ngọc và Lý Minh Xán hoàn toàn chết lặng, nhìn Minh Tú quay người trở lại trước Bia Vô Tự, ngồi xuống tiếp tục chiêm nghiệm, đến nửa ngày vẫn chưa hoàn hồn.
Đột nhiên, bỗng nghe một tiếng đao ngâm vang vọng trời xanh. Bọn họ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Phong Thu Nhạn biến tay thành đao, chém một nhát ngược lên trời. Đao thế tựa như Thương Long Nghịch Thiên, khí thế mạnh mẽ đến kinh người, phảng phất như trời đất sắp bị nhát đao ấy chém làm đôi.
- Mệnh Hồn! Cậu ta đã ngưng tụ được Mệnh Hồn! Trời đất ơi! Cậu ta mới bao nhiêu tuổi chứ!
Thân thể Quân Đình Ngọc run lên, không dám tin vào mắt mình, ông mở to hai mắt nhìn Phong Thu Nhạn, như gặp phải ma.
↬ Thiên Lôi Trúc . com ↫ Truyện dịch AI