- Chẳng lẽ ta nhìn nhầm, sinh viên kia thật sự là thiên tài, còn mạnh hơn cả Minh Tú và Phong Thu Nhạn sao?
Quân Đình Ngọc bắt đầu hoài nghi chính mình.
Hắn có thể nhìn ra sự sùng bái trong lời nói của Phong Thu Nhạn dành cho Chu Văn. Đó là những lời xuất phát từ tận đáy lòng, không thể nào giả mạo, càng không thể qua mắt được hắn.
Nhưng chính vì vậy, Quân Đình Ngọc lại càng không thể tin nổi, một tên nghiện game lại có thể ưu tú hơn cả Phong Thu Nhạn và Minh Tú.
Phong Thu Nhạn còn trẻ như vậy đã tấn thăng cấp Sử Thi, là kỳ tài trăm năm khó gặp. Chu Văn cũng trạc tuổi cậu ta, vậy mà lại được Phong Thu Nhạn sùng bái đến thế. Quân Đình Ngọc không tài nào tưởng tượng nổi, rốt cuộc Chu Văn là người thế nào.
- Trên thế giới này, thật sự có thiên tài như vậy sao?
Quân Đình Ngọc nhìn Chu Văn, tâm trạng vô cùng phức tạp.
Mấy người Lý Minh Xán cũng đều nhìn Chu Văn, không nhịn được nuốt nước bọt. Ngay cả Phong Thu Nhạn còn tự nhận mình không bằng một phần vạn của Chu Văn, bọn họ càng khó tưởng tượng nổi, Chu Văn phải thiên tài đến mức nào.
- Lão sư, hành động chơi game của cậu ta, có phải mang hàm ý sâu xa nào không ạ?
Lý Minh Xán có chút hoài nghi phán đoán trước đó của mình. Dù biết không nên nghi ngờ Quân Đình Ngọc, nhưng hắn vẫn không kìm được mà thắc mắc.
Trong lòng Quân Đình Ngọc đang rối như tơ vò, ông quan sát tỉ mỉ Chu Văn đang chơi game, bỗng thấy hắn dường như có chút phi thường.
Thần sắc hắn bình tĩnh, khí chất xuất chúng. Dù đang chơi game nhưng lại toát ra một khí thế trời sập cũng không nao núng, quả thực không tầm thường.
Kỳ thật Quân Đình Ngọc đã nghĩ nhiều rồi, tuy Chu Văn đúng là không chỉ đơn giản chơi game, nhưng nhìn từ bên ngoài, hắn chẳng khác gì một người chơi game bình thường.
Đúng lúc Chu Văn đang chơi game, chuông điện thoại đột nhiên vang lên, đó là thông báo có tin nhắn. Chu Văn giật nảy mình.
Bởi vì đây là âm báo hắn cài đặt riêng, chỉ vang lên khi Đế đại nhân nhắn tin.
Chu Văn không dám chậm trễ, vội vàng lôi chiếc điện thoại khác từ trong túi ra, quả nhiên thấy tin nhắn từ Đế đại nhân gửi đến.
- Lâu như vậy rồi, thứ ta muốn vẫn chưa thấy đâu. Xem ra ngươi không hề để tâm đến chuyện của Bản Đế. Thật sự phải trừng phạt ngươi một chút, nếu không ngươi lại tưởng Bản Đế chỉ biết dọa suông thôi sao?
Đọc xong tin nhắn, Chu Văn toát mồ hôi lạnh. Hắn vốn sợ chết, lại càng sợ Đế đại nhân biến hắn thành kẻ mất năm chi. Nếu bà ta làm thật thì đời hắn coi như toang!
- Đế đại nhân, gần đây tôi toàn bị người ta đuổi giết, không có thời gian đi mua mấy thứ đó cho ngài. Ngài yên tâm, tôi sẽ lập tức nghĩ cách mua cho ngài, coi như tôi bán máu cũng nhất định sẽ mua đủ những thứ đó cho ngài.
Khoảng thời gian này, Chu Văn quá bận rộn nên đã quên bẵng mất chuyện Đế đại nhân nhờ vả.
- Muộn rồi.
Đế đại nhân chỉ trả lời hai chữ.
Chu Văn vội vàng tìm cách giải thích, hắn thật sự sợ Đế đại nhân sẽ làm thật, biến hắn thành kẻ tàn phế. Một thanh niên trí tuệ ngời ngời như hắn, chỉ vì mấy món đồ mà bị phế năm chi thì đúng là ngu không còn gì để nói.
Mặc kệ hắn giải thích thế nào, Đế đại nhân cũng không trả lời lại, điều này khiến Chu Văn cảm thấy có điềm chẳng lành.
Hành động nhắn tin cho Đế đại nhân của Chu Văn lọt vào mắt Quân Đình Ngọc, lại khiến mắt ông sáng rực lên, có chút kích động, cao giọng nói:
- Thiên tài… Người này thật sự là thiên tài…
Mấy người Lý Minh Xán giật cả mình, Lý Minh Xán vội hỏi:
- Quân lão, ngài phát hiện ra gì rồi ạ?
Quân Đình Ngọc nói:
- Quả nhiên lúc trước ta đã nhìn nhầm, cậu thanh niên này đúng là thiên tài ngút trời, khó trách cả Minh Tú và Phong Thu Nhạn đều sùng bái cậu ta như thế.
- Quân lão, ngài thấy được gì vậy, nói cho chúng tôi nghe với.
Lý Minh Xán ngứa ngáy hỏi.
Quân Đình Ngọc chỉ vào Chu Văn đang cầm điện thoại nhắn tin, nói:
- Lực lượng của Vô Tự Bia nhắm thẳng vào lòng người, cho dù là cường giả cấp Sử Thi đỉnh phong sau khi bị ảnh hưởng cũng sẽ toàn tâm toàn ý làm những việc mà bản tâm mong muốn nhất. Trước khi làm xong việc đó, họ không có cách nào phân tâm làm chuyện khác. Nhưng các ngươi nhìn cậu ta xem, trong lúc chơi game lại có thể dùng điện thoại khác để nhắn tin. Rõ ràng tâm trí của cậu ta không hề bị lực lượng của Vô Tự Bia ảnh hưởng, hay nói cách khác, dưới sức mạnh của Vô Tự Bia, người này vẫn có thể giữ vững ý chí của bản thân. Ý chí của người này mạnh đến mức kinh người, e rằng Thánh nhân cũng chỉ đến thế mà thôi! Người như vậy tuyệt đối không phải phàm phu tục tử, khó trách… khó trách…
Quân Đình Ngọc càng nhìn Chu Văn lại càng thấy hắn phi thường, càng xem càng thấy hắn xuất chúng, mơ hồ còn có phong thái của một bậc đại gia, khiến ông không dám dùng ánh mắt của tiền bối nhìn vãn bối nữa.
Chu Văn nào biết Quân Đình Ngọc nghĩ nhiều như vậy. Vì hắn tu luyện Nguyên Khí Quyết trên Vô Tự Bia nên căn bản không bị ảnh hưởng, làm gì có chuyện phải dùng ý chí để đối kháng với sức mạnh của nó.
Có điều, lần này Quân Đình Ngọc lại đúng là chó ngáp phải ruồi, đoán trúng một phần. Ý chí của Chu Văn quả thực không hề đơn giản.
Chu Văn gửi đi rất nhiều tin nhắn nhưng Đế đại nhân vẫn không hồi âm, hắn biết chuyện này không đơn giản rồi. Hắn cảm thấy không nên ở lại đây nữa, phải nhanh chóng tìm cách bảo vệ bản thân để hứng chịu cơn thịnh nộ của Đế đại nhân.
Trước mặt nhiều người thế này, hắn cũng không tiện làm gì, phải nhanh chóng tìm một nơi vắng vẻ mới được.
Chu Văn cất điện thoại, sau đó đứng dậy. Thấy đám người Lý Huyền vẫn còn đang chìm đắm trong thế giới của riêng mình, hắn đành đi ra nói với vị đạo sư giám hộ:
- Đạo sư, em có chút việc gấp cần giải quyết, nên phải về trước ạ.
Sau khi được đạo sư giám sát cho phép, Chu Văn đang chuẩn bị xuống núi trước thì bị Quân Đình Ngọc chặn đường.
- Lão phu là Quân Đình Ngọc, đạo sư của Học viện Đế Đô. Không biết tiểu hữu có tiện trò chuyện một lát không?
Quân Đình Ngọc không dám xem Chu Văn như một học sinh bình thường, giọng điệu phảng phất ý muốn kết giao.
- Thật xin lỗi, hiện tại tôi có việc gấp cần trở về học viện. Sau này có cơ hội sẽ nói chuyện tiếp.
Chu Văn nói xong liền xoay người rời đi.
- Sao người này lại thiếu lễ phép như vậy.
Lý Minh Xán nói.
Quân Đình Ngọc lại chẳng hề bận tâm, ngược lại càng cảm thấy Chu Văn không tầm thường, ông trầm ngâm nói:
- Thiên tài có cá tính của thiên tài, Chu Văn quả thực không phải người thường, chúng ta phải hiểu điều đó. Chờ ngày mai, chúng ta sẽ đến Học viện Tịch Dương bái phỏng cậu ta.
Lý Minh Xán còn muốn nói gì đó, thì đột nhiên thấy một con linh dương và một con chim nhỏ tựa chim ưng từ trên đỉnh Lão Quân Sơn lao xuống. Con linh dương kia lẽo đẽo theo sau Chu Văn, còn con chim nhỏ thì nhảy lên vai hắn, trông hệt như đang hộ vệ.
Đám người Quân Đình Ngọc và Lý Minh Xán xem xong thì trợn mắt há mồm. Động vật trên Lão Quân Sơn không phải phàm vật, chúng được Lão Quân Sơn bảo hộ, có thể nói là thú cưng trong hậu viện của Thánh Nhân. Vậy mà chúng lại theo Chu Văn xuống núi, chuyện này bọn họ chưa từng nghe nói qua, chỉ cảm thấy không thể nào tin nổi.
Chu Văn một mạch đi xuống Lão Quân Sơn, sau đó đi thẳng về học viện. Trên đường đi, lòng hắn thấp thỏm không yên, không biết Đế đại nhân kia sẽ xử lý mình thế nào.
❁ Thiên Lôi Trúc ❁ Dịch cộng đồng